Gregory Porter và nhạc Nat King Cole ở Kennedy Center – Tống Mai
June 22, 2018 (TM) Smile though your heart is aching. Photo: TongMai Tôi có viết một bản nhạc nhỏ lúc năm tuổi và cho mẹ tôi nghe khi bà đi làm về … Ngày xưa tôi có một
June 22, 2018 (TM) Smile though your heart is aching. Photo: TongMai Tôi có viết một bản nhạc nhỏ lúc năm tuổi và cho mẹ tôi nghe khi bà đi làm về … Ngày xưa tôi có một
June 18, 2018 (TM) Một cái giếng nơi sa mạc Những ngôi sao đẹp lắm, ấy là bởi một đóa hoa mà ta không nhìn thấy… Những con đường ban đêm dẫn đến bình minh Đêm qua sân trước một
June 8, 2018 (TM) Điều gì đã khiến tôi trở lại Tây Bắc. Sương trắng ngang trời, thung lũng yên bình, những bóng người trên núi, những trẻ thơ hoang dại….? Biết bao điều, nhưng lần này thì
May 25, 2018 (TM) Cézanne’s Self-portrait. Photo: TốngMai “Tôi muốn kết hợp u sầu với ánh nắng mặt trời …. Có một nỗi buồn ở Provence mà không ai nói ra; Poussin đã thể hiện qua bức vẽ những
May 19, 2018 (TM) Tôi hay bị thu hút bởi những gì có nhiều dấu lặng bắt ta phải ngưng lại trong im lặng. Thơ của Pháp Hoan như thế, bắt tôi ngưng lại trong im lặng khi đọc xong.
May 8, 2018 (TM) Em đang đợi. Trong bóng tối, một ngày hay một tuần dài bao lâu nhỉ. Chút lửa anh đốt đã tắt và em lạnh quá, lạnh khủng khiếp. Đúng ra em nên gắng lết ra khỏi
May 18, 2018 (TM) Nghe một nghìn tiếng kêu thét, nghe một nghìn giọng nói dội lại một tiếng vang đơn độc. Có một nghìn nỗi đau, một người đón lời mời đẫm máu có muốn nếm hơi ấm của
May 2, 2018 (TM) Couleurs du temps ! Từ thuở mê thơ khi còn nhỏ đến nằm lòng những bài tâm đắc, thì bài thơ đầu tiên tôi thuộc là “Màu thời gian”, mà cái thanh thanh mềm dịu đối
April 25, 2018 (TM) Không biết đã bao lần tôi xuống rừng đào ở đây, có lẽ mấy trăm lần bốn mùa dạo quanh Tidal Basin nơi 3,000 cây anh đào trùng điệp do người Nhật tặng Washington DC hơn
April 21, 2018 (TM) Ngủ đi tất cả những nhẫn tâm của thế gian. Trong đêm vắng, tiếng hát ru vang lại từ xa. Con nhớ không khi con cất tiếng khóc đầu tiên chào đời, anh con đứng bên
April 18, 2018 (TM) Madame, thì ra madame vẫn còn thích La vache qui rit? Đúng rồi, đến bây giờ tôi vẫn còn ăn fromage đó kẹp giữa baguette. Hồi xưa Ba tôi hay bày cho tôi như thế –
Apr 1, 2018 (TM) Chiều trên quê hương tôi có những chốn riêng cho mọi người …. Chốn riêng của tôi: mặt trời lặn. Đó là những buổi chiều đằm thắm trên Phú Quốc khi mặt trời đổ xuống một
Mar 27, 2018 (TM) Những đêm mất ngủ, tôi thường trôi từ hoàng hôn đến bình minh không chợp mắt và được hưởng cái thinh lặng vô cùng của trời đất bao la như một ân sủng – cái thinh
Mar 21, 2018 (TM) Tôi không nhớ bao nhiêu lần mình đã ra Hồ Gươm để chụp hình đêm và sáng tinh mơ. Nhiều lắm, hầu như mỗi ngày khi nào ra Hà Nội. Nhưng lần nào như lần nào
Mar 16, 2018 (TM) Khi tôi đến khu nghĩa trang dưới chân núi Ngư Bình sáng nay thì tất cả vẫn còn chìm trong sương. Phải cố gắng lắm, mắt tôi mới xuyên thủng được màn sương để nhận được
Mar 10, 2018 (TM) Sương núi Sa Pa đẹp ngất người, đẹp rơi nước mắt. Hôm qua, tôi trở lại đó lần thứ hai để tìm lại cảm xúc của mấy năm trước khi đến đó lần đầu. Tôi vẫn
March 2, 2018 (TM) Trăng Rằm đêm hôm qua sau hàng cau ở quê nhà, tôi mở Nocturne của Chopin ra nghe lại. Nocturne – khi nghe khe khẽ trong đêm cho riêng mình, bao năm đã trở thành một
Feb 22, 2018 (TM) Trận tuyết đẹp nhất ở Washington DC trong mấy chục năm tôi ở đây là trận tuyết 2015. Hôm nay tôi gởi lên lại hình ảnh tuyết đó và bản nhạc Der Leiermann (The Hurdy-gurdy Man)
Feb 15, 2018 (TM) Gởi bầy chim xa xứ. Tống Mai Một Đêm Xuân Thanh Tịnh – Quê Mẹ Giữa một trái núi bốn mùa mây phủ, một mái am tranh nương nhẹ mình trên một toà đá
Feb 8, 2018 (TM) Căn Nhà Xưa … Tôi đã viết không biết bao nhiêu lần về chốn hương trầm đó. Trong những giấc mơ bao giờ cũng hiển hiện căn nhà ngay trên dốc cao của tôi ở Bến