Gởi Mai: Beethoven’s Silence – Nguyên Huệ

Aug 1, 2021

-Thật xa trong núi thẳm, những con chim nằm nghỉ.
Thầm lặng, những chiếc lá rơi.
Cô đơn trong gió thu,
Quấn một mảnh cà sa,
Đứng yên, một bóng người.

-Một mảnh cà sa một bình bát
Là tất cả những gì tôi có trong thế gian này
Gượng dậy để đốt một nén hương và ngồi xuống thiền định
Suốt đêm, mưa nhẹ rơi trong bóng đen ngoài cửa sổ
Những năm tháng dài lang thang và cực khổ cũng đã qua rồi.

-Đôi khi ta ngồi lặng lẽ,
Lắng nghe tiếng lá rơi.
Thật sự bình an đời sống một vị sư,
Chuyện đời, cắt lìa tất cả
Mà sao ta nước mắt rơi?
(Ryōkan)

Mai gởi ba bài thơ trên của Ryōkan đã lâu, hình như đã hơn mười năm trước và nói đó là ba bài thơ Mai thương nhất.
Từ đó đưa tôi vào thế giới của Ryokan và cùng lúc cho tôi hé nhìn vào thế giới lặng lẽ của Mai qua khe cửa của Khung Cửa Hẹp.

Thoạt tiên tôi nghĩ thế giới đó phải buồn lắm khi Mai sống trên những Haiku của ông và ám ảnh bởi những gì Mai đọc về cuộc đời kỳ lạ của vị thiền sư này. Nhưng tôi lầm, dần dần tôi mới hiểu ra nỗi buồn đó là niềm hạnh phúc, là sự bình yên Mai gìn giữ như những gì quí báu nhất.

Từ sự im lặng trong cuộc sống, có những tâm hồn cô quạnh đang tìm về im lặng của nội tâm, nơi ấy hiện hữu một sự tĩnh thức vô tận của Bát Nhã.

Và từ thế giới lặng lẽ của Mai, tôi mới thấm thía câu viết của Oscar Wilde trong De Profundis: You came to me to learn the Pleasure of Art. Perhaps I am chosen to teach you something much more wonderful, the meaning of Sorrow and its beauty.

N.H.
1 août 2021

 

Beethoven’s Silence
Ernesto Cortázar
Photography: Tống Mai
Video: Nguyên Huệ

www.youtube.com/watch?v=34k_og5szp0

 

 

 

20 thoughts on “Gởi Mai: Beethoven’s Silence – Nguyên Huệ

  1. Merci bạn tôi trois fois, mille fois, mille mille fois video clip của bản nhạc này!

    Beethoven ngừng lại rất nhiều trong trong nhạc của ông, những ghost notes càng lúc càng kéo dài trong những bản tứ tấu vào cuối đời của ông trước khi ông chìm hẳn vào im lặng.
    Cortazar đã diễn tả sự im lặng của Beethoven đẹp quá. Ô mon Dieu! ở phút 0:50, phút 2:06 trong video làm ứa nước mắt!

    1. Bản nhạc của Cortazar làm em nhớ đến bài thơ này của Derek Walcott.

      Kết thúc

      Mọi thứ không hề nổ tung,
      chúng chỉ mờ dần, rồi chìm vào quên lãng,

      như ánh mặt trời trên da thịt thanh xuân,
      như bọt biển tan nhanh vào cát trắng,

      ngay cả ánh chớp của tình yêu trong sáng
      không lụi tàn bằng tiếng sấm vang lên.

      tình sẽ chết cùng với âm thanh
      của những cánh hoa tan dần như xác thịt

      đẫm mồ hôi từ những viên đá bọt,
      tất cả đã cùng nhào nặn nên

      và sự im lặng bao quanh đầu Beethoven
      sẽ là những gì còn sót lại.

  2. Mỗi lần dịch Ryokan là mỗi lần em nhớ đến chị, chị Tống Mai. Gute Nacht chị.

    ”Thế gian này buồn đau
    nếu như tôi hiểu rõ
    ngay từ buổi ban đầu
    tôi đã làm cây cỏ
    trong một miền núi sâu!”

        1. Cám ơn Pháp Hoan cho chị nghe lại bản nhạc ru cả trẻ thơ lẫn người lớn này.
          Chị nhớ cách đây 7 năm trong một khóa thiền của thầy Nhất Hạnh ở sở làm của chị, vào buổi trưa sau khi ăn trưa, ni sư Chân Không hát bài này cho cả một hội trường nhân viên WB, giọng sư cao trong trẻo dễ thương, chị nhìn quanh thấy mọi người ngồi im lặng thành kính trước một ni sư nhỏ nhắn người Việt mà không khỏi vui trong lòng.

  3. Hà cũng nghĩ như N.H. (nhưng không dám viết ra) về nỗi buồn luôn luôn xuất hiện trong những bài viết của Mai “nỗi buồn đó là niềm hạnh phúc, là sự bình yên Mai gìn giữ như những gì quí báu nhất.” Không dám nói ra vì tự thấy mình không biết nhiều về Mai, không đủ thân, đọc không đủ lâu để nhận xét, và đó cũng là một paradox người ta thường thấy trong Thiền khi nói rằng nỗi buồn là hạnh phúc. Hà nghĩ chỉ có người có tâm hồn thơ thật sâu sắc, hiểu Mai rất đậm đà, mới có thể nói ra như thế. Ngay cả nỗi buồn này cũng không là nỗi buồn thế tục thì nó mới có thể vừa yên tĩnh, vừa hạnh phúc.

  4. Cám ơn chị TMai đã cho mình một buổi sáng tuyệt vời.

    Dậy tử 5 AM, ngoài trời đang mưa, nằm trong chăn ấm, đọc bài của chị, nghe nhạc Beethoven với tiếng đàn piano bất hủ của những thần tài tí hon kèm theo collections hình minimalist của chị và hình của Model TMai. Những bài hát như Les feuilles mortes cúa Jaques Prevert mà mình yêu thích đã đưa mình về quá khứ êm đẹp củạ tuồi học trò xa xưa, quên hết những buồn phiền của cuộc sống quá buồn và phức tạp của hiện tại .

  5. Thank you dearest Susanna!
    I’m doing well. I just need to learn how to be completely “free within my four walls” too. That line in your poem is lingering in my mind and becomes so dear to me as you are so dear to me.
    Big hugs
    Mai

    1. Chị lại nghĩ đến: “Ngựa hồng đã mỏi vó….”
      Con ngựa nhỏ chị gặp ở Assateague Island tháng trước, bỗng nhiên đang đi với đàn thì tách ra nằm xuống có vẻ mệt và yếu.

      1. Em thì lại nghĩ:
        “Ngựa buông vó người đi chùng chân đã bao lần, nửa đêm đó lời ca dạ lan như ngại ngùng.”

Leave a Reply