Nhiều khi bỗng như trẻ nhớ nhà… – Trịnh Hoàng Diệu

July 13, 2015 (TM)

Một đoản văn nhỏ nhắn dễ thương của Trịnh Hoàng Diệu, Mai mạn phép đem vào blog này cùng giới thiệu những chiếc áo dài lụa nhẹ như mây khói Mai rất mê mà Diệu thiết kế cho buổi triển lãm vừa rồi “Áo dài là tranh thở” của Diệu ngày 8 tháng 7.
http://motthegioi.vn/van-hoa/ntk-trinh-hoang-dieu-gui-noi-nho-anh-trai-trinh-cong-son-vao-ao-dai-208094.html
http://ngoisao.net/tin-tuc/phong-cach/thoi-trang/ao-dai-theu-duyen-dang-tren-san-dien-viet-3245838-p3.html
Tống Mai

Nhiều khi bỗng như trẻ nhớ nhà…
Trịnh Hoàng Diệu

Ngôi nhà tôi đang ở nằm trên con đường Phạm Ngọc Thạch được xây dựng từ mấy chục năm nay. Tôi thật nhỏ bé trong căn nhà này từ khi còn là một thiếu nữ. Và đến nay vẫn vậy – cảm giác nhỏ bé luôn hiện hữu nơi tôi.

Sống trong căn phòng áp mái với không gian thinh lặng đủ để tôi suy tư về thân phận và làm công việc mình yêu thích. Từ khung cửa gỗ nhìn ra là vòm trời mênh mông có giàn hoa giấy ngự trị đã mấy chục năm. Vòm trời thật thơ mộng, lộng gió Sài Gòn “nghe tiếng chim non lần hạt”. Cây hoa giấy đã có tuổi nên thân cũng già như cổ thụ, uốn éo đan kết vào nhau thành một hàng rào kiên cố và cứ thế mà trổ những cánh hoa tươi suốt bốn mùa. Những buổi sáng tôi thức dậy cùng gió, cùng tiếng chim hót trên giàn hoa giấy rự rỡ nắng vàng ấy để thấy cuộc sống quý giá biết chừng nào. Thêm một ngày cho tôi được sống và yêu thương..

Từ nơi làm việc ở góc phòng, tôi có thể nhìn ngắm những bức tranh của anh tôi treo trên tường đã cũ. Có những bức tranh đã vẽ xong và cũng có bức còn dang dở; một vài bức chưa kịp ký tên. Căn phòng dù nhỏ nhưng có đủ âm thanh, màu sắc và một góc riêng rất có hồn. Ngồi ở đây từ ngày này qua ngày khác, thấy tâm hồn thật nhẹ. Đôi khi, những vần thơ đi ngang qua tâm trí và có lúc hình ảnh đẹp của mẹ tôi hiện về…

Tôi ngồi đây phác họa nên những mẫu áo dài mình yêu thích. Trí tưởng tượng đâu có đóng khung trong bốn bức tường mà bay bổng ở không gian mênh mông của sự sáng tạo. Tôi tin như thế nên đi tìm được sự hài lòng nơi góc đơn sơ của riêng mình. Cũng có lúc tôi ngồi trong tư thế thiền để nhìn cuộc đời đã và đang đi qua. Những nét chấm phá và phối màu trên chiếc áo dài cổ điển đã làm cho tôi thấy lòng thật bình yên và vui sướng khi một ý tưởng vừa đi ngang qua trong đầu.

Cảm ơn đời đã cho tôi sống trong căn nhà đầy ắp kỷ niệm đẹp của thời còn thiếu nữ – một nơi chốn văn hóa để nuôi dương tâm hồn yêu nghệ thuật, đam mê sáng tạo và cả chút dại dột của bản tính thật thà trời cho. Tôi yêu không gian ấm áp và những kỷ niệm đẹp của thời thanh xuân cùng với mẹ và các anh chị em trong nhà. Yêu đến nỗi ngay cả khi tôi đang sống trong căn nhà này mà tôi vẫn thấy “nhiều khi bỗng như trẻ nhớ nhà…”

Trịnh Hoàng Diệu

Diệu trong buổi triển lãm bộ sưu tập
Diệu trong buổi triển lãm bộ sưu tập “Áo Dài Là Tranh Thở” của mình- Photo: Ngoisao.net
Triển lãm
Triển lãm “Áo Dài Là Tranh Thở” – Photo: Ngoisao.net”
Triển lãm
Triển lãm “Áo Dài Là Tranh Thở” – Photo: Ngoisao.net”
Triển lãm
Triển lãm “Áo Dài Là Tranh Thở” – Photo: Ngoisao.net”
Triển lãm
Triển lãm “Áo Dài Là Tranh Thở” – Photo: Ngoisao.net”
Triển lãm
Triển lãm “Áo Dài Là Tranh Thở” – Photo: Ngoisao.net”
Triển lãm
Triển lãm “Áo Dài Là Tranh Thở” – Photo: Ngoisao.net”
Triển lãm
Triển lãm “Áo Dài Là Tranh Thở” – Photo: Ngoisao.net”

One thought on “Nhiều khi bỗng như trẻ nhớ nhà… – Trịnh Hoàng Diệu

  1. From: Tống Mai
    July 16, 2015

    Cám ơn Diệu đã gởi cho Mai clip này của Diệu, rất thơ mộng và khe khẽ như những chiếc áo dài lụa sương khói:
    youtube.com/watch?v=MgrM4IhTP4E&feature=youtu.be

    Tìm em tôi tìm mình hạc xương mai
    Tìm trên non ngàn một cành hoa khôi
    Nụ cười mong manh, một hồn yếu đuối
    Một bờ môi thơm, một hồn giấy mới
    Tìm em tôi tìm, nhủ lòng tôi ơi
    Tìm đêm chưa từng, tìm ngày tinh khôi
    Tìm chim trong đàn ngậm hạt sương bay
    Tìm lại trên sông những dấu hài

Leave a Reply