Thư gởi Anh, người mê gái Huế – Bùi Thu Hương

Mar 4, 2015 (TM)

 

Photo: TongMai
Photo: TongMai

 

Anh, thứ ba TH sẽ đi Huế, anh có muốn đi với TH một chuyến về Huế không, suốt một đời gần hết rồi, mà anh vẫn chưa biếi Huế ra sao mà, đến Hué đi, anh sẽ vỡ lẽ ra, tại sao, gái Huế mới mở miệng cười, định nói, thì anh đã mê say rồi.

Anh, sáng nay ra Tân Sơn Nhất để về Huế, lúc check in TH mới biết mình đã không mang theo giấy tờ tùy than, chao ơi, ham mê đi quá mà quên, còn 30 phút nữa là không check in được, vậy là cô em TH phải gọi về nhà, nhờ thằng em đem giấy tờ ra, ouf! vừa sát nút.

Nghe tin bão sẽ đánh vào miền trung, TH chẳng ngần ngại với quyết định đi Huế ngay, PA, cô bạn cùng ở Mỹ về, và Linh, cô em út xinh đẹp mà phá phách của TH cũng đi theo, 3 chị em hăng hái lên máy bay. Linh, ở Saigon, vừa đi Huế về cách đây 2 tuần, thao thao bất tuyệt kể những chuyện vui về Huế, cho 2 bà chị xa Huế đã xa Huế mấy chục năm trời nghe. Ba chị em ngồi trên máy bay mà cười như nắc nẻ, vỡ bụng luôn, vì cô em gái mặt mày xinh đẹp, ăn noi pha trò có duyên. Huế thì có cả triệu chuyện để kể, mới xê qua, xê về, cười, thì đã nghe thấy tới nơi rồi. Nhìn qua cửa máy bay, chao ơi trời đẹp ơi là đẹp!!! Xuống máy bay! Ôi! lạ lung, thật không còn là Phú Bài nữa, Phú Bài của ta ngày xưa khác xa, nhà cao cửa rộng lớn quá, TH ngơ ngác nhìn quanh, cố nuớt trọn một Phú Bài mới vào lòng, Phú Bài của năm 2006 .

TH hớn hở kéo cái valise đi đến chiếc xe bus thi, có 1 cô gái chay toi , kéo TH lại , vừa đưa tay cầm cái valise của TH mà nói ,
– Chị ôi cái valise ni của tui .
Chao ôi , ham nhìn, ham gì gì đâu đâu , valise của mình không xách, lại đi xách nhằm cái của thiên hạ ,
– Xin lỗi em ,

Vậy là Linh đã nhanh chân chạy lên máy bay để tìm cái valise cho TH, OUF!
Đứng lặng yên nhìn Phú Bài, cố tìm lại một vài hình dáng cũ năm xưa, nơi đây đã gắng bó với TH thật nhiều, xưa, bên kia là dãy nhà bệnh viện, do quân đội Mỹ dựng nên mà năm 1966, TH đã ở đó, ngày đêm lo săn sóc Ba của TH, đã làm chàng sinh viên y khoa thực tập khâm phục, muốn rước về Mỹ!!

Mọi sự đều đổi thay ! Mọi nơi đều như nhỏ bé lại, so với ký ức mình có…

Các cậu tài xế Phú Bài coi bộ lịch sự hơn tài xế Tân Sơn Nhất, không giành giựt, níu kéo khách.

Mọi sự đều lạ, đều thay đổi, từ Phú Bài đến An Cựu, đường sá có đàng hoàng hơn, nhà cửa có khác hơn, mọi sự đều thấy khá hơn xưa, duy chỉ có cái nghèo khó, thì hình như chẳng thay đổi tí nào cả. Nhìn vào con người, những người qua lại trên đường là cả một kiếp khổ sở kéo lê, kéo lết, có lẻ, từ đời này qua đời khác, chẳng đổi thay, ôi con người Huế của thôn quê!!! Lòng TH nao nao ớn lạnh! Huế ơi, chào Hué, lâu ngày đi quá hở?

Qua An Cựu đến cầu Trường Tiền mới khủng khiếp! Xưa kia hai bên là ruộng, thì nay, nhà lầu này, nơi nhà lầu nọ, TH không thể nhìn ra được nữa, không còn cái gì của Huế, lúc TH còn ở đó, trước năm 1975. Nếu không có bác tài xế người Huế trẻ trung, hiền lành , rất dễ thương, chỉ chỏ, kể cho nghe, chỗ này, hồi xưa là gì, bây giờ là cái đó, hồi xưa…bây giờ…bây giờ…hồi xưa…đổi thay…thay đổi…

Ba chị em ngồi trên xe , vừa nghe bác tài nói, vừa nhìn chung quanh mà chân thì vừa đạp thắng, vì xe cộ và người đi bộ, đi ngang tàng, không hề né tránh ai cả, đi tỉnh bơ không sợ xe đụng chi cả, chao ơi, ngồi mà run, miệng cứ la, í, coi chừng, coi chừng, coi chừng…mệt quá sức!!!

Ba chị em được đưa đến một khách sạn nằm đối diện Tiểu chủng viện Hoàn Thiện ngày xưa, và đâu lưng với trường Thiên Hữu mình, khách sạn gọi là 4 sao!!! chao ơi

-Bác tài, khách sạn này là 4 sao hả?
-Dạ thưa chị, khách sạn ni là 4 sao, vì khách sạn mà có 40 phòng trở lên gọi là 4 sao đó chị nờ.

Chao ơi! 4 sao! Khách sạn 4 sao, giá một đêm 150.000 ngàn đồng VN, tức là thêm 10.000 nữa là đúng 10 đồng US, phòng có 3 giường, vì họ thấy tụi TH có 3 người. Phòng có nước nóng nước lạnh, có máy lạnh và quạt máy, cả 2 thứ đều cho chạy cùng một lúc. Mọi nhân viên đều thưa hỏi chào khách một cách thân mật. Ba đứa nhận chìa khóa xong, vào phòng đóng cửa, nhìn nhau cười xòa! Ba cô gái Huế đi ở khách sạn ngay trên đất Huế!!!!!

Chao ơi, Huế đây, nơi này là đất nhà mình mà, răng mình là gái Huế, lại không nhà, không cửa mà đi ở khách sạn hở? Nhà mình đâu rồi, mình sinh ra ở đây và lớn lên ở đây mà, gia đình mình đâu, cha mẹ mình đâu, anh chị em mình đâu, trường học mình, thầy cô mình, bạn bè mình…à vậy ra mọi người đã bỏ đây mà đi hết rồi ư? Về nhà mà sao lại như khách đường xa vậy, khách đường xa đi qua ghé nhà trọ, ngủ lại một đêm, trả tiền, ngày mai lên đường. Mình là khách đường xa à, chao ơi, mình là khách đường xa mất rồi, Huế đã không còn Huế của mình nữa, mình nhìn Huế không ra nữa, Huế đã đi thẩm mỹ viện rồi, kết quả cuộc giãi phẫu thật là tốt đẹp, vì BEFORE and AFTER thật là không giống nhau nữa, nhưng không biết cái nào là đẹp, cái nào là xấu đây, vì bác sỹ này cố làm cho khác trước nhiều thật là nhiều, nhưng mình là dân Before thì mình chỉ thích cái Before mà thôi. Vì đẹp đó nhưng mình không còn nhìn ra nữa, thì chẳng có chi là đẹp. Nhưng cái After này cũng có nhiều điều đáng nói, những con đường của Huế bây giờ đều rập bóng cây, như con đường Lê Lợi xưa, những tầng cây cao của hai hàng cây hai bên lề dường, ngã ngớn, lã lơi, cọ sát nhau trò chuyện, tình tự, một màu xanh cây non nớt, mát rượi tuổi học trò

Dòng sông Hương muôn đời vẩn lười biếng lững lờ trôi , không vị bác sĩ thẫm mỷ nào có thể nhúng tay vào đưọc , trước sau giống nhau , nhưng cây hoa Phượng , đầu cầu Trường Tiền , vẩn ngã ngớn , xòe thân soi bóng mình bên bờ sông , ngắm xem hoa đỏ cũa mình đã hé nụ chưa , để biết chừng , đám ve ve co’ sắp , nò kén , mà kiêu inh ỏi, báo là , he` sắp đến nơi rồi , những chiếc đò lờ đờ trôi theo cái ngáp người cũa ông lái đò , những chiếc thuyền rộng , nhẹ nhàng lưót chạy , mang theo những khách fương xa muốn hưởng thú fong lưu , vọng xa xa , thấp thoáng , tiếng âm nhạc ngũ cung , ai oán , như than , như thở, trách thân fận , cho 1 thời vàng son vua chúa , một xứ nhưọc tiểu

Cây cầu Trương Tiền nổi tiếng từ năm nào , nay vẩn vậy , đó là nhìn từ xa , nhưng tới gần thì cũng loang lở lắm , nghe nói tới cuối tuần , ban đêm cầu có đén chớp chớp đủ màu vui lằm !!!!! chao oi là vui lắm , may mà TH không ở đến cuối tuần , chứ thấy cây cầu Trường Tiền mà chớp chớp nhiều màu , thì TH tưởng mình đang ở vũ trưòng thì nguy to, lúc đó tha hồ mà kẹt xe , chắc sẽ có người leo lên mấy nhip cầu , mà dòm cho thấy , La Belle danceuse nào đây !!! he he he !!!!!!

Cái cầu Bạch Hổ Before màu đen , nay after đã thành màu trắng rồi , không đẹp , cầu Lòn cũng vậy thành màu trắng hết , nhưng đường sá thi rộng rải hơn , it ổ gà , có chiều lên , chiều xuống , đàng hoàng , có đèn xanh đèn đỏ , và xe cộ , đều dừng lai khi đèn đỏ , thật là đất cũa văn hóa , ở Seegoong Đèn Đỏ người ta cũng cứ mà chạy 1 cách tự nhiên !!!!

Cái Ty thông Tin dưới chân cầu Trường Tiền fía bên phố, mất rồi , đường Trần Hưng Đạo rộng rãi hơn , chợ Đông Ba sạch sẽ hơn , buôn bán thật là èo uột, bến xe taxi đi Đà nẳng không còn nữa , và bến xe buyt nơi chân cầu Gia Hội cũng biến luôn , cầu Gia Hội như cao lên thêm , fía bên Gia Hội thi như là Before , thẫm mỷ viễn không đến tới nơi này., dù vậy , TH đi qua mà vẫn khó tìm ra nhà bạn xưa

Cái nhà hát lớn , ở gần chân cầu Mới , to như vậy , mà nay TH cũng không nhìn ra đâu hết , đi vô cữa Thượng Tứ , hai tiệm Lạc Thành , Lạc Thiện vẩn còn treo bảng tiệm , nhưng nhà anh Bò thi khó khăn lắm mới nghĩ là ” đây rồi ” vì tiệm chup hình cũa Bà Maria Mộng Hoa không còn thấy nữa ,

Khu vực bên Phố ít thay đổi bằng khu bên nay cầu Trường Tiền , Học đại ( đại học ) Văn Khoa yêu dấu cũa TH nay đã trở nên chốn ăn chơi , ăn ngủ , mua sắm cũa những người , , , thời xưa thật là xưa , thi đó là nói dân Tây toi , nay thì ,,, ouf !!!!!

Trường Đai học Sư phạm và trường Kiểu Mẩu , hồi xưa oai fong đẹp đẻ biết bao mà nay như cô gái già về chiều , trông thật là tội nghiệp , trường Đồng Khánh thi thành trường hai Bà Trưng , TH chụp hình mà che dấu đi chử Hai Bà Trưng , trường Thiên Hữu cũng vậy , ôi ! Huế trong sao luộm thuộm khơng ngăn nắp sạch sẽ chi cã , xanh đỏ vàng tím đủ màu , nhà cái vô , cái ra , cái cao ,cái thấp , lộn xộn quá , hay đó là cái chi , rất là Picasso , rất lạ lãng mạn trử tình cũa Huế , Núi Ngự Bình hồi xưa trọc lóc , nay cây cối um tum , nói chung , cây cối ở Huế khắp mọi nơi , một màu xanh tươi mát , nhưng tum lum chẳng tỉa gọt cho đẹp đẽ gì cã .

Huế có thay đổi khá hơn là nhờ có những FESTVAL, tụ tập lại những nước láng giềng cùng khắp năm châu bốn bể về đất ngàn năm văn vật mà !!!! và những ngày ĐAI HỘI ĐỨC MẸ LAVANG . Tụ về nơi Me đã làm bao nhiêu là fép lạ , thì con dân cã nước tụ về , nguyện cầu xin cùng Me,
cơ hội lớn cho đũ mọi ngành , từ xe cộ , khách sạn , ăn uống , quà lưu niệm , , , buôn bán tấp nập , xe cộ như bươm bướm , Huế một năm , ngồi đây , sống động , ăn chơi , mấy ngày rồi lại nằm im lìm , dưỡng sức , để chờ cuộc chơi tiếp.

Chiều đầu tiên đến Huế là 3 chị em bị mấy ” anh ” cyclo dụ rồi , cả 3 nghĩ là nên đi bộ 1 xí để xem cho biết thì có anh cyclo lại gạ liền :
– Cô ơi, đi xe cô .
– Dạ cám ơn chú , tụi này đi bộ thôi.
– Cô ơi lên tui chở đi 1 vòng cho biết Huế cô , Huế đẹp lắm , 3 cô lên tui cho đi luôn 1 xe cho đỡ tốn , cho tui thêm 1 chút là được rồi.
– Không tụi tui đi bộ thôi.
– Cô ơi, đi bộ chừng mô mới tới? Đi cho tui kiếm chút cháo , mới ra chưa chạy được cuốc mô cả , 3 cô ơi.

Cả 3 đứa bắt đầu khó chịu rồi. Ba đứa định đi bộ ra nhà hàng nổi trên sông Hương , ngồi nhìn mặt trời lặn và ăn tối luôn. Linh đề nghị nho nhỏ:
– Hay mình đi cho ổng kẻo tội nghiệp?
– Cô ơi đi giùm đi cô!
– Đi ra Nhà Hàng nổi bao nhiêu?
– Dạ 5000 .
– Chao ơi , 5000 là chưa tới 50 xu USD nữa , 3 đứa ngó nhau , tội nghiệp .
– Chú gọi thêm 1 chiếc nữa đi , 2 xe.
– Thôi cô ơi , đi 2 xe chi tốn 10.000 , 3 cô lên đây tui chạy lấy 7000 thôi.
– Ba người làm sao mà ngồi được?
– Được mà , lên thử đi , 1 người ngồi trên mui ni nì , 1 người ngồi dưới.

Ba chị em nghe mà cười ơi là cười , 1 chiếc xe như vậy mà 3 tiểu thư ngồi được !!!!!!
Cuối cùng kêu thêm 1 chiếc nữa là đi. Mới đi được 1 đoạn , anh Cyclo lại dụ khị nữa :

– Cô ơi , ăn chi ở Nhà Hàng Nổi ? Để tui chở đi 1 vòng thành phố Huế cho mấy cô biết nghe , có chỗ ni ăn ngon lắm , không ngon là không trả tiền đó , mấy cô cứ VÔ TƯ ăn thôi !!!!! ( vo tu = innocent ) xe chạy rẻ lắm , đi suốt buổi cũng được , mấy cô cho tui 20.000 là được , đi tới mô , mấy cô ngồi ăn là tụi tui đợi . Ăn xong lên đi tiếp tới tối luôn , 20.000 thôi. Tui chở đi Phố đêm ni`, Phố Đèn Dầu ni`, Phố Ma nữa ni`, trong Thành Nội đó . Còn ăn uống thì ngon lắm , cơm hến , bánh khoái , bún bò , banh canh , , , đủ thứ mà ngon lắm , lại rẻ nữa , ngon lắm….cô ơi.

Chao ơi , nghe nói ngon nói ngọt khiến cả 3 đưá đều xiêu lòng. Chỉ 20.000 đồng , cả 2 xe chở đi khắp nơi thiệt . Vô Phố Đêm , chao ơi Huế làm sao lại có chỗ , đô hội như vậy vào ban đêm! Con đường Mai thúc Loan ngày xưa , nay thật sầm uất.

Đi rồi đói bụng quá , bèn hỏi xem tiệm ăn nào ngon , vậy là 2 chiếc cyclo đậu ngay bên lề đường:
– Đây cô nì , quán Mụ ni ngon lắm , cô ăn thử đi , tụi tui đứng đợi.
– Mời 2 chú vô ăn luôn.
– Khôn, cám ơn cô , tui no rồi !

Quán Mụ ni ngon lắm !, Chao ơi , đó là 1 cái gánh ngồi bên lề đường , có mấy cái bàn và ghế tùm lum , 3 đứa ngó nhau , lại cười. Linh nói:
– Thôi, cứ chơi luôn , 2 chị đừng lo , Linh có đem theo thuốc đây , 2 đưá ngó nhau ngao ngán .
– Cô ăn chi cô?

Ba đưá ngồi đại xuống , ăn cơm hến. Chưa bao giờ mình ăn thứ cơm hến mà dỡ như vậy. Mỗi tô 2000 đồng nhưng dù có ăn 3 tô 1 lúc cũng chẳng no , ( 2000 đồng 1 tô , vậy là 8 tô cơm hến mới tốn 1 USD ). Ăn xong 1 tô cơm hến và 1 cái bánh khoái , 3 đứa đứng dậy nhìn nhau cười vui , không biết có bị đau bụng không đây? Thức ăn dỡ ơi là dỡ. Tội nghiệp , với mấy chú cyclo như vậy là ngon rồi !

Vậy rồi chúng tôi lên cyclo đi tiếp. Hết Phố Đêm đến Phố Đèn Dầu . Ở đây , 1 con đường tối thui , leo lét những chiếc đèn dầu nho nhỏ , và những người khách ngồi , cafe , ăn nhậu , lặng lẻ , toàn 1 màu đen tối. Rồi Phố Ma , càng tối hơn, là nơi du dương của những người yêu nhau , lờ mờ những bóng người , chụm đầu vào nhau , hai người mà như là 1 , cái gì cũng lờ mờ…

– Chú ơi, thôi chạy ra khỏi Thành Nội đi chú.
– Chao ơi , Phố ni là hấp dẫn lắm mà mấy cô chê à?

3 đứa đưa mắt nhìn nhau , bắt đầu thấy sợ sợ rồi. Ngẫm nghĩ mà cũng thấy mình thật là gan dạ. Linh bắt đầu lên tiếng nói chuyện với mấy chú đạp xe , hỏi này nọ , để họ vui vẻ mà đạp ra nơi có ánh sáng , thật là hú hồn !

Ra đến Thương Bạc , 1 chú lên tiếng:
– Ở dưới sông có đo` cho thuê rẻ lắm , mấy cô muốn xuống đi chơi cho mát không?

Đến đây là cả bọn đều rởn tóc gáy rồi nên nhìn nhau ngại ngùng. Bỗng cùng ré lên cười , 2 ông cyclo không hiểu chi cả , hoi:

– Mấy cô có chi vui rứa?
Linh chanh chua :
– Chú nghĩ coi , 3 chị em tui ri mà chú kêu đi xuống đò ngủ à?,
– Cha`, cô nói chi rứa , ngủ dưới đo`, mát lắm , không có muỗi , có rệp chi mô , tụi tui đợi mấy cô mà lo chi ! ! !

Linh nhìn PA nháy mắt nói :
– Chị PA , Linh có đai đen mà , lo chi.
Oh ! lúc đó TH mới sực nhớ ra con em mình là đai đen
Aikido , cả nhà TH ai cũng có đai đen , duy mình TH thì không muốn học võ. TH thấy đã trể lắm rồi , nên nói với mấy chú Cyclo :

– Thôi bây giờ qua cầu rồi chạy về nhà đi mấy chú hí.
– Dạ , mấy cô đi thêm nữa tụi tui cũng không lấy thêm tiền mà!
– Thôi, cám ơn mấy chú .

Lúc xe chạy xuống đường Duy Tân cũ , đến đường Trần Cao vân , 1 trong 2 chu’ nói:
– Bên trong đường này có trường Jeanne d’ Arc.
– Chú biết trường đó?
– Hồi nhỏ tui học JD .
– Tụi này cùng học JD

Đồng môn đây . Ôi ! đồng môn , kẻ ngồi , người đạp. Mỗi người có 1 số phận.
Xuống xe, Th trả 25000 đồng VN. Người phu xích lô tưởng TH đưa lộn , nhưng H nói biếu chú luôn mà. Chú phu xe nhìn TH như cảm động lắm, mãi một lát sau mới thốt được nên lời:

– Cám ơn cô , ri là tu’i ni nghỉ được rồi !!!!
25.000 đồng là chưa đến 2 USD , vậy mà người dân nghèo xứ Huế đã thấy quá đủ cho 1 cuốc xe kiếm sống trong ngày. Lòng bỗng thấy thật là ân huệ biết bao cho những kẻ đang sống trên mảnh đất phì nhiêu USA này.

Cả 3 chúng tôi đều còn đói bụng. Lỡ bị dụ đi ăn ngon , ai dè đã không được ăn ngon mà còn đói nữa . Vậy là 3 đứa nhìn quanh xem có nơi nào bán gì ăn không. May thay , bên kia vỉa hè có tiệm bánh canh cua , mà phong phanh nghe mấy nhân viên khách sạn kháo nhau là ngon lắm !!! Lại ngon lắm , nhưng lần này thì ngon thiệt. Mỗi tô bánh canh cua chỉ 5000 đồng , nhưng sao thịt cua ngon quá , có tiêu và rau răm làm thơm phức tô bánh canh , ouf ! 3 đứa ăn 6 tô để trả thù bữa cơm hến và bánh khoái, chỉ tốn có 30.000 đồng VN , tức là 2 USD ! ! !

Huế ơi là Huế . Cái chi cũng rẻ , 1 cuộc sống quá rẻ ! Thế mà những người con của Huế vẫn thấy cuộc sống muôn vàn khó khăn. Thật tội cho nơi chôn nhau cắt rốn của TH quá .
Lòng nguyện lòng , từ đây , TH sẽ không xài hoang phí cho một việc làm vô bổ , mà nên dành dụm để làm 1 cái gì đó cho Huế mà thôi.

TH chỉ xin mọi người cho TH 1 tô phở thôi , hay 1 ly cafe thôi , nhưng bằng CASH ONLY , TH sẽ để dành và chắc chắn là sẽ làm được 1 cái gì cho Huế , dù không lớn lao nhưng cũng đem lại cho 1 số người 1 niềm vui , ít nhất cũng có được 1 lần vui trong kiếp đời cơ cực của họ, TH muốn làm BÀ BỤT .

Bùi Thu Hương

2 thoughts on “Thư gởi Anh, người mê gái Huế – Bùi Thu Hương

  1. Tiếu Diện ơi ! Đọc bài tùy bút về Huế của Tiếu Diện, không thể ngăn nổi tiếng cười, pha lẫn sự thích thú….
    Đoạn đường từ Phú Bài, rồi An Cựu….đến cầu Tràng Tiền……
    Cảm xúc, tâm tư của một người xa quê hương đã thật lâu , diển tả thật chính xác, từ ngạc nhiên, thắc mắc đến ngỡ ngàng, xa lạ…..
    Và đây, hấp dẩn, thú vị, giống như bản tính của Tiếu Diện, là hành trinh trên 1, rồi 2 chiếc xích lô của 3 cô gái Huế….
    Ôi chao ! Cúc không thể nín cười, lúc đọc thì đọc thầm trong miệng, nhưng cười thì phát ( có vẻ) quá to.
    Ông Dôn của Cúc sợ quá , không biết chuyện gì :
    -” Cười gì to vậy ? Em có biết mấy giờ chưa ? 11gio đêm rồi đó,!
    Hàng xóm người ta tưởng nhà mình có chuyện gì thì sao,? ,Kỳ ghê !, lâu lâu lại ré lên ! ( nhà Cúc chưa đóng cửa),
    Thôi đi ngủ sớm, mai sáng còn đi thăm con”………
    Hết bài viết của Thu Hương rồi, Cúc ngồi định thần lại, nhắm mắt….nhớ khuôn mặt Thu Hương……
    Đúng là người thế nào, bài viết hiển nhiên như vậy.
    Cúc thầm nghĩ, biệt danh Tiếu Diện thật hay và đúng với Thu Hương, VUI VẺ, NHANH NHẨU, ôm đồm mọi thứ, nhưng…… hình như cũng có một chút PHÁ BỈNH, dễ thương….
    Với ” Tình riêng bỏ chợ, tình người đa đoan ” của Thu Hương, Cúc tin chắc rằng việc Tiếu Diện muốn trở thành Bà BỤT không khó chút nào cả…..

    Kim Cúc.

  2. Bài viết của Thu Hương trong chuyến về Huế năm nào với Phuơng Anh , tuy là Thu Hương muốn nói một tí về đời sống còn cơ cực của một số đông dân Huế mình nhưng Ng thấy Thu Hương viết rất dí dỏm và vui , Thu Hương gắng viết thêm những chuyện khác nữa đi nghe .

Leave a Reply