Tôi thương từ ngày con chim bồ câu cụt một chân … – Tống Mai

(Nov 7, 2016 – viết cho bạn tôi – TM)

 

phpo-trang-hat-p

 

Tôi đến thăm em sáng nay
Quanh mái nhà em, tuyết rơi êm đềm lặng lẽ
Vũ trụ làm bằng bông tơ nõn nà
Em còn ngủ yên, im lìm
Như một con sâu con không cựa mình trong tổ nhỏ

Tuyết vẫn phơi phới bay
Con sâu con còn ngủ
Và tôi ngồi làm thơ
Gió ơi, im đi ( ngươi bảo ta sẽ làm gì nếu không làm thơ ? )
Im đi, đừng lay động tổ sâu êm đềm.
Cho tôi bé lại để có thể đi vào thăm
Giấc mơ kỳ diệu của em
Đây lăng kính mang theo,
Tôi đặt vào điểm sáng hồn em
Cho tỏa chiếu đủ bảy màu rực rỡ.
Ai thắp sáng thế giới em ?
Cho tôi buông quanh
Những bức màn tình thương

Bài hát ngày xưa mẹ dạy,
Tôi hát lại em nghe
“Con nai con đã nằm yên ổn
Trong đôi tay chở che
Của chàng hiệp sĩ
Và ngộ nghĩnh thay,
Con chó sói bỗng nhiên thấy mình bơ vơ “

Tôi sẽ làm xong bài thơ khi em thức giấc
( Khi con sâu khe khẽ cựa mình )
Sẽ có tiếng hát ca bao phủ sáng nay
Đệm nhịp cho tuyết bay
Chín giờ rưỡi sáng rồi
Nụ cười tôi còn giữ mãi
Để dành cho đến khi em thức giấc,
Hào quang ấm áp của mắt tôi,
Khi em choàng thức
Sẽ chảy tràn
Như nước suối ấm mùa Xuân.

Hôm nay, góp nhặt những đọan nhỏ trong bài thơ trên rất thương của thầy Nhất Hạnh, tôi ngược thời gian trở lại chùa Báo Quốc xa xưa để tìm một cậu bé.  Giờ phút này, trên bàn viết của tôi, đôi mắt ngây thơ trong tấm ảnh đen trắng năm xưa đã bạc màu của nó đang nhìn tôi hiền lành.  Về đến chùa, đứng ngoài cửa sổ nhìn vào, tôi thấy nó vẫn ngồi trong phòng học phía sau chánh điện bên cạnh người thầy mặc áo nâu sồng như năm nào. Đôi mắt vẫn to tròn trong sáng và rụt rè trong ánh nắng chiều chiếu qua song cửa của ngôi chùa cổ nói cho tôi biết thêm sự lặng lẽ của đời nó. Thế giới của cậu, thế giới lủi thủi chỉ có nhà và chùa và sân chơi nhỏ sau hàng cây trước mặt ngôi nhà kín cổng.  Thương hình ảnh bé nhỏ đó,  đứng ngoài cửa sổ nhìn vào với lòng tin tưởng tuyệt đối vào sự thánh thiện,  tôi khẻ đọc bài thơ.

Cậu bé chỉ biết thui thủi chơi ngoài sân hay táy máy chăm chỉ tháo ráp máy móc  một mình hay làm những con diều giấy hiếm khi lồng lộng bay được trên trời.  Nhưng nó yên ổn trong thế giới riêng của nó, không bao giờ đòi hỏi gì hơn. Duy chỉ một lần cậu mê một con chim của bạn mình và nằng nặc đòi mua cho bằng được.

Em có quy y? Vậy pháp danh của em là gì?
Nguyên Huệ.  Có tiếng im lặng bên kia đầu giây. Thật không? Em không đùa đấy chứ.  Không, tại sao em lại đùa để làm gì.  Bởi vì chúng ta mang cùng một pháp danh em ạ.  Kỳ lạ quá, mầu nhiệm thay ta gặp nhau từ kiếp trươc nhưng chưa hề thấy mặt nhau hay sao.

Trong công viên, một chú bồ câu, sao không bay theo các bạn mà cứ loanh quanh một mình, hóa ra nó chỉ có một chân và không bay xa được. Nó chăm chỉ nhặt nhạnh những gì rơi rớt để ăn một cách thanh thản, từ tốn, thỉnh thoảng ngưng lại đứng nhìn bốn phía một cách khoan thai…”

Thương bạn từ ngày con chim bồ câu cụt một chân …

Tống Mai
Nov 7, 2016

Gởi cho bạn tôi, gởi cho sự hiền lành ở sau lưng tôi.

Cậu bé trong chùa, một pháp danh, con chim bồ câu cụt một chân…
Ta muốn con được yên bình“, bổng nhiên câu cuối cùng trong phim Tokyo Story hiện ra trong đầu.

Gượng dậy để đốt một nén hương và ngồi xuống thiền định
Suốt đêm, mưa nhẹ rơi trong bóng đen bên ngoài cửa sổ
Những năm tháng dài lang thang và cực khổ cũng đã qua rồi.
(Ryokan)

 

 

Leave a Reply