Chị Oanh thương – Tống Mai

Aug 3, 2019 (TM)

“Chị Oanh thương,”
Tôi luôn bắt đầu những bức thư viết cho chị mấy chục năm về trước bằng câu đó.
Hôm nay ngày giỗ một năm chị mất, tôi lại ngồi viết cho chị.

J’ai cueilli ce brin de bruyère
L’automne est morte souviens-t’en
Nous ne nous verrons plus sur terre
Odeur du temps brin de bruyère
Et souviens-toi que je t’attends

Câu thơ Apollinaire chị tôi viết trong cuốn sách tặng bạn khi bạn chị đi du học xa ở Pháp bỗng đúng với tâm trạng mất mát bây giờ của tôi. Chị tôi lãng mạn, nhưng không ủy mị, cương nghị mà ấm áp. Chị chăm sóc dạy dỗ bầy em khi Ba tôi đi làm xa và Mẹ tôi tảo tần nuôi con.

Tôi theo chị từ hồi còn bé. Đời tôi gắn liền với đời chị. Cái may mắn có được chị bên cạnh hầu như suốt đời mình bây giờ lại trở thành một giá rất đắt ném tôi vào bơ vơ khi chị lìa trần.

Mấy ngày qua khi chuẩn bị để lên thăm mộ chị gần bên hồ Champlain, tôi rơi vào cõi hoang vu. Mẹ mất, tôi mất một vùng ấm áp để tựa đầu; chị mất, tôi mất cả một trời ruột thịt yêu dấu. Một năm trôi qua, nỗi buồn nhớ chị vẫn còn tươi màu tang chế.

Tôi giở những bức thư viết cho chị những năm sau khi chị theo chồng qua Mỹ đọc lại thì hối hận vô cùng vì đã trút những xáo động vào người chị vốn đã trỉu nặng tâm tư xa nhà. Khi chị mất, anh tôi cho tôi đem về tất cả những thư từ của chị em tôi viết cho chị. Chị cất một thùng lớn những bức thư đó rất kỹ lưỡng, có những tờ đã úa vàng nhưng chữ vẫn còn đậm nét. Nhớ chị, tôi mở ra đọc mà không khỏi trào nước mắt. Chị rời quê hương khi chiến tranh đang hồi quyết liệt, Huế im lìm chịu đựng, nên những bức thư của tôi ngập mùi bất ổn, đến nỗi có lần chị gởi về một băng cassette vừa nói vừa khóc trong đó những lo sợ cho đàn em dại chị bỏ lại đằng sau.

Đọc lại thư, tôi bàng hoàng tại sao mình lại vịn vào chị đến trĩu nặng đôi vai chị đến thế, nhưng tôi thấy lại được chính mình. Thì ra mấy chục năm rồi tôi vẫn chưa bao giờ khôn lớn, vẫn là đứa em của chị năm xưa ngồi viết những giòng phơi tâm tư trên tay áo. Khi chị rời quê hương, tôi đã viết không biết bao nhiêu để kể cho chị nghe những xáo động của Huế, những bất ổn trong lòng mình. Đọc lại những lá thư, tôi ngạc nhiên tại sao mình lại triền miên về những tháng năm khốc liệt của chiến tranh và thân phận với chị thật tội chị quá. Thư của tôi không hề mảy may một cái gì vui, ngay cả tôi khi đọc lại cũng ràn rụa nước mắt thì chị tôi lúc đó có khác gì tôi đâu.

Hai tháng sau Mùa Hè Đỏ Lửa, tôi viết:

“Em còn một tuần nữa thì đi học lại. Em không thích đi học nữa, chán ngán quá. Em chán đi học từ năm ngoái, eo xèo cả ruột gan. Nhớ lại mấy tháng lê lết đi học em sợ chi lạ. Răng khi nớ thiểu não quá, em cứ khóc giữa đường hoài, lúc đi thì còn đỡ, lúc về lủi thủi mưa gió nắng non chi cũng lết bộ đều đều ngày hai bữa. Cái năm chi mà u tối quá chừng. Có ai trong nhà biết em đi học mà cứ đi sớm khi nghỉ mấy giờ đầu lếch thếch từ đường này qua đường nọ rồi lúc về cũng đi cho đến chiều tối. Em lại hay cúp cua lơ là việc học ủ rũ cả năm lang thang không ai bằng. Phải có cái chi có ý nghĩa với mình mới níu kéo mình được chị Oanh hỉ.”

“Chị Oanh ơi, Huế chừ bắt đầu lạnh dễ sợ, đi giữa đường mà xiêu vẹo, lạnh chi mà lạnh khủng khiếp.”

Tháng Tư năm 75 tôi viết:

“Nhận được thư ni chắc chị phải hét lên vì sung sướng, bốn đứa em và Mạ đã thoát được vùng chiến tranh, ngất ngư cả mấy ngày mới tỉnh lại được. Thật là chết đi sống lại hai ba lần. Mới nghe Quảng Trị tản cư thì vé máy bay hết. Mạ phải cấp tốc thuê xe đi Đà Nẵng và bị kẹt trên đèo Hải Vân từ 12 giờ trưa đến 9 giờ tối. Vào ĐN mua vé máy bay nhưng không có. Giá vé tăng vùn vụt từ 25.000 đồng đến 300.000. Mạ và tụi em tuyệt vọng vô cùng vì dân ĐN đã bắt đầu làm loạn,. Tụi em ngồi đâu chảy nước mắt đó, còn Mạ thì chạy ngơ ngoài đường tìm người giúp, chẳng còn biết trông cậy vào ai.

Cuối cùng có một chiếc tàu Úc chở vào Cam Ranh nhưng quá chật và người ta chen lấn nhau nhung nhúc. Hễ một toán người nào leo lên được là bị bắn rớt xuống biển hỗn loạn vô cùng. Tụi em chỉ biết đứng ngơ ngác mặc cho anh Bác liệng từng đứa lên tàu. Dân ngồi chen chúc nhau kinh khiếp lắm chị Oanh, còn tàu thì quá nặng, 8000 người nghiêng hẳn qua một bên. Cả bốn đứa kinh hoàng đòi leo xuống nhưng Mạ van lạy phải ngồi lại mà biết rằng không thể nào sống sót khi tàu ra biển. Lúc tàu chạy Mạ khóc ròng vì đã thoát được cái điên cuồng phía dưới. Tàu chạy thì tụi em mê man không biết gì nữa cả. Nằm đó mà nôn mửa suốt ba ngày,  người lầy cả nước mửa. May mà tàu chỉ đến Cam Ranh chứ đến Sài Gòn thì chắc chẳng đứa nào sống sót. Chưa bao giờ kinh hoàng khổ sở như vậy. Đến Cam Ranh tụi em ở trại tạm cư một đêm. Nhịn đói và nhịn khát suốt 3 ngày nên nhào vào chụp nước uống đến nghẹt thở mà vẫn chưa đỡ khát. Sáng mai lại chạy ra Nha Trang gấp vì Cam Ranh cũng không yên. Đến Nha Trang tụi em ở khách sạn một đêm cũng kinh hoàng như ĐN vì vé máy bay mua cũng không có. Sau đó ra được bến tàu, hai ngày một đêm trên biển thì đến Vũng Tàu. Đến đây thì cả bốn đứa và Mạ toàn kiệt lực, mụt nhọt đầy người, đi tiêu ra máu, miệng lở loét ăn uống chẳng được…. Nhưng tất cả đang lần lượt sụp đổ, em biết rằng chỉ còn được yên thân trong thời gian rất ngắn.” (3 tháng Tư 1975)

Oanh ơi, đọc lại những gì em viết cho chị mà nghẹn ngào. Em hiểu tại sao chị gởi về một cassette đầy nước mắt như thế. Em hối hận vô cùng đã không tìm một hòn đá patience để trút tâm tư vào đó mà lại trút vào người chị xa nhà đáng thương. Có phải vì những bức thư đó mà chị không hề xa em nữa, có phải vì thế mà khi chị em sum họp lại, chị đã chọn ở bên cạnh em dù ở đây mùa Đông quá lạnh.  Và em đã có chị cho đến ngày chị trút hơi thở cuối cùng.

Tống Mai
(Essex, NY – Aug 3, 2019 ngày giỗ một năm của chị tôi)

 

I carry your heart with me
I carry it in my heart
I am never without it
Anywhere I go you go, my dear !

 

Hồi còn bé tôi đã biết vói tay vịn vào vai chị

 

 

 

12 thoughts on “Chị Oanh thương – Tống Mai

  1. Chị Oanh ra đi mới đó mà đã một năm rồi !
    Thấy nhanh quá vì mỗi lần nói chuyện với Mai , Ng vẫn còn nghe Mai day dứt buồn thương và nhớ chị , Mai hay nhắc chị hoài hoặc là có khi thì Mai nói ” hôm nay Mai vừa lên hái hoa trong vườn nhà chị Oanh “. Vậy đó nên không nghĩ là Mai mất chị đã một năm.
    Khi Mai thắp hương cho chị nhớ thắp thêm một nén hương giùm Ng để cùng tưởng nhớ đến chị nghe Mai.
    Đọc bài Mai viết cho chị Oanh mà Ng cũng bồi hồi muốn khóc , Mai gần gủi với chị Oanh , thương chị và cũng có chị bên cạnh Mai thật lâu năm hơn tất cả những chị em khác trong gia đình.
    Mai nên bớt buồn và hãy tự an ủi rằng Mai còn giữ được rất nhiều kỷ niệm về chị. Một thùng đầy thư từ và hình ảnh xưa mà chị đã cất giữ kỷ lưỡng thì bây giờ cũng thuộc về Mai , Mai sẽ cảm nhận được chị vẫn hiện hữu đâu đó bên cạnh Mai.
    Nhìn hình xưa của mấy chị em thật dễ thương ! Chị Oanh có má lúm đồng tiền thật duyên dáng , và Mai với khuôn mặt ngây thơ như ngơ ngác cũng vói tay trên vai chị thật dễ thương quá chừng. Châu thì đã có nét đẹp rõ ràng ngay từ lúc nhỏ.
    Những hình ảnh xa xưa đó cũng như những kỷ niệm của Mai đã từng có với chị sẽ là những hồi ức quý giá vô cùng.
    Chị Oanh vẫn sẽ dõi theo Mai ở khắp nơi nên mong là Mai hãy buông bỏ bớt muộn phiền vì thương nhớ chị.

  2. Chị ơi, mới đó mà đã tròn năm chị Oanh ra đi rồi, em cứ nhớ như mới đây thôi. Ngày tháng qua mau quá, em đã nhận email của chị Mai, em cám ơn chị. Cho em gởi một nén hương tưởng niệm chị Oanh.

    1. Cám ơn Bá. Mai đã sửa lại.
      Chép nguyên văn cả bức thư viết cho chị Oanh hồi đó, mới biết rằng hồi xưa mình cũng bậy chính tả ghê, bây giờ không thể nào biện hộ vì qua đây mà quên hết hỏi ngã được rồi : )

  3. Mai thương,
    Chị cám ơn Em đã nhắc ngày giỗ của chị Oanh. Thời gian đi nhanh quá !
    Tất cả mọi hành động của con cháu, người thân đều chỉ là tưởng nhớ, tưởng niệm. Bây giờ thì chị Oanh đang ở một phương trời thật êm ả vì chị Oanh sống rất thiện.

Leave a Reply