Tôi thức đêm nhặt từng chiếc lá rụng – Tống Mai

Nov 18, 2021 (TM)

Tôi thức đêm nhặt từng chiếc lá rụng
Đó là những mảnh nhỏ yêu dấu
Đó là mùa thu
Đó là những giấc mơ.

Đó là những gì của mùa thu năm trước, những chiếc lá đã được xếp đi, một năm trôi qua, những tưởng vườn tôi đã sạch lá rụng, nhưng không, mỗi chiếc mỗi rơi nặng, nhưng những mảnh nhỏ đó không còn yêu dấu, không còn là những giấc mơ.

“Có tiếng thở dài dưới gió thu đông
Có nỗi bùi ngùi bay đi thầm lặng
Có những mặt người giữa phố hoang mang.”

Chào chiếc lá nằm giữa vườn hoang!

“Don’t go without me.
Don’t stay in this world without me.
Don’t go to the next world without me.”

Bạn yêu dấu,
Đêm đã khuya.
Bonne nuit!

Tống Mai
November 18, 2021

 

Đó là những mảnh nhỏ yêu dấu

Đó là những giấc mơ

Những giấc mơ

 

SHENANDOAH VALLEY, VIRGINIA

youtube.com/watch?v=W1EG_4IBzbA
Oh Shenandoah, I long to hear you
Away, you rolling river
I’ll not deceive you
Away, bound away,
Cross the wide Missouri

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

UPSTATE NEW YORK – WATKINS GLEN

 

 

 

Taughannock Falls – Ulyssis, New York

Taughannock Falls

Sentry Bridge

Rainbow Falls

Rainbow Falls

Rainbow Falls – Photo: DoLinh Photography

Rainbow Falls – Photo: DoLinh Photography

Rainbow Falls

Cavern Cascade

Cavern Cascade

Gorge Trail

Spiral Gorge

Gorge Trail

She-Qua-Ga Falls – Schuyler County, New York

 

 

 

57 thoughts on “Tôi thức đêm nhặt từng chiếc lá rụng – Tống Mai

          1. Thảo am cửa thường mở.
            Đóng mở do trực Tâm
            Một cặp đôi tương tức.
            Khép hờ thực như hư.
            ( TM có câu luận giải về câu hỏi cánh cửa cho cô Hạnh đúng là trí Bát Nhã.
            Chúc mãi an nhiên như đã

  1. Em lặng người.
    Cái sentiment của những bức hình và những gì chị viết.

    “En ce temps-là la vie était plus belle
    Et le soleil plus brûlant qu’aujourd’hui”

  2. Những hình ảnh lá vàng mùa thu của Mai năm nay rất đẹp nhưng nhìn vẫn có sắc buồn, có lẽ vì ngoài kia những cơn gió lạnh lẽo mùa đông đang cuốn đi những chiếc lá cuối cùng.
    Chợt nhớ đến “Nhặt lá bàng” hồi xưa của Nhất Linh.
    “…Tôi quay trở vào, bật đèn rồi lại ngồi vào bàn giấy viết tiếp, trong lòng tự nhiên thấy đỡ chán nản. Ở ngoài, thỉnh thoảng lại có tiếng đứa bé:
    – Gió lên…lạy trời gió lên.
    Trời sáng rõ lúc nào tôi không để ý. Ánh nắng lấp lánh trên những lá bàng bóng như sơn son.Tôi nhìn xuống đường. Hai đứa bé còn đứng đó, đương buộc mấy gánh lá bàng nhặt được đêm qua. Chúng vui vẻ, nhưng tôi không thể dựa theo nét mặt chúng mà đoán được chừng ấy lá là nhiều hay ít.
    Một người đi qua nhìn gánh lá bàng nói:
    – Lá bàng nầy sưởi ấm lắm đấy.
    Tôi quay lại nhìn lên bàn: suốt đêm tôi viết được lèo tèo vài trang giấy, lại dập dập xoá xoá gần nửa.Tôi thất vọng.
    Đối với tôi,những cơn gió tôi chờ đón đã có nổi lên, đã khiến tôi đêm qua lạnh cả tâm hồn, nhưng lá bàng nhặt được không là bao. Lại không biết có ấm được lòng ai ở xa không? ” …
    Nhất Linh.

  3. Collection hình mùa thu năm nay của chị thật tuyệt vời. Với khung trời xanh tươi nhìn những tấm hình very clean của chị, mùa thu năm nay mình cảm thấy vui chị ạ ! Nếu chị cho phép, mình muốn chuyển cho cậu em họ mình được thưởng thức những bức hình landscape tuyệt vời này được không?
    Quá đẹp ! Tuyệt vời ! A good way to start a day!

    1. Merci chị.
      Mai cũng nhận thấy loạt hình lần này tươi có lẽ nhờ màu sắc rực rỡ của mùa thu năm nay ở đây. Nhiều khi quá rực rỡ làm Mai khó chịu nhưng phải nói là Virginia DC được blessed với Xuân, Thu, Đông rất đẹp.

      Chị có thể phổ biến blog của Mai cho ai cũng được, Mai rất hân hạnh.

  4. “Có nỗi bùi ngùi bay đi thầm lặng
    Có những mặt người giữa phố hoang mang.”

    Y như tâm trạng của mọi người hiện tại Mai ơi.

    “Mỗi đời sống ẩn giấu một định mệnh. Có những định mệnh đời đời là cây kiếm sắc. Một đôi lần trong giấc mơ tôi, bừng lên những ánh thép đó. Nhưng tôi biết rõ rằng tôi chỉ là một loài chim nhỏ hót chơi trên đầu những ngọn lau. Không ai muốn mình là kẻ tuyệt vọng. Nhưng tôi tự nguyện làm tên tuyệt vọng. Bởi nhiều khi sớm mai tôi thức dậy không thấy được hoa quả khai sinh trong trái tim người.

    Tôi lại biết thêm rằng, dù là người chiến thắng hay chiến bại, suốt cuộc đời cũng không thể vui chơi. Hạnh phúc đã ngủ yên trong những ngăn kéo của quên lãng.

    Tôi không bao giờ nhầm lẫn về sự khổ đau và hạnh phúc. Nhưng tôi thường rơi vào cơn hôn mê trước giấc ngủ. Ở biên giới đó tôi hoảng hốt thấy mình lơ lửng giữa sự sống và cái chết. Những giây phút như thế vồ chụp lấy tôi mỗi đêm. Khi quanh tôi, mọi người đã yên ngủ. Và tôi đau đớn nhận ra rằng, có lẽ cuộc đời đã cho ta lắm ngày bất hạnh.

    Mỗi ngày sống tới, mỗi ngày tôi thấy đời sống nhỏ nhắn thêm. Ðời sống thật sự không tiềm ẩn điều gì mới lạ. Có lẽ vì thế, vì sự quen mặt mỗi lúc mỗi gần gũi, thắm thiết hơn, nên tôi càng thấy yêu mến cuộc đời. Như đứa con ngoan không tuyệt tình nổi với rẫy sắn nương khoai, nơi có bà mẹ suốt đời mắt không sáng nổi một ngày trẩy hội.

    Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau. Từ buổi con người sống quá rẻ rúng tôi biết rằng vinh quang chỉ là điều dối trá. Tôi không còn gì để chiêm bái ngoài nỗi tuyệt vọn g và lòng bao dung. Hãy đi đến tận cùng của tuyệt vọng để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa. Tôi không muốn khuyến khích sự khổ hạnh, nhưng mỗi chúng ta hãy thử sống cùng một lúc vừa kẻ chiến thắng vừa kẻ chiến bại. Nỗi vinh nhục đã mang ta ra khỏi đời sống để đưa đến những đấu trường.

    Tôi đang bắt đầu những ngày học tập mới. Tôi là đứa bé. Tôi là người bạn. Ðôi khi tôi là người tình. Chúng tôi cùng học vẽ lại chân dung của nhân loạị Vẽ lại con tim khối óc. Trên những trang giấy trắng tinh khôi chúng tôi không bao giờ còn thấy bóng dáng của những đường kiếm mưu đồ, những vết dao khắc nghiệt. Chúng tôi vẽ những đất đai, trên đó đời sống không còn bạo lực.

    Như thế, với cuộc đời, tôi đã ôm một nỗi cuồng si bất tận. Mỗi đêm, tôi nhìn trời đất để học về lòng bao dung. Nhìn đường đi của kiến để biết về sự nhẫn nhục. Sông vẫn chảy đời sông. Suối vẫn trôi đời suối. Ðời người cũng để sống và hãy thả trôi đi những tị hiềm.

    Chúng ta đã đấu tranh. Ðang đấu tranh. Và có thể còn đấu tranh lâu dài. Nhưng tranh đấu để giành lại quyền sống, để làm người, chứ không để trở thành anh hùng hay làm người vĩ đại. Cõi Người từ khước tước hiệu đó.

    Chúng ta đã đấu tranh như một người trẻ tuổi và đã sống mệt mỏi như một kẻ già nua. Tôi đang muốn quên đi những trang triết lý, những luận điệu phỉnh phờ. Ở đó có hai con đường. Một con đường dẫn ta về ca tụng sự vinh quang của đời sống. Con đường còn lại dẫn về sự băng hoại.

    Nhân loại, mỗi ngày, đang cố bày biện những tiệm tạp hóa mới. Ðóng thêm nhiều kệ hàng. Người ta bán đủ loại: đói kém, chết chóc, thù hận, nô lệ, vong thân…

    Những đấng tối cao, có lẽ đã ngủ quên cùng với chân lý.

    Tôi đã mỏi dần với lòng tin. Chỉ còn lại niềm tin sau cùng. Tin vào niềm tuyệt vọng. Có nghĩa là tin vào chính mình. Tin vào cuộc đời vốn không thể khác.”
    (TCS 1972)

    1. “Tôi không bao giờ nhầm lẫn về sự khổ đau và hạnh phúc. Nhưng tôi thường rơi vào cơn hôn mê trước giấc ngủ. Ở biên giới đó tôi hoảng hốt thấy mình lơ lửng giữa sự sống và cái chết. Những giây phút như thế vồ chụp lấy tôi mỗi đêm. Khi quanh tôi, mọi người đã yên ngủ. Và tôi đau đớn nhận ra rằng, có lẽ cuộc đời đã cho ta lắm ngày bất hạnh.”

      Diệu ơi, Mai không ngờ có những lúc thê thiết đến như vậy.

  5. Khi nhìn hình ảnh của TM, dù đẹp xấu, cũng thấy có cái gì đó làm con tim mình đập loạn, xao xuyến. Giống như một cô gái có duyên ngầm, không sao quên đươc.

    1. Lái xe gần 6 tiếng cả đi lẫn về trên scenic Skyline Drive và suốt đường đèo trên núi phủ lá vàng Mai nghĩ không nơi nào trên trái đất có được như thế. My home across the Blue Ridge Mountains.

      Oh beautiful, for spacious skies
      For amber waves of grain
      For purple mountain majesties
      Above the fruited plain
      America, sweet America
      You know, God done shed his grace on thee.

  6. Mai ơi, xem hình thác nước của Mai xong….chị đã….không tiếc nuối…khi quyết định….không xem hình chụp thác của mình nữa….

    1. Aww! Đó là lời khen ngọt nhất làm em khỏi uống ly trà mật ong của em tối nay luôn, ly sữa cũng khỏi uống luôn, nếu không thì quá nhiều đường trong một tối.

      Chị Thanh làm em nhớ chị Oanh. Tối nay đi ngang bàn thờ của chị mà tần ngần. Ba năm là một thời gian khá dài, vậy mà không nguôi được kìa.

  7. Những tấm hình đẹp quá, TM, nhất là tấm hình số 14. Căn nhà nho nhỏ trong thung lũng, mái xanh dương, tường đỏ, bãi cỏ xanh, và đằng sau là núi rừng nhiều màu – Vắng lạnh, cô độc, và sự nhỏ nhoi của cuộc sống chúng ta.
    HN

    1. Cám ơn anh Hoàng. Nếu có duyên, một ngày nào đó khi lá vàng rực rỡ nhất ở đây, Mai sẽ giới thiệu với anh Shenandoah Valley. Hôm đó Mai đi khá xa, vừa đi vừa ngừng lại những scenic overlook để chụp hình nên đi về gần 8 tiếng lái xe, nhưng suốt Skyline Drive trên núi, lá vàng ngập nên đi mãi không thấy xa.

  8. Loạt hình này của Mai thật tuyệt !
    Không những là những hình lá vàng mùa thu mà những tấm hình khác cũng đẹp ngút ngà, mang tâm hồn của Mai làm nao lòng khi nhìn ngắm, hoặc nói theo cách của Mai là “đẹp tắt thở“ . nó mang tâm hồn của Mai

    Tấm hình đầu tiên cho cảm nhận một nét đẹp tĩnh lặng và hiu quạnh như nghe ra… “Có tiếng thở dài dưới gió thu đông, có nỗi bùi ngùi bay đi thầm lặng”

    Và rồi, những hình mùa thu ở Shenandoah Valley, Virginia và ở Upstate New York – Watkins Glen đẹp không thể nào diễn tả được, vừa có những núi đồi hùng vĩ ngập lá vàng lá đỏ, vừa có những ngôi nhà xinh xắn nằm nghiêng trên sườn đồi trông thật yên bình.
    Đẹp nhất là ảnh chụp những thác nước vừa hùng vĩ vừa có vẻ đẹp bí ẩn.
    Cám ơn Mai đã chia sẻ những hình ảnh tuyệt vời này.
    Thân thương !

    1. Cám ơn Ti những lời dịu dàng. Cánh mùa thu bên này đẹp hùng vĩ, tắc thở, nhưng Mai vẫn nhớ khung cảnh thu lãng mạn của Paris, của Bourges. Cái đẹp của mùa thu ở đó khó diễn tả và khó quên … bàng bạc, u sầu, vương vấn…
      Mai vẫn mong ngày trở lại.

  9. Bài thơ đọc dễ xúc động, và bộ ảnh mùa thu của Mai thật nhẹ nhàng.
    Cám ơn Mai nhiều, và chúc Mai đi Cali gặp nhiều điều tốt lành.
    Trời vào Thu đôi khi lại nhớ tới Apollinaire qua bài thơ L’Adieu…

  10. Cảnh trời đất đẹp tuyệt vời, muôn ngàn hương thơm màu sắc đẹp, cám ơn Mai cho TP một chuyến đi thật là an lạc

  11. Thật tuyệt những nhiếp bóng lung linh, những xanh lá rớt lại từ hạ, những sắc thu lên ánh hoàng hổ, những thác nguồn chảy mát tịnh trầm, và những lời đề thật đẹp. Cám ơn một hồn thơ trong NAG Tống Mai!
    Tôi từng đêm nhặt vàng rơi
    Gom mảnh lá những cuộc mơ thu hoài…
    vht

  12. Trong hình chụp thứ nhất cánh cửa của Thảo Am đóng lại.
    Có người hỏi tại sao?
    Mình thấy tác giả TM trả lời là : “cánh cửa khép hờ ” đẩy tay vào là mở ngay.
    Đúng thật là câu lý giải bát nhã.
    Vì đóng hay mở là một cặp phạm trù tương tức , khép hờ là vừa đóng vừa mở .Nếu Tâm ta có Định thì cửa Thảo Am mở và ngược lại thì cho dù cửa Thảo Am mở cũng xem như đã đóng.

  13. Đỉnh của đỉnh luôn chị ơi khâm phục thích thú và ước mơ được diện kiến
    Tuyệt vời và trên cả tuyệt vời !

  14. Chị Nguyệt ơi thật ngưỡng mộ chị Tống Mai người bạn tài hoa của chị nhé, xem những tac phẩm của chị ấy đẹp đến nao lòng 🌷🌼🌻🌺🥀

  15. Chụp ảnh quá giỏi luôn. Xin được ca ngợi người bạn Việt Nam tài hoa nha Minh Nguyệt.

  16. Những tác phẩm của Tống Mai là những tuyệt phẩm của nghệ thuật. Cám ơn Minh Nguyệt chuyển tải.💕🌹🌹🌹

  17. Cảm ơn MinhNguyet đã tình cờ mở cõi Tống Mai – khungcuahep. May mắn, noái là may mắn vì nếu không có giới thiệu của Nguyệt, thì mô được bước vào đây, từng bước khẽ, ngỡ ngàng nghẹn thở (chưa quá xúc động Minh Nguyệt tắc thở). Cõi Tống Mai, ô hay, mênh mông quá, sâu lắng quá, tuyệt vời. Lại còn hái thêm chút may mắn được nếm thi vị thu Bourges của Ti, qua lời của Tống Mai: ” Cảm ơn Ti những lời dịu dàng. Cảnh mùa thu bên này đẹp hùng vĩ, tắc thở, nhưng Mai vẫn nhớ khung cảnh thu lãng mạn của Paris, của Bourges. Cái đẹp của mùa thu ở đó khó diễn tả và khó quên, bàng bạc, u sầu, vương vấn “. Ừ thì mùa thu Virginia, Cali, Bourges quyến rũ, đẹp quá, lặng người nhưng xa xăm mờ ảo bên trời, xin hãy về đây, Huế cùng, thu lặng lẽ vẫn âm thầm lời hát ru mềm mọng. Nhớ hí, về đây.

    1. Mai gặp anh Vịnh ở đây thật bất ngờ bàng hoàng. Những ngày xưa với ngôi nhà cổ kính gần độn Thành Lồi lại hiện ra, có người chị buổi trưa nằm đọc “Of Human Bondage” của Somerset Maugham cho Mai nghe trong ngôi nhà êm ả… Mai vẫn còn nhớ như in. Ôi trời, Mai không ngờ gặp anh Vịnh ở đây. Anh Vịnh cho Mai gởi lời thăm tất cả.

      Mai vẫn về Huế mỗi năm và đó là nơi đẹp nhất trong ký ức của mình.

Leave a Reply