Tuấn Mạnh, Nocturne và Biển Nhớ – Tống Mai

April 12, 2019 (TM)

Nocturne in C-sharp Minor – Chậm và tĩnh mịch, khi nghe khe khẽ trong đêm, qua bao năm đã trở thành một nơi để trở về.
Đêm hôm qua khi thức giấc nhận được bản nhạc này của Tuấn Mạnh đàn cùng với Biển Nhớ trên cây piano của TCS cho Diệu và Trinh nghe, tôi bỗng thương cái tài tình mà cậu bé đã hòa cái chậm buồn khắc khoải của “Nocturne” với bàn tay cuốc kêu níu kéo đợi chờ của “Biển Nhớ”.

Nghe trời gió lộng mà thương.

Tôi tìm được bức hình tôi chụp ở bãi biển Mỹ Khê hai tuần trước và không khỏi cười trong lòng tại sao tôi lại chọn một bức tươi vui cho cung bậc nghiêm buồn, nhưng bức hình này là riêng cho tiếng đàn nhảy múa đầy màu sắc của Tuấn Mạnh khi đi từ chậm buồn qua huy hoàng thác đổ của Nocturne. Tôi nghe muôn màu hy vọng trong lòng mình khi cậu bé đàn như đã nghe tươi vui trước mắt hôm nào khi đi trên bãi biển quê hương thấy được cái ô bằng lá dừa lẻ loi trên nền xanh của biển và trời đang đứng chờ ai đó bạc lòng quay về.

Tống Mai
April 11, 2019

 

Chopin’s Nocturne in C-sharp Minor and TCS’s Biển Nhớ
Pianist: Tuấn Mạnh
youtube.com/watch?v=i0zI5k3wcxI&feature=youtu.be

 

 

 

10 thoughts on “Tuấn Mạnh, Nocturne và Biển Nhớ – Tống Mai

    1. Cám ơn chị Mai Liên.
      Màu hy vọng, hồng gối lên xanh. Biển ở VN là như thế, màu biển và màu trời giống nhau không phân biệt được đâu là chân trời, đâu là tranh, đâu là thực.

      Tống Mai

  1. Dear chị !
    Bài chị viết luôn trong ngần sự thánh thiện tự tâm . Hình chị cũng như bài viết .
    Rất riêng chị ơi !
    T.Liên

  2. Hình đẹp quá, chị TMai ơi ! Đúng là một bức tranh, không phải là photography nữa.
    Bản nhạc của Chopin quá hay, lại được Tuấn Mạnh lồng vào Biển Nhớ của TCS qua tiếng dương cầm tài tình của anh. BẤT HỦ!

  3. Tuấn Mạnh đàn hay quá,
    Tấm hình đẹp như tranh,
    Tôi ngồi đây nghe đàn,
    Nhìn bức tranh miên man.

    Thương màu xanh của trời,
    Yêu màu xanh của biển,
    Chiếc dù hồng một mình,
    Thiền định không cô đơn.

Leave a Reply