Mây trong tách trà

Nov 9, 2014 (TM)
Người ta uống trà bằng tâm
Không ai uống một cách suồng sã
Mai nhớ có nghe ai nói vậy. Gởi tặng những người uống trà sáng nay, uống chậm rãi thong dong suốt buổi sáng nên không thấy bóng ai hôm nay.
Tống Mai – Sept 8, 2012

Mây trong tách trà
Pháp Đăng

Tại tu viện Cát Tường, Lang có nhiều thời gian để sống. Lang cố tình tập luyện để làm công việc trong ngày thật thong thả. Như bao nhiêu công việc khác, pha trà, uống trà, đi dạo, Lang cũng làm bằng tất cả sự cẩn trọng như thắp một cây nhang dâng lên đức Thế Tôn. Lang pha trà và ý thức về từng cử động chế nước sôi vào bình trà, thở vài phút cho ra vị trà, rót tra, nâng ly trà lên, cảm thấy ly trà ấm trong bàn tay, ngữi hương trà thơm… Nhờ thế, Lang dừng lại được tính lật đật, lăng xăng và đồng thời thấy mình sống thật trong thời gian ấy. Bên cạnh đó, Lang cũng ý thức được nắng rơi, trời xanh, rừng cây, lá vàng.. nghe được nhiều thứ tiếng nơi cánh rừng trong đó có tiếng chim líu lo, tiếng gió vi vu…
Đang yên bình, bỗng nhiên, Lang nghe tiếng gọi.
– Chào anh! Em là mây! Hôm qua được đi dạo trong rừng với anh và nắng mai, em thích quá!
– Em ở đâu?
– Em đang ở trong chén trà của anh.
– Em nói sao?
– Em đang cười trong ly trà của anh.
– Ồ! Tuyệt quá!
– Năm xưa, vị ân Sư cũng thường nhắc nhở các đệ tử: “Khi uống trà, các con hãy nhớ là mình đang uống mây.” Nghe vậy, Lang thích lắm! Nó có tính chất thi ca, nghệ thuật, nhưng hôm nay nghe em nói, anh sực hiểu ra lời thâm sâu của Ngài.
– Em chuyển biến mỗi giây mỗi phút làm cho ta không tài nào nhận ra sự hiện hữu của em. Nhìn bầu trời hôm nay, ta cứ tưởng chỉ có bóng nắng và nền xanh. Nhưng, em xuất hiện bất ngờ quá. Em biểu hiện thật tuyệt vời!
Mây cảm thấy ấm cả tim, vì có người biết trân quí sự sống của nàng. Nàng tiếp:
– Em có mặt với anh mỗi ngày. Sáng nào, anh cũng uống trà, anh thường ngồi trên chiếc ghế gỗ màu nâu trong phòng khách, cạnh thiền đường để pha trà. Anh làm cái gì cũng cẩn trọng, nên em không dám lên tiếng sợ làm mất đi cái không khí yên tĩnh của buổi mai.
– Em thật là người bạn hiểu biết! Từ đây, anh sẽ cố gắng nhớ rằng em luôn luôn có mặt.
– Vâng! Em không chỉ có mặt ở trong ly trà mà còn cả trong lá cải, cọng cỏ, lá rừng, con suối, đám mây, cơn mưa…Và có thể, anh sẽ nghe em cười vui trong từng mạch máu, trong mỗi tế bào của anh. Anh nhớ nhé.
Lang sung sướng trả lời người bạn thân yêu.
– Vâng! Anh sẽ nhớ!

 

12 thoughts on “Mây trong tách trà

  1. Sáng nay dạo rừng mà thoang thoảng hương trà, cám ơn Mai đã gửi lên mùi hương ấy, mùi hương đã mê tự bao giờ:

    Looking at the clouds
    blue in the teacup
    space flows

    PhP

    1. From: Tống Mai
      Sept 9, 2014

      Một bài thơ haiku là một chiếc gương. Trong gương ấy là thiên nhiên của muôn màu. Trong gương ấy là tâm hồn của nghìn đời…”

      Cảm hứng bài thơ Haiku của Phước làm về mây trong tách trà, Mai gởi bài viết về Haiku, một vài bài mình thích và biết đâu sẽ nhận được thêm của những ai cũng thích Haiku như mình, và sẽ có được một collection những bài thơ nhỏ nhắn, xinh xắn mang những khoảng trống và khoảng trắng yên lặng đó.

      Ôi chim chiđôri
      Trên sóng triều Ômi
      Nghe tiếng em hát
      Mà lòng ta đau
      Nhớ bao nhiêu điều !

      (Hitomaro)

      Những con chim mùa hè bay lạc,
      đến cửa sổ tôi
      để hót lên rồi lại bay đi.
      Còn những chiếc lá thu vàng
      không lời ca tiếng hát
      chỉ run rẩy và thở dài rơi xuống.
      (Những con chim bay lạc – Tagore)

      La pluie commence a tomber –
      c’est le battement
      du coeur de la nuit
      (Sumitaku Kenshin)

      Les feuilles tombent
      sur les feuilles –
      la pluie tombe sur la pluie
      (Kato Gyodai)

      Alouette du souvenir
      c’est ton sang qui coule
      et non pas le mien
      Alouette du souvenir
      j’ai serré mon poing
      Alouette du souvenir
      oiseau mort joli
      tu n’aurais pas dû venir
      manger dans ma main
      les graines de l’oubli.
      (Prevert)

      Phượng vẫn nở
      Chạm bóng mát
      Những đốm lửa không tàn.
      Mơ mùa tuyết tan
      (Kim Thanh)

      Bát ngát hương tràm
      Người mẹ đơn thân
      Kìa con ong nhỏ
      Ngồi ru con
      Giọt mật đang bay
      Vai tựa vào chiếc bóng.
      (Vũ Tam Huế)

      Rặng núi màu xanh
      Chớm thu
      Rừng cây đen thẳm
      Tìm mắt em
      Cửa sổ là khung tranh.
      Trong nụ cười của lá.
      (Nhã Trúc)

      TMai

  2. Tặng PHP bài thơ cóc :

    Người uống trà với mây
    Tui uống trà với bánh
    Những chiếc bánh đậu xanh một thời quê cũ
    Nay xa quê rồi bánh cũng xa tui
    Nhưng bánh và mây hai phạm trù cách biệt
    Làm sao tui có thể so đo
    Khi bánh thì quá thanh bần
    Còn mây thì thật thanh cao
    Mà mây thì cao thật
    Mây cứ bay hoài
    Làm răng tui với được
    Nên từ đây tui sẽ uống trà không …

    Th/H

    1. PhPhuoc cám ơn Huỳnh về bài thơ cóc, – diệu vợi lắm !!!
      Nhưng Huỳnh ạ, thơ “cóc” hay haiku cũng chỉ là thơ, uống trà với bánh đậu xanh hay với trời xanh mây trắng cũng chỉ là uống trà.
      Cái khác là ý thơ, hương vị trà nó đến từ đâu và ta có cảm nhận được nó.
      Chính câu ” Người ta uống trà băng Tâm” mà Mai đã gửi đã nói lên tất cả.
      Ngon, dở, thơm, hôi, mặn, ngọt… do chính nơi ta.
      Mà Huỳnh cũng sắp đắc đạo rồi đó, vi từ nay đã biết uống trà “KHÔNG”….

      Thân
      PhP

      Tiện đây mình gửi các ban đọc một bài của NTB viết cũng đã lâu…

      Tinh khôi như mùa xuân
      Nguyễn Tường Bách
      Một ngày nọ tại sân bay quốc tế Bangkok, trong khu vực nghỉ ngơi của doanh nhân, kẻ viết bài này bắt gặp một người lạ. Với khuôn mặt nghiêm túc, áo quần tươm tất của một giám đốc công trình, ông vội vã xách cặp bước vào phòng. Sau khi uống một ly nước, ông xếp bằng tĩnh tọa trong một góc phòng. Chỉ năm bảy phút sau, thân ông dãn ra, tâm ông dường như tươi mới, nét mặt phảng phất một sự bình an nội tại. Một điều ít thấy trong giới doanh nhân.
      Một điều ta cũng ít thấy nhưng hoàn toàn ngược lại là có những người mắc bịnh, luôn luôn nói lãi nhãi. Chúng ta gọi họ là điên khùng. Nhưng hãy công bằng mà xét, tâm của chúng ta cũng luôn luôn nói năng, luôn luôn có nhận định, đối thoại, suy xét, đánh giá…trong tâm. Tâm của chúng ta cũng luôn luôn “lãi nhãi”, chỉ khác kẻ điên kia ở chỗ nó không phát ra tiếng. Ta hãy gọi tiếng nói trong tâm đó là tâm ngôn.

      Nếu khéo quan sát ta sẽ thấy tâm ngôn hay “bàn” về quá khứ. Nó ưa lôi chuyện quá khứ ra để thẩm định, khen chê. Thỉnh thoảng nó cũng suy tư về tương lai, từ chuyện ngày mai mình đi chơi ở đâu đến chuyện thế kỷ sau điều giø sẽ xảy ra cho nhân loại. Nhưng khi nói chuyện tương lai, tâm ngôn luôn luôn dựa trên kinh nghiệm của quá khứ, từ những cái đã biết. Nói về chuyện tương lai như học hành cho con cái hay xây dựng hạnh phúc cho chính mình, tâm ngôn phải lấy những chuẩn mực đã biết để hoạch định.

      Do đó, tâm ngôn luôn luôn bị quá khứ ràng buộc. Vì lẽ đó Krishnamurti [1] nói tâm chúng ta “bị quá khứ qui định”. Govinda [2] ví tâm chúng ta như người ngồi ngược chiều hướng xe chạy, anh ta chỉ thấy biết những gì đã trôi ra đằng sau. Hầu như lúc nào đầu óc của chúng ta cũng bị quá khứ phủ kín.

      Thế thì phải chăng tâm ta lúc nào cũng đầy ngập tâm ngôn? Có lúc nào nào tâm ngôn ngưng bặt không? Có, nhưng rất ngắn, ngắn đến mức chúng ta không nhận biết. Đó là một vài khoảnh khắc trước cảnh đẹp của hoa lá và thiên nhiên, một thoáng chú tâm khi xúc chạm với sự vật, một phút xuất thần trong sáng tạo nghệ thuật và khoa học, một giây tập trung tỉnh giác trong hoạt động thể lực, một ý nghĩ hồn nhiên của trẻ con. Đó là những lúc tâm trí còn tinh khôi, nó vận hành hồn nhiên và không bị qui định. Nhưng nó lập tức bị tư tưởng lèo lái ngay vào những khuôn mẫu có sẵn, bị quá khứ suy xét và theo đó mà phản ứng. Thường thì chúng ta không biết đến những khoảnh khắc tinh khôi đó, nó chấm dứt quá nhanh. Ngoài ra nếu biết đến nó ta cũng chẳng coi trọng, nhất là trong một thời đại mà ta xem ký ức và kinh nghiệm là cao quí nhất, tôn thờ kiến thức của một triết gia hơn xa lòng hồn nhiên của tâm. YÙ thức bị tâm ngôn qui định chiếm hầu hết thời gian trong ngày của ta, kể cả trong giấc ngủ. Ta thật sự yên nghỉ chỉ với giấc ngủ không mơ, những giấc mơ của chúng ta đều là do tâm ngôn tiếp tục “lãi nhãi”.

      Dù vậy những chớp nhoáng ngắn ngủi vắng bặt tâm ngôn là nguồn gốc của mọi năng lượng và sáng tạo của ta. Những lúc đó tâm ta trở về nguồn cội để đong đầy năng lượng cho miønh. Tâm ngôn có thể có ích trong vài trường hợp của đời sống xã hội nhưng thường thì nó như một bức tường ngăn che ánh sáng của thực tại. Những sáng tạo bất ngờ trong nghệ thuật hay phát minh khoa học thường được xuất phát trong các tia chớp tuệ giác, khi vắng bặt tiếng nói thầm trong não.

      Nhưng tại sao ta có thể chế ngự lời nói lãi nhãi mà không kiểm soát được tâm ngôn? Câu trả lời thông thường là, chúng ta đã quá quen với sự đối thoại nội tâm. Nếu không có tâm ngôn, hầu như con người của ta “trống rỗng”. Nhưng nếu suy nghĩ kỹ, ta sẽ thấy tâm ngôn là hoạt động của cái tôi trong ta. Cái tôi tồn tại nhờ nó nói liên tục, khi thì to tiếng thành ngôn ngữ ra ngoài, khi thì nhỏ tiếng thành tâm ngôn bên trong.

      Cái tôi nhờ tâm ngôn mà được khẳng định, mà tâm ngôn là quá khứ nên cái tôi là sản phẩm của quá khứ. Cái tôi không bao giờ biết đến cái tinh khôi của thực tại, cái đang là đang hiện rõ trước mắt, một thực tại không bao giờ lặp lại. Tâm ngôn và cái tôi dựa trên nhau mà có. Nhưng khi một cái diệt thì cái kia cũng diệt. Những ai đã từng nếm trải những chớp nhoáng vắng bặt tâm ngôn hẳn đã thấy trong đó không có ai cả, chỉ có một cái biết đang vận hành.

      Những khoảnh khắc đó thật là tuyệt diệu và ta muốn lặp lại. Nhưng than ôi, ta sẽ thất bại. Cái ý muốn lặp lại tuy thánh thiện đó chẳng qua cũng là do cái tôi nêu lên. Vì cái tôi không chỉ ích kỷ và kiêu căng, đôi khi nó cũng biết hướng về đạo lý và giải thoát. Nhưng hóm hỉnh thay, cái dục tưởng do cái tôi sinh ra đó chính là chướng ngại. Đem cái tôi đi tiøm thực tại cũng như vào cửa với cái sào cầm ngang.

      Nếu gọi tình trạng ngưng bặt tâm ngôn là Thiền thì cái khó xưa nay của Thiền là ngồi xuống gối thiền nhưng đừng nên mong cầu gì cả. Vắng bặt người dụng công thì cái tinh khôi tự hiện, như tiếng ồn dứt thì sự im lặng tự có, như dọn đồ đạc đi thiø khoảng trống trong phòng xuất hiện. Tâm đầy tiếng ồn thì thực tại bị che lấp. Tâm chúng ta khi thì náo động, khi thì lặng lẽ. Vì thế mà trong kinh Phật có câu “tâm chúng sinh qua lại cảnh Phật mà không tự biết”.

      Nhìn hoa nở mùa xuân ta có thể hiểu một phần. Cây cũng miên mật hút chất bổ dưỡng trong lòng đất để sinh hoa, nhưng cây tự nhiên không chút dụng công. Có lẽ ta cũng thế, giữ lòng lặng yên, giữ tâm trống trải và chú ý. Bặt tiếng nói thầm, cái tôi vắng bóng và chỉ có sự tỉnh giác đang hiện tiền. Ngay lúc đó trong tâm “nở” ra một cái khác thường, mới mẻ, tinh khôi, đơn lẻ, riêng biệt, không do quá khứ qui định.

      Người ta có thể hỏi, “cái khác thường” đó là cái gì. Hẳn nhiên đó là một điều rất sâu xa, nhưng ở giai đoạn ban đầu ta có thể nói, nó là sự bình an nội tại, như trên mặt nhà doanh nhân nọ đã phản chiếu.

      Nguyễn Tường Bách
      [1] – Krishnamurti, 1895-1986, đạo sư người Ấn Độ
      [2] – Govinda, 1898-1985, tu sĩ Phật giáo người Đức

  3. From: Tống Mai
    Sept 12, 2012

    Đọc những gì Cẩm than về “huyền thọai” khó tin về Chúa và Phật mà vui vì Mai đã quên hết những chuyện này, bây giờ Cẩm nhắc lại mới nhớ, quên hết những thêu dệt của con người về những “mầu nhiệm” quanh tôn giáo của họ, những điều họ vẽ ra để phục vụ cho lý tưởng của mình, Mai nghĩ vây, lai mở thêm nắp một can of worms nữa : )

    Như vậy nếu bỏ qua một bên những “huyền thọai” đó thì chỉ còn những thuyết pháp về triết lý sống cho con người của mỗi tôn giáo là đáng kể thôi, phải không?

    Cám ơn Cẩm nhiều một cử chỉ thoughtful sao những cd kinh giảng của TNH, nhưng Mai sẽ nghe trước khi ngủ.
    TMai
    ps Thuận ơi, Thuận hỏi uống trà băng tâm: Theo chị: … a quiet and mindful cup of tea! Tea meditation!

      1. From: Tống Mai
        Sept 12, 2012

        Thuận: T uống rượu bằng tâm được không?
        chị Mai: Pourquoi pas? : )

        chị Mai: Vậy thì hại gan mình bằng tâm được không?
        Thuận: Pourquoi pas?

        Thuận: T. hút thuốc lá bằng tâm được không?
        chị Mai: Pourquoi pas?

        chị Mai: Vậy thì làm lủng phổi của mình bằng tâm được không?
        Thuận: Pourquoi pas?
        : )

        TMai

  4. Bài viết này khá hay. Nhưng không biết có khi nào TMai nghe kinh CD giảng của Thầy thiền-Sư Thích Nhất Hạnh lần nào không???
    Lúc nào lái xe, Cẩm không tin về đạo lắm, nhưng cũng lại hay nghe lời giảng đạo và đời của Thầy, cũng thấy hay hay và nhiều điều. Thầy dạy khá hay, áp dụng trong đời sống thực tại mình được cảm thấy an nhàn và hạnh-phúc hơn lên, nhất là câu chuyện thiền về
    “Tách trà và án mây” thật ý nghĩ và thâm sâu của Thầy…. Mà có lẽ Thầy Nhất-Hạnh tâm đắc lắm thì phải? Nên kinh dạy đạo & đời
    nào, Thầy cũng nhắc đến câu chuyện thiền này.

    1. From: Tống Mai
      Sept 9, 2012

      Phải nói là Mai mê đọc TNH, nhưng chưa bao giờ nghe CD kinh giảng. Cẩm lái xe mà nghe kinh giảng thì phục Cẩm lắm, Mai tệ hơn nhiều, chỉ biết nghe news : )

      Nếu Cẩm nghĩ rằng đạo là đưa đường dẫn lối sống thì sẽ không thắc mắc về chuyện tin hay không tin đâu, phải không?

      Bài thiền Cẩm gởi hôm kia hay lắm, tâm ta tốt thì ta nghĩ người cũng tốt như ta. Cám ơn Cẩm bài thiền đó.
      TMai

      1. Tống-Mai,
        Thật ra Cẩm không tin tưởng tuyệt đối 100% vào các giáo điều của tôn-giáo lắm, mà đôi lúc nghĩ lại e mình còn hơn tin nữa là khác, vì 2 tôn-giáo mà Cẩm thích đọc sách về tôn-giáo & tìm hiểu là Phật-giáo và Công-giáo . Tìm các điều hay lẽ phải mà mình cố tập để cố áp dụng cho đúng, cố noi theo để mỗi ngày mình được hoàn thiện thêm lên, vì mình người phàm mà nên thường nghĩ và làm sai phạm nhiều mà mình không biết… Chúa hay Phật cũng là con người như chúng ta,nhưng thông minh xuất chúng, nhìn xa hiểu biết rộng, hoàn hảo hơn người phàm nhiều thật nhiều, nên dù muốn dù không mình cần học hỏi rất nhiều từ lời dạy của các vị này…

        Nhưng những điều huyển-hoặc & tạo huyền-thoại thì Cẩm tuyệt đối không tin. Kể ra cho vui thôi nghe. Như

        @ Đối với công-giáo :

        – Mẹ Maria đồng trinh, để sinh ra Chúa. Mẹ Maria đang có chồng và con, thì đến khi sinh Chúa tại sao lại đồng trinh được, đây là điểm ngớ ngẩn nhất. Theo Cẩm : Chúa là con của Maria và chồng của Maria mà ra như các Anh Chị Em của Người .

        – Ngày đại hồng thủy. Chúa dặn ông Nô Ê , sắm 1 chiếc thuyền thật lớn, đêm theo 2 vợ chồng ông, 2 con gà , 2 con cừu .v.v. cái gì cũng 2 cả…Để Chúa trừng phạt & tận diệt loài người…Thế thì, sau đó trên quả đất chỉ còn g/đ ông Nô Ê và con cái của ông Nô Ê thôi, thế thì loại người sau ngày hủy diệt đó, loài người loạn luân cả, vì chỉ con cháu ông Nô Ê lấy với nhau mà thôi, chứ còn ai xa lạ, khác họ hàng mô nữa trên mặt đất sống sót để mà lấy hè. Thế là Chúa tạo ra cảnh loạn luân từ đó chăng ?

        – Chúa tạo nên tinh tú, quả đất ,cây cối, loài người.v.v. Theo Cẩm Chúa cũng như mình thôi, không tạo được gì cả ráo
        – và chết là hết, chứ không 3 ngày sau sống lại là ba xạo cả. Thế Chúa bây giờ ở đâu ? Sao không ai thấy hè .

        – Cẩm không tin có thiên-dàng hay địa-ngục. Đó là họ xạo để hù dạo người đời nhẹ dạ thôi, để lo làm lành lánh ác vậy. Đây là điều xạo thật hay

        Còn rất nhiều nữa , kể không hết đâu

        @ Đối với Phật-giáo

        – Phật sinh ra từ nách của Mẹ Phật. Ba xạo tuốt luốt. Phật cũng sanh ra từ Mẹ của Phật 1 cách bình thường như bao nhiêu người khác trên quả đất này chảng có gì khác

        – Mới sinh ra, bước đi 7 bước, trên 7 hoa sen. Thật ra Phật sinh ra đâu ngồi được, phải nằm, đần dần vài tháng sau mới ngồi dậy được, 6 tháng sau mới may ra đi được như mọi con người trên hành-tinh này .

        – Chết là chỉ còn linh-hồn và mang theo cái nghiệp mình thôi. Đây cũng là điều ba xạo để hù dọa người đời thôi. Nhưng điều hù dọa này thật hay và hiệu-nghiệm thay nhỉ. Theo Cẩm chết là hết, cái bụi trở về với các bụi thôi và bất cú ai cũng phải vậy cả, đây là định-luật bất di bất dịch vậy

        .v.v.

        Nếu Tống-Mai ưa nghe thử CD về các bài Pháp Thoại của TNH và cáccâu hỏi & đáp, để ứng dụng và đời sống thực tại…Cẩm sẽ sao và gởi qua TMai nghe thử có gì hay không , mỗi khi lái xe đường xa, khoong có gì nghe, thì nghe cũng đở buồn ngũ và học hỏi được gì thêm.

  5. Mai ơi , Th đây , Th cám ơn Mai , thì ra , lâu rồi , bác sĩ có khuyên Th nên bỏ Trà ,mà thĩnh thoãng , sớm mai tinh sương hay đêm đêm khuya khoắt , Th vẫn ân cần mở hộp tách trà của Th ra , bỏ vào 1 ít trà thơm tho chân chất , quyện nước sôi nóng hỗi , mây thơm xuất hiện , chao ơi ! đúng là mây !
    Lòng mình phơi phới , nhắm mắt mà tận hưởng hương trinh nguyên của Quỳnh , hương trà , trời đất mây gió bao quanh , thật gần , hạnh phúc trần gian ! Và nghe ,”Vâng! Em không chỉ có mặt ở trong ly trà mà còn cả trong lá cải, cọng cỏ, lá rừng, con suối, đám mây, cơn mưa…Và có thể, anh sẽ nghe em cười vui trong từng mạch máu, trong mỗi tế bào của anh. Anh nhớ nhé. Lang sung sướng trả lời người bạn thân yêu.”

    Mai ơi , . . . uống trà bằng tâm . . . , Th cám ơn Mai , Mai thanh thản , Th

  6. Ui chau chau! Rang moi thu xau xi, de so minh deu co du ri he? Chi Mai hoi con thieu. Chi nen hoi cho du cho he:
    – yeu nguoi dep (Sac) bang tam duoc khong?
    – pourquoi pas? (khong yeu bang tam thi bi noi la khong that tha!)
    Noi rua cho chi Mai dung gian. T co cai tat xau la ua choc pha.

    Tu tu bo tung cai mot nghe. Da bo Sac duoc roi. Con thuoc la, ruou, va cafe nua thoi.
    Cam on chi rat nhieu.
    Chuc tat ca va gia dinh Tam Thuong An Lac.

Leave a Reply