Đông trắng: Giữa quạnh hiu, tôi cúi chào – Tống Mai

Jan 6, 2022 (TM)

Cành xương tháng chín, ký ức âm u, mưa mù tháng giêng.
Hồn cây phong úa, đâu nắng hôm xưa, mưa buồn cuối trời.
Dấu chân nghìn dặm, vàng sau lưng, vàng đôi môi.
Mùa em thu tím,
Giữa quạnh hiu tôi cúi chào,
Giữa quạnh hiu tôi cúi chào.

Trăm năm đã thẹn, biển sóng vực sâu
Bầy chim thương tích, buồn khăn áo người
Trăm năm vẫn đợi, môi nhớ tàn phai
Bàn chân nhớ đất, lệ buồn nhớ mi

Rừng mưa tháng chín, môi tóc em đâu, nỗi buồn sớm mai
Mùi hương đã chết, dấu tích năm xưa, môi lạnh tiếng cười
Nhớ em hạt bụi, đời hư vô, còn tương tư
Hỏi sông núi cũ
Giữa mùa thu em nhớ gì?
Giữa mùa thu em nhớ gì?

Trăm năm vẫn đợi, môi nhớ tàn phai, bàn chân nhớ đất, lệ buồn nhớ mi. Có bao giờ ta ngưng nhớ đến ngàn xưa? Chân bao giờ cũng nhớ những vùng đất đã đi qua và nước mắt rơi xuống bao giờ cũng nhớ mi. Hoàng hôn của đời người chỉ còn lại niềm hổ thẹn cho thân phận trước vực sâu. Mảnh trăng khuyết đêm nay không đủ để khơi lên sức sống dù chỉ le lói trên mênh mông tuyết lạnh. Bầy chim bỏ xứ mang thương tích nơi xứ người, cúi mình trên chiếc lá thu vàng cuối cùng, vàng sau lưng, vàng trên môi trong quãng đời còn lại.

Những cành cây xương xẩu tháng Chín trong bản nhạc vẫn còn đây. Bây giờ đã tháng Giêng rồi còn đâu, cây đã trút hết lá trơ cành đẹp lạ lùng. Tôi đợi cây trút lá để được thấy vẽ đẹp đích thực của cây.

Ta đã đợi em từ hạt bụi,
mai về nhớ lấy dấu chân xưa,
bàn chân nhớ đất còn khô nẻ,
môi nhớ tàn phai lệ nhớ mi….

Hỏi sông núi cũ, giữa mùa thu em nhớ gì? Nhưng mùa thu đã qua. Sáng hôm kia là trận bão tuyết đầu tiên của năm. Khi đi dưới tuyết, tôi có những ý nghĩ mỏi mòn dù cảnh tượng trước mắt đẹp đến nghẹn ngào. Bản nhạc “Lệ buồn nhớ mi” đẹp như một tiếng thở dài của Đăng Khánh phổ thơ Du Tử Lê, tôi nghe suốt đêm hôm trước còn vương trong đầu… Giữa quạnh hiu tôi cúi chào, chào tuyết trắng, chào lặng lẽ vô thanh,  chào tuyết phủ lên vạn vật, lên trí óc, lên suy tư.

Như một nghi thức mỗi lần tuyết rơi, tôi mang máy ảnh qua ngôi giáo đường nhỏ cạnh vườn sau của mình khi tất cả những gì nhơ bẩn đã được lấp đi bởi lớp tuyết tinh khiết. Ngôi giáo đường vắng ít khi có con chiên đến vẫn giữ được màu trắng và khung cửa xanh xinh xắn, nhưng tiếng chuông nhà thờ mỗi Chúa Nhật mấy năm rồi không còn được đánh lên vì sợ làm phiền những người ngoại đạo. Thế là tôi mất tiếng chuông nhà thờ cũng như mất tiếng chuông chùa mấy chục năm về trước.

Tôi dạo quanh nhà thờ rất lâu. Tuyết rơi càng lúc càng mù trời. Phải về thôi. Tôi băng qua con đường nhỏ, chỉ một phút sau là đến vườn sau của mình. Có hai người xin dọn tuyết đứng đợi trước cửa nhà, tôi mừng lắm thuê họ làm ngay. Lúc đó tuyết đã lên đến 25 cm nên phải mất gần một tiếng mới xong. Tuyết vẫn rơi khi tôi vào Constitution của DC, may quá, chỉ có một vài người ở đó, mặt đất vẫn mịn màng trắng tinh không một dấu chân người. Tôi đến những nơi mình thường đến để chụp hình … Reflecting Pool, Constitution Lake, Vietnam Memorial, Tidal Basin… Suốt buổi sáng ở DC, máy ảnh của tôi ướt đẫm nhưng tôi không quan tâm, chính những bông tuyết bay đầm đìa trên mặt hóa thân thành nước mắt đã làm tôi chùng lòng.

Bạn yêu dấu,

Tuyết, mảnh trăng gầy guộc bóng đêm đang hắt vào khung cửa.
Đêm đã khuya.
Bonne nuit.

Tống Mai
Jan 7, 2022

 

Lệ Buồn Nhớ Mi
Đăng Khánh – Thơ Du Tử Lê
youtube.com/watch?v=STj8rJa8piM

 

Dấu chân nghìn dặm, vàng sau lưng, vàng đôi môi.
Giữa quạnh hiu tôi cúi chào

Cành xương tháng chín, ký ức âm u, mưa mù tháng giêng

Hồn cây phong úa, đâu nắng hôm xưa, mưa buồn cuối trời

Mùi hương đã chết, dấu tích năm xưa, môi lạnh tiếng cười

Trăm năm vẫn đợi, môi nhớ tàn phai

Bàn chân nhớ đất, lệ buồn nhớ mi

Nhớ em hạt bụi, đời hư vô, còn tương tư

Hỏi sông núi cũ
Giữa mùa thu em nhớ gì?

Ta đã đợi em từ hạt bụi, mai về nhớ lấy dấu chân xưa

Bàn chân nhớ đất còn khô nẻ,
Môi nhớ tàn phai lệ nhớ mi….

 

 

 

 

 

Giữa quạnh hiu tôi cúi chào

Tôi đến ngọn đồi này mỗi năm sau khi tuyết rơi
và lúc nào cũng gặp người chơi trên tuyết dưới gốc cây

Từ cửa sổ, tôi có thể nhìn qua nóc giáo đường nhỏ phía bên trái của vườn sau

Vườn sau nhuộm đỏ màu bình minh sáng nay sau bão tuyết hôm kia

Jan 9: Rainbow trước mặt nhà sáng nay khi tôi qua ngôi giáo đường nhỏ để chụp mặt trời lên.
Lúc đầu chỉ là cái chân nhỏ phía bên trái, phải đợi vài phút sau toàn bộ mới hiện ra rõ ràng.
Đó là dấu hiệu của hy vọng, tôi tin thế.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy rainbow ngay bên cạnh mình như vậy nên có tiếng sáo trong lòng

Bàn chân nhớ đất, lệ buồn nhớ mi – Photo recomposed by DoLinh Photography

 

 

 

 

42 thoughts on “Đông trắng: Giữa quạnh hiu, tôi cúi chào – Tống Mai

  1. Nửa đêm thức giấc đọc và thưởng thức những tấm hình của Chị, đẹp quá Chị Mai ❤fr🇨🇦

  2. Đẹp đến lặng người. Hôm nay ở đây cũng có tuyết. Đã rơi trong đêm, sáng sớm thức dậy thấy chừng một tấc. Bài thơ cũng hợp tình hợp cảnh.

    1. Cám ơn Hà!
      Nhạc của Đăng Khánh thường phổ thơ của Du Tử Lê, mà thơ của DTL thì hay đau ruột.

      Mai đi suốt ba ngày tuyết ở đây và cảnh tuyết DC lần này thật là không phụ lòng người. Hiếm khi ở đây có tuyết, gần như chỉ một năm một lần nên quí lắm.
      Đêm hôm qua thức khuya đăng vội những hình đó vì biết Hà đang đợi Mai.

        1. Thường thì Mai chụp hình vào sáng sớm lúc golden hour hoặc là buổi chiều trước khi mặt trời xuống thì ánh sáng rất dịu nhẹ mịn màng, và blue hour trước khi mặt trời lên và sau khi mặt trời lặn thì quá tuyệt vời để có những cảnh rực rỡ. Đó là những khoảnh khắc đẹp trong ngày.
          Mai tránh những lúc ánh sáng quá gay gắt.

  3. Tống Mai ơi!
    Đọc tác phẩm của Mai làm chị nhớ đến bảng nhạc “Đêm Đông” do nữ ca sĩ Bạch Yên trình bày. Câu chị thích nhất là “Có ai thấu tình thứ lử đêm đông không nhà”.
    Cảm ơn M cô little Angel vẫn luôn mang món quà tinh thần đến cho chị.

  4. Các hình tuyết của Mai đẹp và tĩnh lặng vô cùng. Hình Mai đi để lại dấu chân rất đặc biệt dấu chân nghìn dặm vàng lá úa sau lưng.
    Bản nhạc thôi miên hay quá.
    Merci bạn tôi!

    1. Tuyết dày để lại những dấu chân rất sâu. Khi Mai vào cái park đó ở Fauquier gần Blue Rige Mountains thì tuyết vẫn cao quá nên đi để lại những vết sâu kinh khủng. Nhưng không uổng công lặn lội đến đó. Từ ngọn đồi nhìn xuống cánh đồng phía dưới thung lũng rất đẹp, xa xa là Blue Ridge Mountains và đúng là có màu xanh đậm thật.

  5. Đáng bỏ công vượt qua những nỗi khổ mùa Đông để có được những tấm hình mùa Đông đẹp đến “nao lòng” !

    1. Cám ơn Khoa.
      Bức hình cây sồi trên đồi năm nào có tuyết chị cũng đến đó và lúc nào cũng có người chơi dưới gốc cây. Lần này thì người đàn ông và con chó là duy nhất đến ngọn đồi đó, cả cái park không một bóng người nào khác. Những cảnh một mình đó rất cảm động.

  6. Em thấy bóng dáng của Tống Mai trong mỗi tấm hình. Đó là cái hồn rất đặc biệt không ai khác có thể có được, mà muốn có cũng không thể.

    Em nhớ có lần chị đưa em đi một hội chợ, mỗi lần chị đưa máy hình lên để chụp một cảnh gì là em cũng bắt chước chị chụp cảnh đó, nhưng ôi thôi khi nhìn hình của chị thì khác hẳn, em mới biết cái hồn chị đặt vào những gì chị thấy đã tách biệt chị riêng hẳn.

    1. Ừ chị nhớ buổi hội chợ đó, họ có những thứ linh tinh rất ngộ nghĩnh, có barbecue, có wine tasting, nhưng mình chỉ mua nước ép trái cây và một món gì đó trên những que tăm nhỏ rất lạ miệng. Ah, có cả một booth bán bánh mì do một cậu người Việt chủ một tiệm bánh mì ở Georgetown nữa. Hôm đó tung tăng vui ghê. Chị nhớ những hồn nhiên when life was still gentle and kind.

  7. Mỗi khi tuyết xuống nhiều em chỉ nghĩ đến mấy đứa cháu nhỏ mừng vui khi chơi tuyết . Nhìn lũ nhỏ bò lăng bò càng hì hục làm snow man hò la vui vẻ cho mình thêm sức sống. Cầu mong chị yên ổn và an bình trong bất cứ mọi trạng huống.

      1. PH cũng ao ước lắm thay! Dẫu chưa đặt chân đến đó một lần nhưng DC đã khắc sâu trong tâm khảm của mình qua những bài vở và hình ảnh của chị rồi!

  8. Kỹ thuật tuyệt vời và những tấm hình rất huyền hoặc.
    Chỉ nhìn là đã cảm nhận được sự cô đơn và giá lạnh!

  9. Cái hình “cây khô trên đồi tuyết” tuy đã thấy vài lần nhưng vẫn thích nhất.
    Cái hình đó đặc biệt nhờ có thêm cái hàng rào góc bên phải và một ít ráng hồng.

    1. Anh Tùng chọn hình Mai thích nhất. Cảnh đó là ngọn đồi gần Shenandoah Valley mà năm nào trời tuyết Mai cũng lặn lội lái xe một tiếng đồng hồ để chụp hai cây sồi trên đồi. Trời tuyết nên phủ mịn cả đồi đẹp như một bức tranh. Năm ngoái chụp được người mẹ dẫn con lên đồi chơi tuyết (bức hình đó Mai nộp thi ở Int’ Photographic Society of World Bank và được giải nhất của tháng đó).

      1. Trời tuyết mà dám lái xe cả tiếng để chụp một bức hình thì phục Mai thiệt tình.
        Anh đã từng lái xe trong những trận bão tuyết ở Maine, Boston, Hartford, WA, BC, … nhưng đó là chuyện xưa rồi, chừ chỉ thích ngồi trong nhà ngắm tuyết rơi… nên phục Mai là đúng thôi.

  10. Không nói đến những tấm hình tuyết phủ mà Mai chụp đã rất đẹp, Ng cứ cảm thấy tâm hồn vừa lâng lâng vừa nao nao khi đọc những gì Mai cảm nhận khi đi trong tuyết mà trong đầu vang vọng bài “Lệ Buồn Nhớ Mi“! Sự nhạy cảm của Mai với tình trạng đáng lo ngại của thế giới làm Ng. rất hiểu và đồng cảm với Mai.

    Những ca từ Mai dùng cho những bức hình rất hợp. Hình ảnh thì quá tuyệt vời. Ng rất thích hình cái chapelle với câu “Hồn cây phong úa, đâu nắng hôm xưa, mưa buồn cuối trời”. Tuấn Ngọc hát bản này cùng orchestre đệm rất hay.

    Cám ơn Mai tất cả!
    Thân thương.

    1. Cám ơn Ti.
      Sáng nay thức dậy thì mặt trời vừa ló ra, Mai chạy qua nhà thờ nhỏ đó để chụp ánh sáng vừa hừng thì gặp ngay một cái rainbow trước nhà. Chưa bao giờ thấy rainbow ngay trước nhà nên sung sướng lắm, cảm thấy hình như có một blessing cho những gì mình cầu xin.

      Covid hầu như gần chấm dứt nhờ những con variant ngày càng yếu, người nhiễm chỉ bị nhẹ như một trận flu hay common cold mà thôi, rồi nó cũng sẽ trở thành một common cold thôi, nên hy vọng lắm … Somewhere over the rainbow bluebirds sing.

      P.S. Bản Lệ Buồn Nhớ Mi hay quá, Mai nghe mấy năm rồi vẫn còn rung động, nhưng Mai nghĩ chưa có ai hát đạt hết, Tuấn Ngọc thì Mai nghĩ giọng đã yếu lắm rồi.

    1. Đúng mùa tuyết trắng chị lại cho nghe lại bản Der Leirmann. PH nhớ là mình vẫn còn nợ chị bản dịch tiếng Việt cho bài thơ này.

      1. Chị vẫn nghe mãi bản nhạc này, nó ảnh hưởng rất nhiều mà không hay. Mỗi khi thấy một người đàn dạo trên đường là không khỏi mềm lòng nhớ đến người đàn dạo chân trần trên tuyết, tay gãy đàn cóng lạnh nhưng người qua đường không ai buồn ngừng lại nghe và khay tiền vẫn trống. Thật xúc động.

        Thì ra Pháp Hoan vẫn nhớ, chị vẫn đợi được mà.

  11. Ảnh trời tuyết đẹp quá, một màu trắng tinh khiết, thuở mới đầu gặp được tuyết thích lắm vì lạ, ở lâu dần thấy sợ vì lạnh, ở lâu hơn nữa thấy thích hơn vì thấy được sự lặng lẽ bình yên 😃

  12. “…Bầy chim bỏ xứ mang thương tích nơi xứ người, cúi mình trên chiếc lá thu vàng cuối cùng, vàng sau lưng, vàng trên môi trong quãng đời còn lại…”
    Bài viết sâu thẳm thân phận Người. Mượn tuyết trắng để tinh hóa mọi phiền não.
    Mình thích nhất và hoài cảm với đoạn văn ” ..Bầy chim bỏ xứ…”
    Chúc TM khỏe để có nhiều cảm tác bằng hình ảnh và ngôn từ

    1. Bầy chim bỏ xứ, mỗi con mang một số phận.
      Mai cũng chúc anh TTT yên khỏe mãi. Rất vui khi gặp anh nơi đây, dù đây chẳng phải là Sài Gòn.

      “Chim Quyên từ độ bỏ đi rồi, quê nhà tôi héo hắt đìu hiu, nghe bình minh lơ láo vẹt kêu. Chim Quyên phải từ bỏ quê mình, bay về miền tuyết phủ buồn tênh, thổ máu tươi, một đêm chim chết, chết khi đêm về, xác chưa tan, thì… Tái sinh thành lần nữa Đỗ Quyên.

      Đỗ Quyên ! Đỗ Quyên !
      Nơi mùa Đông vắng lạnh,
      Kêu gào : Ôi Tổ Quốc linh thiêng !
      Vẫn tái sinh thành chim khóc nước,
      Cho dù phải gục chết như xưa.
      Nhớ nước nên gào lên quốc quốc
      Khắc khoải lòng người sống lưu vong.

      Bầy chim buồn bã
      Rủ nhau trốn quê hương.
      Vì đâu bỏ xứ
      Để lê kiếp tha phương?
      Chim hỡi chim ơi!
      Chim hỡi chim ơi!”
      (Tổ khúc Bầy Chim Bỏ Xứ – Phạm Duy)

  13. Hôm nay D thử xem trên màn ảnh rộng TV, những bức hình của TM vẫn rõ và đẹp lắm. Thích nhất là bức hình mùa đông lạnh lẽo nên TM đang tìm đường về nhà,

Leave a Reply