Adagio (Tomaso Albinoni), người ở bên trời ta ở đây và World Bank/IMF International Photographic Society – Tống Mai

Mar 31, 2019 (TM)

Có một cái gì đó đằng sau bức hình “Adagio” của tôi đã được giải trong kỳ thi ảnh Monthly Competition tháng Ba này của hội nhiếp ảnh International Photographic Society của World Bank/IMF. Đề tài của lần thi này là “Golden Hour”, một từ trong nhiếp ảnh nói đến khoảng thời gian ngắn sau khi mặt trời lên và trước khi mặt trời lặn, lúc vạn vật nhuốm chan hòa màu đỏ dịu và ấm. Đây là lúc được cho là lý tưởng nhất khi chụp cảnh thiên nhiên.

Hôm nay tôi đăng lại video này chỉ để nói đến bức ảnh vừa được giải của mình mang cùng tên và cùng tâm trạng của bản Adagio của Albinoni …. I don’t know how to find you, I don’t know how to reach you ….

Người ở bên trời ta ở đây. Chờ mong phương nọ, ngóng phương này. Tương tư đôi chốn, tình ngàn dặm. Vạn lý sầu lên núi tiếp mây. Nắng đã xế về bên xứ bạn; chiều mưa trên bãi nước sông đầy. Trông vời bốn phía không nguôi nhớ; dơi động hoàng hôn thấp thoáng bay. Cơn gió hiu hiu buồn tiễn biệt,  xa nhau chỉ biết nhớ vơi ngày.  Chiếu chăn không ấm người nằm một, thương bạn chiều hôm, sầu gối tay.

Hồi đó tôi hay ngồi chờ bên radio buổi chiều khi học bài để đón nghe bài thơ này của Huy Cận do Hồ Điệp ngâm trong chương trình Tiếng Tao Đàn. Thuở đó tôi làm gì có máy hát nên nhạc và thơ chỉ nghe được qua radio,  những bài yêu thích trỗi lên như ân sủng trên trời rơi xuống, nhất là được nghe Hồ Điệp trong những cơn mưa phùn ở Huế. Bây giờ, nghe bản Adagio của Albinoni trong phim Les Dimanches de Ville d’Avray (Hai Tâm Hồn Cô Quạnh ) và trong phim Manchester by the Sea, tôi xúc động ngậm ngùi nhớ đến bài thơ người ở bên trời ta ở đây hồi xưa đó.

Tống Mai

 

Adagio in G Minor – Tomaso Albinoni
Cello: Stjepan Hauser
Photography: Tống Mai
Video: Nguyên Huệ

www.youtube.com/watch?v=DojFdZRhEFo&t=3s

Adagio

 

I don’t know where to find you
I don’t know how to reach you …

No need for me to pray
I’ve walked so far
I’ve fought so hard
Nothing more to explain
I know all that remains
Is a piano that plays

 

14 thoughts on “Adagio (Tomaso Albinoni), người ở bên trời ta ở đây và World Bank/IMF International Photographic Society – Tống Mai

  1. Bài này mình nghe nhiều lần, chỉ thấy buồn muốn chết trong phim Manchester by the Sea. Còn bài thơ của Huy Cận muôn thưở vẫn hay, cho những người yêu nhau nhưng không được ở gần nhau.

  2. “Tương tư đôi chốn tình ngàn dặm” như chưa đủ giết người bằng nỗi sầu lại tống thêm câu “Vạn lý sầu lên núi tiếp mây.” Muốn kêu trời quá Mai ơi.

    1. Mai vui khi thấy “bà Tám” “tám” trở lại.

      Bài thơ thảm thiết quá, lại nghĩ đến người ở bên thế giới bên kia, ta ở dưới trần gian này sau khi “nắng đã xế về bên xứ bạn” thì “thương bạn chiều hôm sầu gối tay”.

      Bài thơ nghe như lời ai điếu, cũng như Adagio thường dùng cho funeral vậy.

    2. Cái sound ở trong video của chị Mai hay hơn bài em có. Âm thanh trong vắt , buồn nhưng không áo não thê thiết. Lyrics làm cho bài nhạc càng có ý nghĩa hơn. Em cũng muốn kêu Trời ơi như chị “Bà Tám” vậy đó, nhưng hôm nay trời nắng ấm ở đây, em nhìn ra màu xanh của lá non, màu của hoa mới nở đẹp quá nên ngậm miệng không kêu Trời nữa.

  3. Je ne sais pas où te trouver
    Je ne sais pas comment te chercher
    J’entends ta voix dans le vent
    Brûlant mon coeur et mon âme
    Je t’attendrai

    Sans prière ni effroi
    J’ai tant marché…
    J’ai tant lutté…
    Sans plus rien à expliquer
    Je sais que tout ce qui reste
    Ce joue dans ce piano

  4. Cảm ơn Mai đã dành cho một buổi sáng Rằm Phật Đản tuyệt vời… với nhạc, tranh, ảnh cùng hồi ức về cái phim đen trắng: “Những Chủ Nhật ở Thành phố Avray” với mối quan hệ lãng mạn thiên thần cái kết bất hạnh của chàng lính trẻ. Cái phim thứ nhì Hòa chưa được xem !

    1. Trong nay co mot chut ve phim “Les dimanches de ville d’Avray” va mot doan phim cam dong giua Cybele va Pierre:
      khungcuahep.com/nhac/hai-tam-hon-co-quanh-les-dimanches-de-ville-davray-tong-mai.html

      Mai

      1. Sau ’68, gia đình dời vào Đà Nẵng và Hòa được xem phim này khoảng ’70 tại rạp Kinh Đô. Bẵng đi gần 50 năm nhờ Mai đánh thức lại cái cảm xúc hiếm quí ngày xưa ấy.
        Cám ơn nhiều lắm.

  5. “Cái gì sau bức ảnh” – Có một khoảng “trống”, một khoảng vắng lặng giữa thân cây lẻ loi và mênh mông trời đất, nơi ấy ẩn chứa tâm hồn của tác giả và cũng là nơi mang đầy cảm xúc cho người xem.
    Từ lâu tưởng rằng “không gian” ấy chỉ riêng trong tôi, không ngờ hôm nay giám khảo của World Bank IPS đã nhìn thấy điều tuyệt vời ấy.
    Một cái đẹp của tác phẩm vượt trên những khái niệm và lý luận logic của nhiếp ảnh.
    Và cái tên “Adagio” Mai đã đặt cho bức ảnh của mình thật ý nghĩa và đáng khen.

  6. Congratulations again…
    Mai mốt nhà TM không còn chổ để treo award anymore. Chị cho mượn tường nhà mình nha.

  7. Những ảnh chụp của Mai đối với Ng luôn luôn đẹp .
    Cũng nhờ ngưỡng mộ cách chụp hình của Mai mà từ mấy năm trở lại đây Ng mới xách máy hình đi chụp phong cảnh đẹp theo cảm quan của mình và thỉnh thoảng đôi khi cũng được bạn bè khen , được Mai khuyến khích , cổ võ ( trước đây Ng cũng đã thích chụp hình nhưng khi nào thì tấm hình cũng có mình đứng trong đó tức là thích được người khác chụp hình cho mình chứ chưa biết thích đi ngắm cảnh đẹp của thiên nhiên ).
    Tấm hình Adagio đẹp một cách huyền bí , Ng dùng chữ huyền bí không biết đúng không vì khi nhìn ngắm mình đã cảm thấy ngoài nét đẹp còn có ẩn chứa một nỗi cô đơn vô vàn nhưng lạ lùng là Ng cảm nhận nỗi cô đơn đó không phải quá buồn thê thiết như trong bản nhạc Adagio , Ng cảm nhận một nét gì đó thanh thoát như tỏa ra trong tâm hồn tác giả .
    Tác phẩm này của Mai đã làm cảm động Ban Giám Khảo của cuộc thi Nhiếp Ảnh của World Bank cũng không phải là điều ngạc nhiên !
    Chúc mừng Mai thêm lần nữa .
    Thân thương ,
    MN.

  8. Chị TMai mến,
    Hình chị chụp cho bài Adagio đẹp quá, bài hát lại hay. Mình rất mừng là tên tuổi chị đã bắt đầu xuất hiện trên diễn đàn thế giới . Congratulations !

Leave a Reply