Chị ơi, Huế trong mùa dịch – Lương Thúy Anh

Mar 31, 2029 (TM)

Cám ơn Thúy Anh đã viết bài này cho chị. Huế có một sức chịu đựng vô biên và Huế cũng đang chịu đựng.

Hò ơi, phiên Đông Ba buồn qua cửa chợ
bến Vân Lâu thuyền vó đơm sâu.
Hỡi hò, hỡi hò.
Quê hương em nghèo lắm ai ơi
mùa đông thiếu áo hạ thời thiếu ăn

Ơ… hờ… Chiều chiều trước bến Văn Lâu… Ai ngồi ai câu ai sầu ai thảm… Ai thương ai cảm ai nhớ ai… Thuyền ai thắp thoáng bên sông…. Đưa câu mái đẩy chạnh lòng… ơ…hờ…Đưa câu mái đẩy chạnh lòng nước non…

Tống Mai

 

HUẾ TRONG MÙA DỊCH
(Thúy Anh gởi chị Mai)

Năm mô chị Mai cũng về Việt nam. Rồi chị ghé Huế. Rồi chị và tôi lại gặp nhau. Gặp nhau như là một hẹn hò định kì.
Nhưng năm ni chị đã không về được, vì khi chị chuẩn bị đi VN thì dịch bệnh ở Vũ Hán bắt đầu gây hoang mang khắp nơi trên thế giới, và điều ngại nhất là sự lây nhiễm khá cao của bệnh.

Dịch bệnh bắt đầu vào những ngày cuối năm âm lịch. Và dịch bệnh không dừng lại ở thời điểm đó, cũng không dừng lại tại Vũ Hán, mà bắt đầu phát tán khắp nơi.

Đến lúc ni thì không còn gọi là dịch cúm viêm phổi nữa, mà phải gọi là Đại dịch CoVid-19. Và thật sự là một trận đại dịch, như trận cuồng phong ào ạt từ Vũ Hán thổi thông thốc đến các nước khác. Một, hai, ba…rồi lần lượt quốc gia này đến quốc gia khác lây nhiễm mầm bệnh.

Việt Nam cũng không ngoại lệ. Và một khi dịch bệnh đã đặt chân đến Việt Nam thì ghé luôn Huế là chuyện đương nhiên thôi.

Ban đầu, để đảm bảo cho sức khỏe cho các em học sinh sinh viên, hạn chế tối đa các trường hợp lây nhiễm có thể xảy ra, các trường các cấp cho toàn thể các em tạm thời nghỉ học, mặc dù các em chỉ vừa đi học lại chỉ vài ngày sau kì nghỉ tết âm lịch.

Bỗng nhiên một ngày, một ngày nghe tin phố Huế đã có một, hai trường hợp nhiễm bệnh, là khách du lịch nước ngoài đến Huế. Sáng hôm đó, tôi đã ngỡ ngàng đến tột cùng khi biết tin và khi nhìn hình ảnh người Huế chạy khắp các địa điểm bán thực phẩm và đồ dùng sinh hoạt gia đình hàng ngày, nhất là ở các khu chợ, các siêu thị, người đi mua ào ạt, vội vã, hốt hoảng … Hàng hóa hết sạch nhanh chóng đến bất ngờ. Món hàng đắt khách nhất và hết nhanh nhất là gạo và mì gói. Nhất là gạo, cũng dễ hiểu thôi, vì gạo chính là nhu yếu phẩm của người Việt Nam “ai thương không bằng cơm thương.” Và một trong những món hàng có phần nào tăng gía cũng chính là gạo.

Viết đến đây tôi chợt nhớ cụm từ “GẠO HƠN–GẠO THUA”. Lâu lắm rồi, cụm từ này gần như không nghe người Huế nhắc lại.

Hồi trước, một thời đã khá xa, chuyện gạo hơn gạo thua là đề tài luôn được các bà nội trợ Huế quan tâm từng ngày. Buổi sáng đi chợ cứ hỏi nhau gạo ngày ni có hơn không? Hay là thua so với hôm qua?

Gạo HƠN tức là số lon gạo bán theo đơn vị một chục ngàn đồng chẳng hạn, tăng lên. THUA tức là số lon gạo bị giảm xuống, đôi khi chỉ xuống chừng nửa lon thôi, cũng đủ làm người nội trợ hồi ấy thít tha: “Chao ơi, thua rứa à?”

Trong lúc dầu sôi lửa bỏng của đại dịch CoVid-19 này thì gạo đang ở mức gọi là THUA, thua ở đây là có giá cao hơn trước, tính theo mỗi Kg, chứ không tính theo lon như ngày xưa nữa.

Xin trở lại chuyện đại dịch ở Huế.

Tuy nhiên chỉ một vài ngày như thế, hàng hóa các nơi lại được cung cấp đầy đủ trở lại. Sự hoảng loạn ban đầu đã tạm thời lắng xuống, mọi người tự trấn an mình, và trấn an nhau, hỏi han, dặn dò nhau cách phòng chống để có thể phần nào hạn chế lây bệnh.

Nhưng mọi sinh hoạt bình thường của thành phố nhỏ cũng chỉ bình yên vài ba bữa tạm thời, rồi hay tin tỉnh nớ, tỉnh tê có thêm bệnh nhân, có thêm người phải cách ly… làm cho người Huế xôn xao bất an, lại đi mua sắm, lại dự trữ. mà bình yên sao được khi cứ sau một ngày lại có bản tin cho hay số người nhiễm bệnh đang tăng lên.

Học trò các cấp lại tiếp tục nghỉ học cho đến khi có thông báo mới.

Lần lượt, các hàng quán bên đường, vỉa hè, hay ở ngay phố chính, cũng buộc phải đóng cửa ngưng bán, do tình trạng lây nhiễm càng ngày càng phức tạp.

Người Huế ra đường càng lúc càng thưa thớt, phố phường vắng vẻ buồn tênh.

Chính quyền có lời khuyên, và có cả trường hợp buộc dừng kinh doanh, đối với việc buôn bán các mặt hàng không thiết yếu, các thực phẩm không phải là nhu yếu phẩm.

Chợ Đông Ba, và một vài khu chợ lớn như An Cựu, Bến Ngự… cũng lâm vào cảnh ế ẩm, nhất là các mặt hàng như áo quần, đồ chơi trẻ em, giày dép, vải vóc. Không còn ai có tâm trạng đi mua sắm vào thời điểm này những mặt hàng ấy. Ngay cả các món rau xanh, tươi sống cũng chịu ảnh hưởng, hàng bị tồn đọng từng ngày, do người mua cũng chọn cách mua thực phẩm ở các khu chợ nhỏ và gần nhà để giảm thời gian có mặt ngoài đường.

Xích lô Huế là một phương tiện thuận lợi nhất cho khách du lịch trong nước và cả nước ngoài khi đến Huế. Đây là một chọn lựa tốt nhất cho những ai muốn tham quan thành phố nhỏ một cách bình thản, chậm rãi. Nhưng đến nay thì đội ngũ xe xích lô cũng lâm vào cảnh ngồi không. Rải rác một vài chiếc ngoài phố, đạp chậm rãi uể oải, nếu nhìn kĩ sẽ thấy trong đôi mắt họ, một nét buồn da diết, lộ hẳn sự ưu tư, lo lắng đến nao lòng người bởi họ là những người kiếm sống từng ngày một, họ không có dư để tích lũy hay mua trữ các hàng nhu yếu phẩm trong giai đoạn khó khăn của cả thế giới này.

Bên cạnh đội ngũ xích lô, còn có những người bán vé số dạo hàng ngày. Họ cũng đã phải chịu cảnh thất nghiệp kể từ ngày hôm nay 31 tháng 3, vì nhà nước đã ra thông báo ngừng phát hành xổ sổ, tạm thời trong nửa tháng.
Và không thể kể xiết, còn vô số, vô số những cảnh đời đành phải chấp nhận cuộc sống lao đao kể từ ngày đại dịch hoành hành. Họ là những người buôn bán lẻ, tay xách nách mang, lê la khắp phố phường kiếm sống qua ngày, mua gạo đong từng bữa, nỗi buồn lo lắng này hiện đang là nỗi niềm chung của các thành phố khắp nước.

Biết là vậy nhưng nhìn cảnh của họ, hay tình cờ lắng nghe tiếng thở ngắn than dài của ai đó trong số họ, tránh sao tình người với người mà không chạnh lòng, rồi lại nao nao một nỗi niềm thật khó diễn tả…

Học sinh, sinh viên các cấp vẫn đang nghỉ học ở nhà để học online, vô thời hạn. Những cánh cổng trường khép kín im lìm.

Ngang qua các ngôi trường, nhìn sâu bên trong, vẫn còn đó những mảng cỏ xanh tươi tốt, vẫn là hình ảnh những hàng cây cao bóng cả, mùa hè đã cập bến sông quê hương, nên inh ỏi tiếng ve khắp nơi trong các sân trường hay trên những lối đường có bóng cây xanh.

Vẫn là thật rộn ràng, thật ồn ào như mọi năm, tiếng ca của dàn hợp xướng mùa hè đó thôi, nhưng lạ lắm… tôi không còn cảm thấy thú vị để ngước mắt nhìn lên tán lá của những hàng cây, để tìm bóng dáng của lũ ve, những hình ảnh mang đầy ắp kỉ niệm tuổi học trò ngày nào…

Bỗng nhiên tôi nói một mình, thầm trách những con ve vô tội… “Chừ còn có chi vui mà cứ nhởn nhơ ca hát rứa không biết nữa, đúng là đồ…VE SẦU…”

Lương Thúy Anh
Huế – 31 tháng Ba, 2020

 

 

 

8 thoughts on “Chị ơi, Huế trong mùa dịch – Lương Thúy Anh

  1. Huế có những nơi thơ mộng như thế này phải không?

    “Thuyền về Đại Lược.
    Duyên ngược Kim Long.
    Đến đây chỗ rẽ của lòng.
    Gặp nhau còn biết trên sông bến nào.”

    Của lòng hay giữa dòng. Mình quên.

    1. “Thuyền về Đại Lược
      Duyên ngược Kim Long
      Đến nơi đây là ngã rẽ của lòng
      Biết còn gặp gỡ trên sông bến nào.”

      Huế có nhiều huyền thoại tình yêu, một trong những huyền thoại Mai thích là về bến đò Ca Cút ở Phá Tam Giang. Câu truyện tình dân gian về một người con trai bên kia núi yêu người con gái bên này núi, một lần hẹn, người con trai băng núi lội đầm, đến bến Ca cút đã khuya, không còn đò thì đứng bên kia gọi mãi kiệt sức chết hóa thành con chim Ca Cút mỗi đêm trăng lại gọi “Ơi đò Ca cút !”

      Khi ra Phá Tam Giang Mai có tìm bến đò Ca Cút, nhưng bây giờ đã là một cây cầu tân thời.

  2. Dạ chị Mai, em cám ơn chị Mai, em cố gắng viết cho kịp thời gian tính.Đọc lời bình của chị, các anh chị, em thấy xúc động như lúc viết rứa chị, còn nhiều điều nhưng em không viết chị ơi.

  3. “PHỐ VẮNG EM RỒI…”
    Tình không cách ngăn, đường chẳng xa xôi, mùa chưa lụt lội…
    Mà lạ chưa tề, “Phố vắng em rồi”. . .

    Nhưng, không chỉ vắng riêng mình em thôi, mà còn vắng cả anh, vắng bạn bè thân quen, không còn thấy màu áo học trò dễ thương, vắng luôn những người tất tả bán buôn, hàng quán kín cửa. Thiệt là buồn!

    Những ngày này, phố Huế vắng hoe, buồn tênh đến chạnh lòng, thi thoảng có ai đó, một bóng đơn côi, hay một đôi xe máy, hai ba chiếc xe tải… vút qua, có khi lao nhanh vun vút, rồi mất hút nơi cuối đường.

    Phố phường yên ắng, đường xá vắng tanh, nhất là lúc chiều buông, đêm xuống, sự tĩnh lặng thật là hiếm hoi đối với những ngày bình thường trước đây, khi chưa có đại dịch CoViD-19.

    Có câu “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”, nhưng chừ xin được tráo ngược hai chữ đầu và thứ ba của câu lại thì phù hợp hơn, là: “cảnh buồn người có vui đâu bao giờ.”

    Thật sự là như rứa, trong hoàn cảnh này, trong tình hình như mấy tháng vừa qua và hiện chừ, thì không ai có thể vui được cả, ngoại trừ trẻ thơ vô âu vô lo.

    Nên chẳng biết làm gì hơn là cùng nhau nguyện cầu.

    Nguyện cầu một ngày rất gần, thật gần, phố xá sẽ lại rộn ràng tấp nập, người người trở lại bên nhau, gặp gỡ, hàn huyên trong công việc, họp mặt từng ngày, tay nắm tay không phải e dè chi cả, những gánh hàng lại tất tả ngược xuôi, hàng xe xích lô tiếp tục rong ruổi trên mọi nẻo đi về, người phương xa sẽ dễ dàng trở về với quê hương thân yêu, với mẹ già cha yếu mà không cần phải cách ly, người mưu sinh tiếp tục bận rộn, bớt âu lo, hàng quán chợ búa trở lại đông vui như hội…

    Rồi “em” sẽ lại “chiều một mình qua phố”, hay là lang thang qua mấy nẻo đường Huế, “Con đường xưa em đi” vẫn “vàng lên mái tóc thề”, ngước mắt nhìn “trời ươm nắng” hè rực rỡ, vẫn còn đó, thấp thoáng trên mấy hàng cây ven đường, bầy ve sầu đang hát khúc “Phượng hồng”… “những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng”… những chiếc xe qua lại trên phố phường yên vui.

    Xin cùng nguyện cầu lũ CoViD-19 sẽ nhanh chóng nghe “Lời thiên thu gọi”, vĩnh viễn biến mất, trả lại bình an cho trái đất, vì “trái đất này là của chúng mình”, chứ không phải của CoViD.

    Lương Thúy Anh

Leave a Reply