Tưởng Niệm và Tiếc Thương – Thái Phúc Nguyễn

(Oct 10, 2017 (TM)

Tôi gởi lên đây bài photo essay của anh Nguyễn Thái Phúc (Gia Lộc Ng.), một người bạn trong lớp nhiếp ảnh của Hội Nhiếp Ảnh Việt Nam vùng Washington DC (VNPS)

Tống Mai
(Cám ơn anh Thái Phúc đã chia sẻ những hình ảnh cảm động này)

 

Tưởng Niệm và Tiếc Thương
Thái Phúc Nguyễn

Trong một buổi sáng buồn, bầu trời rất thấp với mưa phùn lất phất, tôi đã đến thăm Arlington National Cemetery (Nghĩa Trang Quốc Gia) nơi chôn những nghĩa sĩ của Hoa Kỳ và có một lịch sử lâu dài gắn liền với thời kỳ nội chiến.  Hình ảnh thê lương của những hàng mộ bia trắng toát nằm thẳng tấp im lìm thở hơi sương trong ánh sáng lung linh, nối tiếp nhau chạy dài hai bên vệ đường và khắp một vùng xa tít quanh tôi.

Trong khung cảnh tịch mịch, đâu đó vọng đều tiếng gỏ nhịp của vó ngựa khua trên đường vắng, tôi chợt thấy một chiếc xe chở quan tài phủ cờ Mỹ của một người chiến sĩ vị quốc vong thân đơn độc lăn bánh trong hơi sương, không một người đưa tiễn, thật lẽ loi, cô độc.
Trong ảnh đầu tiên, chiếc xe do 6 con bạch mã lực lưỡng kéo đi nhưng chỉ có 3 người lính cầm cương phía trái kèm theo một người chỉ huy trên lưng một chiến mã khác đi bên ngoài.

 

Photo: GiaLoc Ng.

 

Đây quả không là một chuyến đi bình thường mà nhìn vào tôi có cãm tưởng ba chiến mã bên phải dường như có ý dành cho các đồng đội khuất mặt lặng lẽ ngồi trên đó để họ cùng nhau song hành một chuyến ngắn cuối đời thật vinh dự đến huyệt mộ để đưa tiển người quá cố vào nơi chốn vĩnh hằng.

Chiếc xe chở quan tài ra đời vào năm 1918, dành kéo khẩu pháo 77 ly phục vụ cho chiến trường thời đó.
Cho tới khi thế giới được cơ giới hoá, cổ xe ngựa này bị đào thải và dần dần được cải tiến lại có một sàn xe phẳng để đặt cổ quan tài vào.
Trở lại chuyện 3 người lính tại sao họ chỉ ngồi trên 3 con ngựa bên trái?  Vì truyền thống đã có từ khi xe dành kéo pháo: ngựa phía tay phải không ai cưởi mà chỉ dùng vận chuyển vật dụng hay lương thực thôi.

Trung bình hằng ngày Nghĩa Trang Arlington cử hành mười mấy đám tang nhưng chỉ một vài đám là được hưởng qui chế Full Honor.
Full Honor Funeral có nhiều mức độ khác nhau và chỉ dành cho chiến binh nếu họ là: Chiến sĩ tử trận ngoài chiến trường, hoặc bị thương ngoài chiến trận rồi mất ở hậu cứ; các sĩ quan cấp từ Đại tá trở lên hoặc phải là sĩ quan chỉ huy do Tổng Thống Hoa Kỳ ủy nhiệm (commissioned officers, warrant officers…)

Ngoài xe tang do ngựa kéo, Full Honor Funeral sẽ được cử hành có thêm sự tham gia của:
-1 đội 7 người bắn súng chào (firing party and gun salute)
-1 đội vận chuyển quan tài (casket team)
-1 toán hộ kỳ (colour guard)
-1 đội quân nhạc (military band)
-1 cha tuyên úy (military chaplain)
-1 đội hộ tống (an escort platoon)
-1 người thổi kèn đồng (a bugler) thổi bản nhạc Chiêu hồn

Trước Memorial Day bốn hôm, hơn một ngàn binh sĩ Hoa Kỳ thuộc Trung đoàn 3 Bộ binh đảm nhiệm tổ chức nghi lễ thường niên mang tên “Flags-In Day” cắm 284 ngàn lá quốc kỳ trước mặt các ngôi mộ tại Nghĩa Trang Quốc Gia Arlington để vinh danh những người con ưu tú của tổ quốc đã hy sinh trong những cuộc chiến khác nhau khi bảo vệ đất nước. Những lá cờ này sẽ được thu hồi sau ngày lễ Chiến Sĩ trận vong.
Hơn 260 ngàn người được yên nghĩ trong đây đều không phân biệt chủng tộc, tôn giáo, quân sự hay dân sự, tướng tá hay binh nhì, họ đều được mai táng một cách vinh dự, đầy đủ lễ nghi quân cách và truyền thống lâu đời của nghĩa trang. Mỗi năm gần 4 triệu du khách đến viếng thăm và nghĩa trang lại có them 5,000 nấm mồ mới.

 

Photo: GiaLoc Ng.

 

Chúa Nhật trước ngày Memorial Day là ngày dâng hoa. Hoa hồng được để sẵn thật nhiều và do những hướng đạo sinh hay tình nguyện viên đứng phân phát cho bất kỳ ai muốn nhận để đặt vào mộ chí người thân của mình. Tôi thầm nghĩ nghĩa trang quá rộng lớn và có rất nhiều ngôi mộ chôn hằng trăm năm hơn nên sẽ vắng người. Do vậy tôi bước về những khu vắng lặng nhưng bất ngờ nhận ra có ai đó đã đến sớm hơn mình và đặt cạnh lá cờ trên bải cỏ đẫm sương một đoá hồng rồi. Người Mỹ quả thật chu đáo, tò mò đi thêm một đổi nữa thì thấy thấp thoáng có vài toán, mỗi toán 2 người, kẻ khiêng thùng hoa, kẻ đem hoa đặt trước những ngôi mộ đơn côi và chào kính một cách nghiêm trang sau đó.

 

Photo: GiaLoc Ng.

 

Lần bước về khu 60 là nơi chôn những tử sĩ từ chiến trường Afganistan hay Iraq thì nơi này nhộn nhịp khác hẵn, thân nhân người quá cố tụ tập thật đông cho nên có rất nhiều hoạt cảnh xãy ra: Vợ khóc chồng thật não nuột hay bà cháu cùng ôm nhau gục đầu trước mộ người thân.

Tôi thấy một người mẹ Á Châu đeo thẻ bài và hình ảnh của con trước ngực đang tìm xem con trai nằm nơi nào chỉ để đặt vào mộ bia của con một đoá hồng và một nụ hôn cho con như ngày nào con còn thơ ấu trong vòng tay chăm sóc của mẹ hiền … Xem đến mà buồn thãm.

 

Photo: GiaLoc Ng.
Photo: GiaLoc Ng.

 

Trời bắt đầu chiều, mọi người lần lượt ra về để lại một khoảng không vắng lặng. Tôi cũng theo sau và gặp ba người mặc quân phục mà trong đó có một anh thương binh song hành với đồng đội và người bạn gái bên trái lầm lũi bước đi. Hình ảnh này thật đúng ý nghĩa với bốn câu trong điệp khúc bài Một Mai Giã Từ Vũ Khí của Trịnh Lâm Ngân:

Rồi anh sẽ dìu em tìm thăm
Mộ bia kín trong nghĩa địa buồn
Bạn anh đó đang say ngủ yên
Xin cám ơn ! Xin cám ơn ! Người nằm xuống

 

Photo: GiaLoc Ng.

 

Hình cuối là chiếc xe tang sau khi chôn cất rời khỏi nghĩa trang buồn hắt hiu trong ánh nắng vàng vọt của một ngày tàn như cuộc đời người chiến binh đã kết thúc.  Để chấm dứt, tôi xin mượn lời tổng thống Lincohn đã nói trong dịp khánh thành Nghĩa Trang Arlinton: Tại đây chúng ta đoan quyết rằng cái chết không bao giờ là vô ích, rằng dân tộc này, nhờ ơn Thượng Đế, sẽ có sự hồi sinh mới của tự do, rằng một Chính phủ của nhân dân, do nhân dân và vì dân sẽ không thể bị phá hủy trên trái đất này.

 

Photo: GiaLoc Ng.

 

Trong không gian tỉnh lặng và thanh bình, anh linh các anh, những người bình thường nhưng sẵn sàng gánh vác một trách nhiệm phi thường, đã hy sinh mạng sống để gìn giữ hoà bình cho nhân loại sẽ còn khắc sâu mãi trong lòng dân tộc.

Xin đốt nén hương lòng để tưởng niệm, thương tiếc và tri ơn những chiến sĩ Vị Quốc Vong Thân.

Thái Phúc Nguyễn
Virginia, October 1, 2017
(VNPS – Class of 2017 – Photo Essay)

 

 

One thought on “Tưởng Niệm và Tiếc Thương – Thái Phúc Nguyễn

  1. Những hình ảnh trang nghiêm cũng như những hình ảnh chất ngất nỗi buồn cùng với lời văn của bài bút ký gây xúc động tâm can , làm nao lòng người.
    Cám ơn anh Nguyễn Thái Phúc đã có những lời chú thích cùng hình ảnh làm người xem thấu hiểu và biết ơn những người chiến sĩ đã hy sinh cho đất nước Mỹ , quê hương thứ hai của rất đông đảo người Việt Nam tỵ nạn.

Leave a Reply