Cứ dây dưa cho tới bây chừ mới viết được – Minh Nguyệt

 

(13/10/13)

LN1
Colnav Nguyen

Mấy ngày trước đọc ” Những gánh quà sáng xứ Huê’ ” của  Huỳnh sưu tầm và gửi, thấy tác giả viết về những hàng quà của Huế thật hay và linh động ,tác giả đã tả tỉ mỉ từng chi tiết một làm mình như thấy lại được cả một thời tuổi nhỏ của mình với những hàng quà bánh thân quen.  Nói là để viết cám ơn Huỳnh mà rồi cứ dây dưa cho tới bây chừ mới viết được , cám ơn Huỳnh đã gửi bài đọc hay. Ng như thấy lại được những gánh hàng ăn ngồi ở đầu đường Thuận An( từ trên khách sạn Hương Giang đi về phía biển , qua khỏi Đập Đá là đó )cũng là phía ngoài con ngõ đi vô nhà của ông bà Nội của Ng , có đủ các thứ : bún bò , cơm hến , xôi đậu đỏ , xôi bắp , cháo đậu xanh , khoai lang luột , khoai từ , khoai tía , từ khoảng 10 giờ rưỡi sáng thì có thêm một gánh cháo thịt và chả tôm cua…Ng còn nhớ gánh cháo đặc biệt này mỗi ngày đều mở hàng trễ vì thấy khi mô ôn mệ của Ng muốn ăn cháo chả tôm cua thì buổi sáng sớm hai người phải ăn lót dạ trước một chén cháo trắng nhỏ để chờ đến hơn 10 giờ rưỡi rồi mấy o người làm mới xách gà men đi ra trước đường mua cháo chả tôm cua. Hồi đó mỗi buổi sáng trước khi đi học Ng thường được ăn cháo đậu xanh nấu hơi đặc sệt , có khi ăn với cá kho khô , có khi ăn với mấy cục đường đen , có khi buổi tối trước mấy o nấu thêm cơm cho nhiều để sáng mai lấy cơm nguội chiên với tóp mở và tỏi , chỉ đơn giản như vậy thôi mà ăn cảm thấy rất ngon. Những hàng quà bánh thì chỉ được ăn vào dịp cuối tuần vì như rứa mới có nhiều thì giờ , mấy o, chú của Ng cũng được nghĩ ở nhà , kêu một gánh cơm hến hay gánh bún bò vô trong sân nhà rồi mọi người cùng ăn. Bánh canh Nam Phổ ở khu vực Ng ở không có bán buổi sáng mà chỉ có bán vào buổi chiều , cở bắt đầu từ 2 giờ chiều là có rất nhiều đợt , mấy o bán bánh canh từ dưới Nam Phổ gánh lên , những người đi sớm thì gánh qua bán ở chợ Đông Ba hay những vùng khác còn mấy o lên trể cở 3 hay 4 giờ chiều thì bán quanh trong vùng Đập Đá , Ng nhớ giờ vì hay được ăn bánh canh Nam Phổ vào buổi chiều sau giấc ngủ trưa. Thời đó những o bán hàng rong , bánh canh, bún bò , cơm hến, đậu hủ…tuy là đôi gióng gánh kĩu kịt trên vai , đong đưa theo nhịp bước nhưng ai ai cũng mặc áo dài , có lúc còn có áo dài cổ cao đến hơn 5 cm , mỗi khi nghe ai kêu mua hàng , nhìn ngoái lại chắc cũng khó khăn , những hình ảnh đó thật dễ thương. Ng rất thích ăn bánh canh Nam Phổ và chỉ biết ăn loại bánh canh này , mấy o bán hàng múc ra trong những cái tô bằng sành nhỏ xíu và tô hơi trẹt trẹt ,bánh canh với nước hơi sền sệt , những miếng thịt xắt nhỏ và những miếng gạch cua tôm cũng nho nhỏ nổi trên mặt với màu đỏ gạch, khói bốc nghi ngút , vừa thổi vừa ăn ,  ăn xong một tô còn muốn ăn thêm. Lớn lên khi vô Saigon ở Ng vẫn nhớ đến bánh canh Nam Phổ và không ăn được bánh canh của người Nam , mấy em của Ng được sinh ra ở Saigon nên chúng nó rất thích bánh canh kiểu miền nam ,bây chừ mỗi khi Ng qua thăm nhà ở San José mấy em của Ng nấu bánh canh để ăn cùng nhau là chúng nó nấu thêm cho Ng món bún bò Huế vì Ng không ăn bánh canh. Những lần trước Ng về Huế Ng đều hỏi mấy o của Ng mua bánh canh Nam Phổ về ăn nhưng mấy o của Ng nói bây chừ không còn , không biết ở mô có bán , chắc tại mấy o của Ng cũng đã già không đi ăn nhà hàng nữa nên không biết được. Thấy Hoằng viết là Mai để bụng để tháng 3 tới về VN mà ăn Ng mừng quá , rứa là tháng 3 năm tới Hoằng nhớ dẫn cho Mai và Ng đi ăn bánh canh Nam Phổ đó nghe , nhớ mà giữ lời đó. Sáng chủ nhật các bạn đọc như ri chắc cũng mệt rồi hí , Ng ngừng đây . Mong an lành cho các bạn và gia đình.

Thân mến, MN.

 

 

Leave a Reply