Au croissant de lune, le silence entre dans le cœur – At the crescent moon, the silence enters the heart – Tống Mai

Sept 28, 2020 (TM)

Bạn yêu dấu,

Tôi muốn nghĩ đến một vầng trăng lưỡi liềm khi nghe bản “Clair de lune” này của Beethoven. Trăng non và trăng tàn bao giờ cũng đem lại cảm giác mảnh mai hư tịch như một giòng sông đêm. Có ai từng ngồi yên lặng nhìn một giòng sông đêm sẽ hiểu tôi đang nói gì.

Mảnh trăng gầy và bản nhạc của Beethoven nằm im bên nhau.

Au croissant de lune
le silence
entre dans le cœur

At the crescent moon
the silence
enters the heart
(Fukuda Chiyo-ni)

Chẳng phải vì trăng đâu
làm hồn tôi nhỏ máu
chỉ là vầng trăng cao
như mặt người yêu dấu
khiến lệ tôi tuôn trào
(Saigyō Hōshi – Pháp Hoan dịch)

Bonne nuit !
Ngủ yên !

Tống Mai
Sept 28, 2020

 

CLAIR DE LUNE
Beethoven
Video: Nguyên Huệ
www.youtube.com/watch?v=4Gmr96NuJ4I

 

Và đây, bạn yêu dấu, là câu truyện thời còn đi học của chúng ta. Còn nhớ không đoạn cuối cùng?

….Et comme j’essayais de lui expliquer ce que c’était que ces mariages, je sentis quelque chose de frais et de fin peser légèrement sur mon épaule. C’était sa tête alourdie de sommeil qui s’appuyait contre moi avec un joli froissement de rubans, de dentelles et de cheveux ondés. Elle resta ainsi sans bouger jusqu’au moment où les astres du ciel pâlissent, effacés par le jour qui montait. Moi, je la regardais dormir, un peu troublé au fond de mon être, mais saintement protégé par cette claire nuit qui ne m’a jamais donné que de belles pensées. Autour de nous, les étoiles continuaient leur marche silencieuse, dociles comme un grand troupeau ; et par moments je me figurais qu’une de ces étoiles, la plus fine, la plus brillante, ayant perdu sa route, était venue se poser sur mon épaule pour dormir….

LETTRES DE MON MOULIN
LES ÉTOILES
Alphonse Daudet

Trong thời gian tôi chăn cừu trên vùng núi Luberon, có khi suốt mấy tuần lễ liên tiếp tôi không thấy một bóng người, chỉ một mình tôi trên cánh đồng cỏ với chú chó Labri và đàn cừu của tôi. Thỉnh thoảng có vị tu sĩ ẩn dật ở núi Ure đi ngang qua để tìm dược thảo hoặc là bộ mặt lọ lem dính đầy bụi than của người phu mỏ xứ Piémont; nhưng họ là những người chất phác, khuôn mặt lầm lì vì quen sống lâu ngày trong cảnh cô đơn, không còn hứng thú trò chuyện và chẳng biết gì về những chuyện trong làng ngoài tỉnh mà người ta đang bàn tán ở dưới đó. Vì thế, cứ khoảng mười lăm ngày, khi tôi nghe tiếng lục lạc từ dưới núi đi lên của con la ở nông trại mang lương thực cho tôi, rồi xuất hiện dần dần trên sườn dốc bộ mặt tươi vui của thằng bé miarro (thằng nhỏ giúp việc trong trại) hay chiếc khăn trùm màu đỏ của thím già Norade, là tôi cảm thấy sung sướng vô cùng. Tôi xin họ kể cho nghe những chuyện xảy ra ở dưới đồng bằng, những buổi lễ rửa tội, những đám cưới… Nhưng điều mà tôi chú ý và thích nghe hơn cả là tin tức về cô gái cưng của ông bà chủ trại, tiểu thư Stéphanette, thiếu nữ xinh đẹp nhất trong vùng. Cố làm ra vẻ như không mấy quan tâm, tôi hỏi xem nàng có hay đi dự nhiều lễ hội hay dạ tiệc không, có nhiều chàng trai ngấp nghé không. Và nếu có ai hỏi tôi biết những chuyện ấy thì có ích lợi gì cho thân phận nghèo hèn của một tên chăn cừu miền núi như tôi, thì tôi sẽ trả lời rằng tôi đang ở tuổi hai mươi và đối với tôi nàng Stéphanette là người thiếu nữ xinh đẹp nhất trong đời.

Thế rồi, một hôm chủ nhật nọ, tôi cũng chờ đợi chuyến tiếp tế lương thực cho nửa tháng, nhưng sao lần này nó tới muộn quá. Từ buổi sáng, tôi nghĩ bụng: “Có lẽ vì lễ lớn ở nhà thờ đây thôi.” Rồi đến trưa, một trận mưa giông lớn đổ xuống, tôi lại cho rằng vì đường trơn ướt lầy lội, con la chưa thể lên đường được. Mãi cho đến khoảng ba giờ chiều, trời quang mây tạnh, sườn núi lấp lánh nước mưa và ánh sáng mặt trời, tôi bỗng nghe giữa tiếng nước nhỏ róc rách trên cành lá và tiếng suối reo do nước lũ dâng trào, tiếng lục lạc leng keng của con la, nghe thật là vui tươi rộn ràng chẳng khác gì tiếng chuông nhà thờ đổ dồn trong ngày lễ Phục sinh. Nhưng không phải thằng nhỏ ở nông trại, cũng chẳng phải thím già Norade ngồi trên lưng lừa như mọi khi. Mà là… xin bạn thử đoán xem là ai? Chính là vị tiểu thư trại nhà, bạn ạ! Đúng vậy, tiểu thư Stéphanette đích thân đến. Nàng ngồi ngay ngắn trên mình la giữa những chiếc giỏ mây, đôi má ửng hồng vì khí trời của núi và làn gió mát sau trận mưa giông vừa qua.

Thằng nhỏ bị bệnh, còn thím già Norade thì nghỉ phép về thăm con. Nàng Stéphanette xinh đẹp vừa từ trên mình la tụt xuống vừa nói cho tôi biết như vậy. Nàng còn nói thêm vì lạc đường cho nên đã đến muộn. Nhưng trông nàng ăn mặc đẹp đẽ như thế kia, trên đầu kết băng hoa và chiếc váy thì lộng lẫy thêu đăng ten, tôi thấy nàng có vẻ như đã nấn ná vui chơi trong một cuộc khiêu vũ nào đó hơn là đã dò dẫm tìm đường trong các bụi rậm. Ôi, người đâu mà xinh đẹp lạ thường! Tôi say đắm nhìn nàng không chớp mắt. Thật tình mà nói, tôi chưa bao giờ có dịp được ngắm nhìn nàng ở gần như thế. Mùa đông, sau khi đã lùa đàn cừu xuống đồng bằng, tôi về nông trại để dùng cơm tối, thỉnh thoảng tôi thấy nàng đi thoăn thoắt ngang qua phòng ăn của chúng tôi, nhưng chẳng mấy khi nàng nói chuyện với người làm, luôn luôn trang điểm đẹp đẽ và có vẻ hơi kiêu kỳ một chút… Thế mà bây giờ tôi lại có được cái diễm phúc có nàng đứng ngay trước mặt tôi, và chỉ có mình tôi thôi, như vậy thì làm sao tôi không bối rối cho được.

Sau khi lôi tất cả lương thực từ trong các giỏ ra, nàng bắt đầu tò mò đưa mắt nhìn chung quanh. Nàng vén nhẹ chiếc váy đẹp cho khỏi lấm, bước vào phía bên trong lán, muốn xem chỗ tôi ngủ, chiếc ổ rơm có phủ tấm da cừu, cái áo choàng rộng treo trên vách, chiếc gậy, cây súng đá… Tất cả những thứ đó có vẻ làm nàng thích thú.

– Thì ra anh ngủ ở đây à, anh mục đồng tội nghiệp của tôi! Sống một mình như thế này thì chắc là phải buồn lắm nhỉ? Hàng ngày anh làm gì? Anh nghĩ gì?

Tôi rất muốn trả lời: “Nghĩ đến cô, cô chủ ạ.” Phải nói như thế mới trung thực với lòng mình, nhưng vì bối rối quá nên tôi không nghĩ ra được một lời nào. Tôi tin rằng nàng cũng nhận thấy sự bối rối của tôi, nhưng cô nàng tinh nghịch lại lấy đó làm thích thú và cố tình trêu chọc để làm cho tôi thêm bối rối:

– Mục đồng ơi, thế cô bạn gái thân thiết của anh có thỉnh thoảng lên đây thăm anh không? Cô ấy chắc hẳn là nàng dê có bộ lông vàng hay nàng tiên Estérelle chỉ quen nhảy nhót trên các đỉnh núi thôi nhỉ?

Trong lúc nói chuyện với tôi, chính cô nàng mới có dáng điệu giống như nàng tiên Estérelle, với nụ cười duyên dáng, đầu hơi ngả ra sau và vẻ vội vàng muốn ra về, làm cho cuộc thăm viếng ngắn ngủi của nàng chẳng khác nào một sự xuất hiện bất ngờ.

– Thôi, chào tạm biệt mục đồng nhé.

– Xin chào tạm biệt cô chủ.

Thế là nàng đi mất, mang theo những chiếc giỏ không.

Khi bóng nàng đã khuất sau con đường dốc nhỏ, tôi tưởng chừng như những viên sỏi lăn lóc dưới móng chân la đang rơi từng viên một vào lòng tôi. Tôi còn nghe thấy trong lòng tiếng sỏi rơi như thế mãi cho đến lúc chiều tàn, không dám cử động, chỉ sợ làm tan vỡ giấc mơ đẹp của tôi. Chiều xuống dần, khi thung lũng bắt đầu ngả màu xanh lam và đàn súc vật kêu be be chen lấn nhau về chuồng, tôi bỗng nghe có tiếng ai gọi tôi từ phía dưới sườn núi, rồi tôi thấy vị tiểu thư của chúng ta xuất hiện, nhưng không còn vui tươi như lúc ban chiều mà run lập cập vì ướt lạnh và sợ hãi. Có vẻ như là, khi xuống phía lưng chừng sườn núi, nàng đã gặp con suối Sorgue bị nước lũ tràn ngập sau trận mưa giông, và vì nàng muốn lội qua cho bằng được nên suýt bị chết đuối. Nghiệt một nỗi, đêm hôm tối tăm, vào giờ này không mong gì về nông trại được nữa; vì đi đường tắt thì nàng không thể một mình tìm ra lối về, còn tôi thì không thể bỏ đàn cừu mà đi được. Ý nghĩ phải ngủ lại qua đêm trên núi làm nàng rất băn khoăn và bối rối, vì sợ ở nhà bố mẹ lo lắng. Tôi cố lựa lời để nói cho nàng yên tâm :

– Trời tháng bảy, đêm ngắn thôi, cô chủ à. Không sao đâu, cô nên chịu khó một chút cho qua đêm thôi.

Tôi vội vàng nhóm một ngọn lửa lớn để nàng hơ chân và hong khô bộ áo bị ướt sũng khi lội qua suối. Rồi tôi mang sữa tươi và pho mát đến cho nàng, nhưng cô bé đáng thương chẳng thiết gì đến chuyện sưởi ấm hay ăn uống gì cả. Nhìn thấy nàng nước mắt lưng tròng, tôi cũng muốn khóc theo với nàng.

Rồi màn đêm cũng xuống hẳn. Chỉ còn một chút ít vầng dương còn vương lại trên đỉnh núi cao và một làn hơi ánh sáng mong manh ở phía mặt trời lặn. Tôi muốn để nữ chủ nhân của tôi vào nằm nghỉ bên trong lán. Sau khi trải một tấm da cừu đẹp và mới tinh xuống lớp ổ rơm mới, tôi chúc nàng ngủ ngon, rồi bước ra ngồi ngoài hiên cửa… Xin có trời chứng giám cho tôi, mặc dầu ngọn lửa tình hừng hực bốc cháy trong lòng nhưng tôi không hề có một ý tưởng xấu xa nào, trong lòng tự cảm thấy rất hãnh diện khi nghĩ đến ở góc lán bên kia, ngay cạnh đàn cừu đang tò mò nhìn nàng ngủ, có cô con gái của ông bà chủ tôi – như một con cừu non quý báu nhất và trắng ngần nhất – đang nằm ngủ và được giao phó cho tôi canh gác. Chưa bao giờ tôi được nhìn ngắm bầu trời sâu thăm thẳm và các vì tinh tú rực sáng lấp lánh như đêm nay. Bỗng tấm chấn song xịch mở và nàng Stéphanette xinh đẹp xuất hiện. Nàng không tài nào ngủ được vì đàn cừu cựa quậy khiến rơm rạ kêu sột soạt hoặc là chúng kêu be be trong lúc đang ngủ mê. Nàng thích ra ngồi cạnh đống lửa hơn. Thấy vậy, tôi liền khoác tấm da cừu của tôi lên vai nàng, khêu to ngọn lửa, rồi hai chúng tôi ngồi bên cạnh nhau, im lặng không nói năng gì. Nếu bạn đã từng ngủ qua đêm ngoài trời dưới trăng sao, chắc bạn cũng biết rằng trong khi chúng ta đang ngủ thì cả một thế giới huyền bí đang bừng sống dậy trong thanh vắng và tĩnh mịch. Lúc ấy tiếng suối reo nghe như rõ hơn, những ao hồ thấy có những đốm lửa li ti nhen nhúm lên. Những thần linh của núi rừng đi lại tự do; và trong không gian có những tiếng sột soạt, những tiếng động rất khẻ, tưởng chừng như ta có thể nghe được một cành cây đang chuyển mình vươn dài ra và cỏ cây đang mọc thêm ra. Ban ngày là đời sống của các sinh vật, còn ban đêm là đời sống của các thực vật và sự vật. Nếu chưa quen với những tiếng động ban đêm, có khi làm cho ta sợ hãi… Thế nên vị tiểu thư của chúng ta, cứ mỗi lần nghe thấy một tiếng động dù là rất nhỏ, nàng cũng đã run sợ và lại nép sát vào người tôi. Có một lần, từ phía mặt ao hồ lấp lánh dưới kia, bỗng vọng lên một tiếng hú kéo dài não nuột, ngân vang uốn lượn về phía chúng tôi. Cũng vừa lúc đó, một ngôi sao băng rực sáng xẹt qua trên đầu chúng tôi và bay về cùng một hướng, tựa như là tiếng than mà chúng tôi vừa nghe thấy kia đã mang theo một luồng ánh sáng vậy.

– Cái gì thế ? nàng Stéphanette khe khẽ hỏi tôi.

– Thưa cô, đó là một linh hồn vừa được lên thiên đàng. Nói xong tôi làm dấu thánh giá.

Nàng cũng làm dấu như tôi và ngửa cổ nhìn lên trời như thế một hồi lâu, vẻ mặt trầm ngâm. Rồi nàng quay lại hỏi tôi:

– Này mục đồng, có phải các anh đều là phù thủy cả không?

– Thưa cô, không phải đâu ạ! Nhưng vì ở đây chúng tôi sống gần trăng sao hơn những người dưới đồng bằng nên biết rõ hơn những sự việc xảy ra ở trên trời.

Nàng vẫn đưa mắt ngước lên nhìn bầu trời, đầu tựa vào lòng bàn tay, vai khoác tấm da cừu, trông cô nàng giống như một mục đồng của nhà trời vậy.

– Ồ, nhiều sao quá ! Thật là tuyệt vời ! Chưa bao giờ tôi thấy nhiều tinh tú như thế này. Mục đồng ơi, thế anh có biết tên của những vì sao không ?

– Biết chứ ạ, thưa cô chủ. Này nhé, ngay trên đầu chúng ta, kìa là Con đường của thánh Jacques (la Voie lactée. Nó chạy thẳng một mạch từ nước Pháp sang nước Tây Ban Nha, do chính thánh Jacques de Galice đã vạch ra để chỉ đường cho Charlemagne dũng cảm tiến quân đánh giặc Sarrasins. Xa hơn một chút nữa là Chiếc xe chở linh hồn (la Grande Ourse) với bốn trục xe sáng ngời. Ba ngôi sao đi phía trước là Ba con vật kéo xe (les Trois Bêtes), và ngôi sao nhỏ nhất ở sát ngay cạnh ngôi sao thứ ba là Người đánh xe (le Charretier). Cô có thấy chung quanh có một chùm sao rơi rụng như mưa sa không ? Đấy là những linh hồn mà Thượng Đế không muốn chúng ở cạnh Ngài… Rồi ở phía dưới một chút là sao Bừa cào (le Râteau), còn gọi là Ba Ông Vua (Orion). Đó là chiếc đồng hồ của mục đồng chúng tôi để biết được giờ giấc. Chỉ cần nhìn chúng là tôi biết bây giờ đã quá nửa đêm rồi. Phía dưới một chút nữa, vẫn theo hướng Nam, là ngôi sao Jean de Milan sáng ngời, ngọn đuốc của các vì tinh tú (Sirius). Về ngôi sao đó, mục đồng chúng tôi thường kể chuyện như sau: Vào một đêm nọ, Jean de Milan cùng Ba Ông Vua và sao Rua (La Poussinière) được mời đến dự lễ cưới của một ngôi sao bạn. Theo lời người ta kể, sao Rua vội vã đi trước, theo con đường ở phía trên. Cô nhìn xem kìa, ngôi sao ấy ở chỗ cao tít, tận cuối chân trời… Ba Ông Vua đi đường tắt phía dưới nên đuổi kịp. Riêng anh chàng Jean de Milan, vì lười biếng ngủ quên nên bị bỏ lại đằng sau; anh ta bực mình liền quăng ngay chiếc gậy để cản đường họ. Bởi thế nên người ta còn gọi chòm sao Ba Ông Vua là Chiếc gậy của Jean de Milan… Nhưng cô chủ ạ, ngôi sao đẹp nhất trong tất cả những vì sao lại là ngôi sao của chúng tôi, đó là sao Mục đồng (l’Étoile du Berger), nó soi đường cho chúng tôi lùa đàn súc vật ra bãi lúc bình minh và xua chúng về chuồng lúc hoàng hôn. Chúng tôi còn gọi ngôi sao ấy là Maguelonne, nàng Maguelonne xinh đẹp chạy theo chàng Pierre de Provence (Saturne) và cứ bảy năm một lần lại kết hôn với chàng.

– Thế vậy hả ? Lại có chuyện các vì sao cưới hỏi nhau nữa cơ à?

– Có chứ ạ, thưa cô chủ.

Và trong khi tôi đang cố giải thích cho nàng thế nào là những hôn lễ của các vì sao, thì tôi cảm thấy như có vật gì tươi mát và mịn màng đè nhẹ lên vai tôi. Thì ra đầu nàng, nặng trĩu vì buồn ngủ, đã tựa vào vai tôi với tiếng sột soạt êm ái của những dải đăng ten và mái tóc gợn sóng của nàng. Nàng ngồi yên không nhúc nhích như thế cho đến khi những vì sao bắt đầu lu mờ dần và nhoà đi trong những tia nắng sáng đầu tiên của buổi ban mai. Còn tôi, tôi nhìn nàng ngủ, trong đáy lòng hơi xao xuyến một chút, nhưng vẫn giữ được sự thanh khiết của tâm hồn, vì đêm sao sáng như thế kia bao giờ cũng đem lại cho tôi những ý nghĩ cao đẹp. Chung quanh chúng tôi, ngàn sao vẫn tiếp tục cuộc hành trình thầm lặng, ngoan ngoãn như một đàn cừu vĩ đại; và đôi lúc tôi có cảm tưởng như một trong những ngôi sao kia, ngôi sao thanh tú nhất, sáng ngời nhất, vì lạc mất đường đã đến tựa vào vai tôi và ngủ yên….

 

 

 

30 thoughts on “Au croissant de lune, le silence entre dans le cœur – At the crescent moon, the silence enters the heart – Tống Mai

  1. Gởi Mai:

    “The artist has studied this world of variety and has, we may suppose, unobtrusively found his way in it. His sense of direction has brought order into the passing stream of image and experience. This sense of direction in nature and life, this branching and spreading array, I shall compare with the root of the tree.

    From the root the sap flows to the artist, flows through him, flows to his eye.
    Thus he stands as the trunk of the tree.
    Battered and stirred by the strength of the flow, he guides the vision on into his work.

    As, in full view of the world, the crown of the tree unfolds and spreads in time and space, so with his work.”
    (Paul Klee)

    1. “And yet, standing at his appointed place, the trunk of the tree, he does nothing other than gather and pass on what comes to him from the depths. He neither serves nor rules–he transmits. His position is humble. And the beauty at the crown is not his own. He is merely a channel.”

      The artist is merely a channel.
      So true.
      Cám ơn bạn tôi.

  2. Cám ơn Clair de lune của Beethoven
    Cám ơn tiếng hát của Nana Mouskouri
    Cám ơn mảnh trăng lưỡi liềm của tháng Chín.

    Thật sự xúc động và ngưỡng mộ tâm hồn thơ mộng của bạn tôi.

    1. Trăng bên này làm Mai nhớ trăng bên kia.
      Trăng trong “Clair de lune” của Beethoven làm nhớ trăng Hàn Mạc Tử, trăng Xuân Diệu, trăng trong Dòng Sông Định Mệnh.
      Viết đến đây, Mai lại nhớ trăng ít được nhắc đến trong nhạc TCS ngoài bài “Nguyệt Ca”. Mai nhớ có đúng không Diệu nhỉ.

      1. Nhật nguyệt trên cao ta ngồi dưới thấp
        Một đường cong queo nắng vàng đột ngột

        ***
        Đôi khi nắng khuya chưa lên
        Mà một loài hoa chợt tím.

        Nắng khuya là trăng đó Mai.

        1. Ôi, bài Cũng Sẽ Chìm Trôi là bài ruột của Mai mà Mai quên mất trong đó có nói về trăng.

          Nhưng “Nắng khuya” trong Chiều Một Mình Qua Phố thì Mai không ngờ đó là trăng. Tài tình thật cách anh TCS dùng chữ.

          1. Còn đây nữa Diệu:

            Trăng muôn đời thiếu nợ
            Mà sông không nhớ ra

            Em đi qua chuyến đò thấy con trăng đang nằm ngủ
            Con sông là quán trọ và trăng tên lãng du
            Em đi qua chuyến đò ối a con trăng còn trẻ
            Con sông đâu có ngờ ngày kia trăng sẽ già

            Em đi qua chuyến đò ối a trăng nay đã già
            Trăng muôn đời thiếu nợ mà sông không nhớ ra
            Em đi qua chuyến đò lắng nghe con sông nằm kể
            Trăng ơi trăng rất tệ mày đi nhớ chóng về
            (Biết Đâu Nguồn Cội)

            1. Nhiều trăng trong ca khúc TCS.
              Nhưng trăng của bạn tôi là trăng của chân trời, của bồng bềnh sương khói, của sự quạnh quẻ ưu tư.

  3. Em nhớ một bản dịch khác thay vì ” đã đến tựa vào vai tôi và ngủ yên….” dịch giả dùng những chữ sau ” đã đậu vào vai tôi mà thiêm thiếp giấc nồng….”
    Em rất thích Alphonse Daudet, đặc biệt là truyện này.
    Cảm ơn chị Mai đă chia sẻ những không gian và thời gian thơ mộng.

    1. Chị nghĩ đúng là mình chưa bao giờ khôn lớn khi vẫn còn nhớ đến những truyện lãng mạn này.
      Văn chương classique của hồi xưa vẫn là những gì hay đẹp nhất, và ở lại với mình lâu hơn hết sau khi những gì khác đã bỏ lại đàng sau. Thời sống với thế giới văn chương này là thời thơ mộng nhất của cuộc đời.

  4. Mấy ngày nay Ng cứ mong chờ, thế nào hôm nay 28/9 sẽ có một đề tài mới trong khungcuahep.
    Đúng như mong đợi, từ sáng sớm vào Blog Ng đã được đọc, được xem,  được nghe bản nhạc hay, câu chuyện nổi tiếng “Les étoiles” và hình ảnh đẹp của Vidéo Clip.
    Trông chờ là vậy mà rồi từ sáng đến giờ này Ng cứ nghiền ngẫm đọc và xem đi xem lại Clip của bản nhạc mãi thôi, hồn vẫn còn ngây ngất nơi đâu, chưa viết được ít hàng chữ cho Mai.
    Tiếng hát của Nana Mouskouri điêu luyện và thánh thót trong Claire de Lune của Beethoven không ai sánh bằng, mà những ảnh là những tác phẩm nghệ thuật tuyệt vời, ngắm mãi vẫn thích.
    Cám ơn Mai đã chia sẻ những gì đẹp thanh thoát, thơ mộng mà sâu sắc như tâm hồn Mai.
    Thương chúc Mai luôn vui tươi, bình yên, thanh thản, an lạc trong 365 ngày sắp tới như  niềm vui và mọi điều tốt lành mà Mai nhận được trong ngày đặc biệt hôm nay, Anniversaire của Mai.
    MN.

  5. Chứng nhân trong ảnh (mà K muốn gọi là tranh) chưa cô quạnh lắm đâu vì vẫn có trăng cùng ngắm cảnh.

  6. Cứ mãi trẻ thơ như những năm tháng đã đi qua trong cuộc đời Mai nghe.

    Diệu gửi tặng Mai bài hát của anh Sơn mà ít ai biết đến:

    Mừng em sinh nhật thứ bao nhiêu
    Bao nhiêu sinh nhật cũng không nhiều
    Mời anh em chị hãy vui theo
    Bao nhiêu sinh nhật hãy chia đều

    1. Ôi, bài hát dễ thương. Vậy là bài này thành của Mai : )
      Cám ơn bạn tôi!

      Bức hình Mai gởi Diệu vì collection áo dài thủy mạc của Diệu.
      Clair de lune
      Qui s’allume
      Ranime un ancien décor

  7. Đọc xong đoạn văn thơ mộng của Alphonse Daudet, Hà cũng mơ có dịp được chăn cừu trên núi, để có thể viết được áng văn tuyệt đẹp như vậy. Mục đồng mà viết văn hay vô cùng.

  8. Đây là truyện ngắn được yêu thích nhất trong giới học trò ở Huế của Mai thuở lãng mạn thời Romeo Juliet, Doc Zhivago, Love Story, Gone with the Wind, Wuthering Heights…. Những cặp yêu nhau hay chép tặng nhau đoản văn này. Letters de mon moulin của Daudet có lẽ là cuốn sách thơ mộng gối đầu giường nhất của Đồng Khánh, của Quốc Học thuở đó.

  9. Composite photography cho phép TMai tha hồ sáng tạo – Bức hình nhẹ nhàng như bài thơ “Thu tịch lữ hoài” của Lý Bạch:

    Lương phong độ thu hải,
    Xuy ngã hương tứ phi.
    Liên sơn khứ vô tế,
    Lưu thuỷ hà thời quy?

    Mục cực phù vân sắc,
    Tâm đoạn minh nguyệt huy.
    Phương thảo yết nhu diệm,
    Bạch lộ thôi hàn y.

    Mộng trường Ngân Hán lạc,
    Giác bãi thiên tinh hy.
    Hàm bi tưởng cựu quốc,
    Khấp hạ thuỳ năng huy.

    Bản dịch của Lâm trung Phú:

    Lạnh vượt bể trời thu,
    Tình quê gió thổi rầu,
    Núi liền núi chẳng dứt,
    Nước chảy, về khi nao?

    Mút mắt màu mây nổi,
    Đêm trăng sáng ruột đau.
    Cỏ thơm thôi mướt đẹp,
    Sương trắng giục hàn bào!

    Thường mộng vào Ngân Hán,
    Tỉnh rồi, trời ít sao.
    Ôm buồn, nhớ nước cũ,
    Lệ dễ ai ngăn đâu!

  10. Mai ơi, hôm nay 28 tháng 9 Mai làm gì? Th đang ngồi một mình trước PC và nhớ ngày 28 tháng 9 và một lời nguyện cầu cho bạn mình ở xa, thật xa, được luôn an lành, luôn phát triễn ân huệ Trời ban cho người người biết thưởng thức được có những giây phút êm ấm thỏa lòng. Th cám ơn đã có được Mai.

    Mai ơi, hôm này ngày 16 tháng 10, Th mở Internet, lâu rồi không ngồi trước PC, thấy mình có một mail trong draft, mở ra, chao ôi, 1 ngày nhớ Mai, của Mai, mà hăm hở viết cho Mai, ai dè, viết xong mà không send đi gì cả.

    Chao ơi cái đầu Th tệ quá Mai hơ.

    Bây giờ gởi Mai mấy chữ thăm Mai đây. Th hy vọng Mai luôn thoải mái bình yên như tâm trí Mai.

    Mai ơi, Mai an lành và lúc nào cũng vững vàng, nhẹ nhàng, thanh thoát như phật (không là Phật)

Leave a Reply