Sa Pa và Tôi – Trần Thị Kim Cúc

Mar 23, 2018 (TM)

Được tháp tùng cùng Tống Mai trong một chuyến đi từ Saigon- Hà Nội- Sapa.

Xuất phát tại Hà Nội , chúng tôi đi theo đường cao tốc Hà Nội- Lào Cai, ngang Vĩnh Phúc, Việt Trì…để đến Sapa với cự ly dài 360 km.

Tôi trở lại Sapa sau hơn 8 năm đã đến.
Xe chạy trên đường, những núi đồi trùng điệp, cung đường đèo hùng vĩ ,uốn lượn quanh co , xa xa những nhóm hoa cải mèo vàng rực, đu đưa theo gió.
Một bức tranh thật đẹp và diệu kỳ của thiên nhiên,

Tôi đã cãm nhận được cái bình yên , thanh khiết của nơi này.

Đến Sapa khi thời điểm giao mùa, cuối Đông, sắp vào Xuân, nên những đồng ruộng bậc thang trơ trọi, khô cằn, mất đi một chút rộn ràng, chờ đợi trong tôi, khi mơ sẽ được nhìn thấy những cánh đồng bậc thang lúa non xanh ngát hay rợp sắc vàng khi lúa đã chín rộ.

Vào hẳn thị trấn, quang cảnh chung quanh đã thay đổi thật nhiều.
Đường xá như nhỏ hẹp lai, nhếch nhác, lôi thôi vì những công trình xây dựng tràn lan, dở dang.
Du khách quá đông đúc, ồn ào , dường như muốn tìm một chút bình lặng cho thị trấn cổ kính này không hề dễ dàng.!

Trên những góc phố, những con đường, trẻ con nơi này quần áo màu sắc sặc sỡ,
hầu như trên tay đưa trẻ nào cũng vài xâu quà nhỏ làm thủ công ,chào mời khách du lịch. Những câu chào mời bằng tiếng Việt rõ ràng rất dễ thương , làm nao lòng người nghe:
Cô ơi iii. mua cho con đi cô.”
Rồi lẽo đẽo đi sát theo sau, ai mà đủ can đảm làm ngơ ?

Có lẽ các cháu không đến trường!

Buổi sáng thật sớm, trời vẫn chưa sáng hẳn, tôi và Mai đã có mặt nơi Nhà Thờ Đá. Hôm ấy thời tiết thật lạnh, độ ẩm lại cao, cái lạnh thật khó chịu, những đứa bé, mặt mũi tèm lem, ánh mắt như dại đi.
Tối qua, hai chúng tôi lang thang nơi chợ đêm rất khuya, chúng đã có mặt nơi náo nhiệt ấy, thế mà giờ này cũng lại có mặt tại đây, trước chúng tôi, trên vai còn địu thêm một bé xíu chừng vài tháng tuổi, đầu nghẻo rớt một bên, tưởng chừng mõi lắm rồi.
Tôi cảm thấy thật chạnh lòng và tự hỏi:
“không biết nếp sinh hoạt của những đứa trẻ này như thế nào ???”
Đau lòng hơn, những người mẹ của chúng ngồi lân la đâu đó, cứ mỗi khi đứa trẻ được tiền của một du khách nào, tức khắc đứa trẻ chuyền sang cho mẹ.
Rất nhiều cảnh vô lý và bất hạnh cho những đứa bé tại thị trấn Sapa, tôi không biết có phải hầu hết các trẻ nhỏ đều như vậy không?, nhưng rõ ràng một đội ngũ trẻ mưu sinh bằng nghề lân la, bán hàng bám theo du khách không hề ít.!

Rồi chúng tôi cũng rời Sapa.

Tôi thấy một Sapa đang bị huỹ hoại, hoang tàn.
Còn đâu nét đẹp thanh lịch , cổ kính cách đây gần chục năm trước tôi đã bị mê hoặc,
và …
ấn tượng không phai nhạt trong tôi,
vẫn là hình ảnh những trẻ thơ, đôi mắt hãy còn hết sức thơ ngây, mới tí tuổi đầu đã phải lăn lóc ngoài đời để mưu sinh….

Biết nói gì đây, chỉ thấy buồn và thật buồn….

Trần Thị Kim Cúc
Saigon, ngày 23-3-2018

 

 

 

Leave a Reply