Tuyết rơi – Tống Mai

Mar. 5, 2026 (TM)

“You once told me that the human eye is God’s loneliest creation. How so much of the world passes through the pupil and still it holds nothing. The eye, alone in its socket, doesn’t even know there’s another one, just like it, an inch away, just as hungry, as empty. Opening the front door to the first snowfall of my life, you whispered. “Look.”

Mẹ từng nói với con rằng mắt người là tác phẩm cô đơn nhất của Thượng Đế. Biết bao điều trên thế gian đi qua con ngươi mà nó chẳng giữ lại được gì. Con mắt, cô đơn trong hốc mắt, thậm chí không biết rằng có một con mắt khác, giống hệt nó, nằm sát bên, cũng khao khát, cũng trống rỗng. Khi mở cửa đón trận tuyết đầu tiên trong đời con, Mẹ thì thầm: “Nhìn kìa.”

Bạn yêu dấu,
Đó là những gì Ocean Vương viết về con mắt cô đơn, sự khao khát, trống rỗng và trớ trêu của sự gần gũi nơi hai con mắt ở gần nhau nhưng không hề biết đến sự hiện hữu của nhau.  Chúng ta nhìn nhau suốt ngày nhưng vẫn chưa bao giờ thấy nhau. Nhưng sao người mẹ lại bảo con hãy nhìn kìa tuyết đang rơi với giọng nói thật khẻ khàng. Sự lặng lẽ rơi đó có phải là khoảnh khắc trôi qua sâu sắc, bình yên nhất giữa cuộc sống hỗn loạn của con người.

Cho phép tôi bỏ qua những gì ẩn sau đoạn văn rực rỡ trên của Ocean Vương và chỉ nói đến câu cuối cùng. Hãy nhìn xem, tuyết đang rơi, thinh lặng đang rơi, vô sắc vô thanh đang rơi, và thật kỳ lạ, hình ảnh đẹp đến không thể diễn tả đó sao lại mang một nỗi u sầu bình yên.

Tuyết rơi!

Nhẹ nhàng rơi không ngừng nghỉ là lãng quên chầm chậm chôn vùi của ký ức. Tuần trước, khi đi dưới cơn bảo tuyết cạnh ngôi giáo đường nhỏ sau nhà, tôi nghe nước mắt tuôn trào quạnh quẻ lạ lùng, một sự tủi thân mà lý do tôi không thể chạm được vào. Mới năm trước đây thôi, đó là một niềm hạnh phúc quỳ dưới chân thượng đế đã ban cho con người ân sủng thiêng liêng, nhưng lần này là một cảm giác bơ vơ lạc lõng khi màu trắng và vô thanh của tuyết gợi cho tôi hình ảnh của cái chết và ký ức chôn vùi. Cái chết có màu trắng, thanh thản và trầm lặng.  There is no sickness, no toil or danger, in that bright land to which I go. I’m going there, no more to roam.
Ý nghĩ đó làm dịu hồn.

Trong tuyết giá mùa đông
Tiếng một con hạc trắng
Bay về từ cõi không,
(Pháp Hoan)

Bạn yêu dấu,
Đêm đã khuya bên này bờ đại dương.
Mùa đông vẫn còn đó, tuyết vẫn nhẹ nhàng rơi ngoài cửa.
Im lặng, ta có thể nghe được cả tiếng thở dài của vạn vật.

Có tiếng thở dài dưới gió thu đông,
Có nỗi bùi ngùi bay đi thầm lặng.

Bonne nuit!
Dodo, l’enfant do.

Tống Mai
Virginia, Mar 5, 2026

There’s no sickness, no toil or danger
In that bright land to which I go.

I’m going there, no more to roam.

I’ll drop the cross of self-denial
And enter on my great reward.

I am a book of snow, a spacious hand, an open meadow, a circle that waits,
I belong to the earth and its winter. — Pablo Neruda

Trong tuyết giá mùa đông
Tiếng một con hạc trắng
Bay về từ cõi không (Phap Hoan)

Is that what art is? To be touched thinking what we feel is ours when,
in the end, it was someone else, in longing, who finds us?
– Ocean Vuong

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ngôi giáo đường nhỏ sau nhà tôi.

 

 

Ta ngồi lại nghiêng đời bên tuyết trắng
Nghe gió về vin cửa gọi đơn côi – Hoài Thanh

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

27 thoughts on “Tuyết rơi – Tống Mai

  1. Cô Mai ơi, thank you for your new work. I love the image of a lonely person on the white field or pristine snow, against the blurry trees .
    Beautiful as always . And so fitting to my current mood.
    Looking forward to Spring with colors all around us .
    Take care cô Mai.

    1. Thank you chi Hang. That first image is my love too. It’s a desolate landscape but it’s not sad. It captures the untouched, and pristine first snowfall of this winter here in Virginia.
      Take care chị. I hope painting is still your passion.

  2. Đông đến chúng ta lại có dịp nhìn ngắm những bức ảnh tuyết trắng tuyệt vời, nhìn qua đã biết tác giả là ai, luôn với sắc trắng tinh anh, vắng lặng, cô đơn và buồn.
    Thiển nghĩ, cứ mỗi năm sắc trắng ấy lại về bao trùm lấy vạn vật, dường như thiên nhiên muốn tẩy rửa những bẩn dơ của bụi trần, nhưng tiếc thay nó mong manh và ít ỏi quá.
    Mong rằng sắc màu tinh khiết trong những hình ảnh của Mai sẽ mãi hiện diện trong tâm thức chúng ta và nhắc nhở rằng trong ta vẫn còn những sự trong sáng, thanh cao trước những gì không “sạch sẽ” ngoài kia.
    Mong manh, Thanh cao, Tinh khiết, tất cả đều quý hiếm.
    Cám ơn Mai nhiều lắm!

  3. Những hình ảnh tuyết trắng bao phủ khắp nơi dưới ống kính của Mai với cái ngắm nhìn một cách nghệ thuật thật đẹp vô cùng .
    Cám ơn Mai đã cho thưởng lãm .

  4. Chị chọn bản Wayfaring Stranger cho những tấm hình đầu tiên rất thương Mai ơi.

    I’m going there, no more to roam.

    1. Bản dân ca cổ xưa rưng rưng bất tử.

      1917
      Cảnh cuối cùng trong phim
      youtube.com/watch?v=Ofm1LoilSK4

      The Broken Circle Breakdown
      youtube.com/watch?v=-LprqBP0JTw&list=RD-LprqBP0JTw&start_radio=1

      I’ll drop the cross of self-denial
      And enter on my great reward

  5. Hai con mắt, always side by side, có biết rằng, ta luôn bên cạnh nhau và luôn cần có sự hiện hữu của nhau !!!

    1. Mặt mày tinh nghịch giống giang hồ Cống Đậu Dzũng ĐaKao, cái mũi cà rốt giống Pinocchio.
      Vì sao lại mũi carrot? Bởi vì mùa đông carrot rất rẻ, cắm vào tuyết không bị tan.

      1. Thích nhất hình hai chàng ngồi trên cái bench màu lục, choàng khăn đỏ, chân lòng thòng nổi bật trên tuyết trắng, mặt mày hớn hở làm tươi lên khung cảnh buồn của những hình trên của chị.

  6. Cảm nhận sâu sắc rung cảm tuyệt vời qua các bài viết về hội hoạ và hình ảnh thiên nhiên của Tống Mai đã làm N mến phục rất lâu.
    Chúc mừng tình bạn tri kỷ của giọng hát thiên phú và tài năng của hai chị .

    1. Mai cám ơn chị Mình Ngọc những lời ấm lòng và cảm ơn Nguyệt đã luôn phổ biến bài viết của Mai vào Facebook. Cho Mai gởi một invisible hug đến tất cả những người bạn đã luôn theo dỏi Khung Cửa Hẹp của Mai.

  7. Sur un prélude de Bach – Maurane:
    youtube.com/watch?v=ZmGRZ29gziY

    Lorsque j’entends ce prélude de Bach
    Par Glen Gould ma raison s’envole
    Vers le port du havre et les baraques
    Et les cargos lourds que l’on rafistole
    Et les torchères les grues patraques
    Les citernes de gasoil

    Toi qui courais dans les flaques
    Moi et ma tête à claques
    Moi qui te croyais ma chose, ma bestiole
    Moi je n’étais qu’un pot de colle

    Lorsque j’entends ce prélude de Bach
    Par Glen Gould ma raison s’envole
    Et toutes ces amours qui se détraquent
    Et les chagrins lourds, les peines qu’on bricole
    Et toutes mes erreurs de zodiaque
    Et mes sautes de boussole
    Toi les pieds dans les flaques
    Moi et ma tête à claques
    J’ai pris les remorqueurs pour des gondoles
    Et moi, moi je traîne ma casserole

    Dans cette décharge de rêve en pack
    Qu’on bazarde au prix du pétrole
    Pour des cols blanc et des corbacs
    Qui se foutent de Mozart, de Bach

Leave a Reply