Nói đến người tì kheo của mình – Tống Mai

Aug 16, 2014 (TM)

Có một bức tượng bằng gổ của một người tì kheo tay ôm bình bát đứng bên bàn Phật trong phòng thờ của Mai, mỗi buổi sáng đi ngang Mai đều ngừng lại để nhìn vào khuôn mặt khiêm nhường hiền hòa ấy, nhắc nhở hôm nay tất cả những gì đặt vào bình bát của mình cũng sẽ nhận hết, cả niềm vui lẫn nỗi buồn, ít ỏi lẫn vun đầy, như người tì kheo không hề phân biệt thức ăn ngon dở nào đã được trút vào bình bát của ông.

Đêm nay ngồi viết lại cảm nhận của những ngày qua ở Toronto với bạn bè mà sao lại nói đến người tì kheo của mình, Mai hay nói quanh co?, không đâu, thay một lời cám ơn, Mai muốn kể cho Toronto thuơng mến nghi thức này của mình mỗi buổi sáng trước khi ngày mở ra. Bởi vì buổi tối đầu tiên khi về lại nhà, ngồi trong phòng mình nhìn ra cửa sổ thấy trăng vẫn đang tròn ngoài kia mà nhớ đến trăng tròn Toronto đêm hôm trước, Mai đã trút tất cả những gì nhận được trong bình bát của mình từ bạn bè bên kia xuống chiếc bàn nhỏ trong phòng, bình đầy ắp nên đã gây xúc động biết bao. Nhặt từng thứ một lên, Mai xếp chúng lại thứ tự để bắt đầu câu chuyện của mình.

Thế nhưng biết bắt đầu từ đâu đây, những chuyến đi xe cùng nhau đến cottage bên hồ Phong, buổi tối đốt lửa trại, hay sáng sớm uống trà bên lửa, hay những buổi đàn hát cười đùa, hay những buổi thâu nhạc canh khuya, những lúc chèo thuyền câu cá, buổi dạo rừng hay những buổi tiệc đó đây. Nhiều quá làm bình bát vun đầy, làm sao Mai kể hết mọi chuyện. Vậy thì hãy kể những gì đánh mạnh vào mình nhiều nhất và đó là hình ảnh sương mù cùng đống lửa hồng đến bây giờ vẫn còn lan rộng trong lòng.

Maple Lake mà Mai gọi là hồ Phong bởi vì nó được bao bọc bởi những rừng Phong, là một hồ nước rộng không sâu lắm, trong và phẳng lặng nằm hiền hòa trong quận Haliburton của Ontario, cách Toronto hơn 2 tiếng lái xe. Cuối tuần qua, Nhơn thuê một cottage bên hồ có cả một chiếc thuyền chèo và mời bạn bè đến chơi.  Nếu tỷ tỷ đến Toronto dịp Aug 7, 8 và thích nơi vắng vẽ thì nhờ Đổng chở lên hồ chèo thuyền và câu cá, Nhơn viết. Chị đang đợi Đổng đọc mail và trả lời, một excursion ở nơi sông nước lúc nào cũng là một quyến rủ đối với chị, chờ chị nghe. Bravo tỷ tỷ, life is short.

Và thế là Mai bay qua Toronto, cứ như thế, những chuyến đi bất ngờ trên trời rơi xuống xảy ra thường xuyên. Tất cả 9 người, Nhơn, Thúy, Khoa, Huơng, anh Hòa, chi Phương Dung, Cẩm, Đổng và Mai lái xe đến cottage ở Haliburton, xe chở đồ nhiều hơn chở người, cả một cái bếp thức ăn chứa trong mỗi xe, Mai phục Thúy, Huơng, chị Phương Dung đã lo chu đáo mọi thứ rượu, bia, café, trà, sửa cho tất cả mọi người, có cả Dubonet nữa, thì ra Nhớn vẫn còn nhớ chị thích Dubonet. Khi các bạn bày thức ăn ra bàn buổi trưa đầu tiên hôm đó, Mai giật mình, cả một công trình của những người nội trợ giỏi giang.

Phòng của Mai trong cottage hướng ra hồ, không biết vì vô tình hay biết ý, Nhơn đã để dành phòng đó cho người khách phương xa này, sau nét rắn rỏi bên ngoài là một sự mềm mỏng ân cần và ý nhị đáng mến biết bao, Mai thầm nghĩ, vì khi đứng bên cửa sổ phòng mình nhìn ra hồ nước mới biết đây là căn phòng duy nhất hướng ra phong cảnh thơ mộng bên ngoài.

Đêm hôm đó, khi bạn bè đang còn tụ họp nói cười và hát hò bên lửa trại ngòai trời và trong phòng khách, Mai cáo lỗi rút vào phòng vì hai đêm trước không ngủ suốt nên lả cả người. Tưởng là mệt thì sẽ có được một giấc ngủ dài, nhưng không, 4 tiếng sau thì ngồi dậy, nhìn đồng hồ mới 3:30 sáng. Còn sớm quá, bên ngoài trời tối đen, Mai đứng dí sát vào khung cửa sổ căng mắt tìm ranh giới của bờ hồ ngoài kia nhưng không thấy. Trên trời không một vì sao, chỉ có một màu đen đặc đe dọa và phù thủy, mắt dù có đăm đăm cũng không xuyên thủng được màn đêm. Mai đành nằm xuống đợi trời sáng.

Trong nhà im lặng không tiếng động, cả tiếng thở trong giấc ngủ của bạn bè ngoài kia cũng không thể nghe được. 4g, 5g, sao vẫn chưa ai dậy, Nhơn hứa sẽ dậy sớm xem sương mù mà. Hình như đêm hôm qua thức khuya lắm. Mai rón rén ra ngòai, đi thật nhẹ để không làm phiền giấc ngủ của các anh, ai mà thấy mình lúc này chắc tưởng ma, anh Hòa vốn sợ ma ra phết, Cẩm thì oai hơn khoe có thể ngủ giữa một đám ma lơ lững xung quanh mà không sợ. Mai có tin ma đâu nhưng cũng ráng không cho anh Hòa thấy mình mà tưởng là ma. Loanh quanh trong bóng tối của phòng khách mãi cũng chán, chưa ai dậy chơi với mình hết nên buồn quá lủi thủi trở về phòng.

Nhưng chỉ nằm thêm được một chút thì sốt ruột lại dậy ra phòng khách. Lần này Mai may mắn hơn, chỉ chờ một chút thì thấy một bóng đen thấp thoáng ngòai hiên, ai dậy sớm thế, nhìn kỷ thì đó là Cẩm tay cầm máy hình, mình khoác áo lạnh đang bước xuống sân sau đi về hướng bờ hồ, Mai mừng quá phóng vội vào phòng lấy máy hình của mình, lấy thêm khăn quàng trùm kín đầu rồi bước ra ngòai trời đêm với Cẩm. Ra đến sân thì lại thấy thêm một bóng đen thứ hai hiện ra, bóng đen này đội mũ rằn ri đang co ro trong một cái áo khoác màu thủy quân lục chiến, tay cầm bình nhôm nấu nước và café. Bóng đen lên tiếng, Mai dậy sớm rứa à, Mai không trả lời, chỉ co ro theo cái bóng đó đến ngồi bên đống lửa anh vừa mới nhóm, Mai uống café không, không Mai không uống được café, vậy thì buổi sáng Mai uống gì, Mai chỉ uống nước nóng thôi. Bóng đen đứng dậy đi vào nhà, lát sau đem ra ly giấy và thêm một bình nấu nước bằng nhôm, đồ chơi nấu ăn của con nít, Mai cười khi thấy bình nấu nước nhỏ xíu xinh xắn của anh. Nhìn anh lui cui chêm củi vào lửa và trăn trở bình nước sôi nhỏ trên đó mà không khỏi ấm lòng. Đây là người anh xem trời bằng vung, nói cười ào ạt bất chấp, một người sống thiết tha mãnh liệt, có lúc đứng bên lề của trật tự, một người chưa đánh mất trái tim trẻ thơ và có một khía cạnh khác thật hiền lành, yên lặng và ân cần.

Nước sôi, anh rót vào ly styrofoam đưa cho Mai, cám ơn anh Hòa, Mai nói, nhưng khi nhìn vào ly thì không khỏi buồn cười vì thấy nước có màu là lạ, hình như vì có quyện với hơi khói của củi cháy nên có màu vàng, Mai để ly nước xuống cỏ cạnh đống lửa, im lặng không nói cho anh biết nước vàng Mai không uống được. Trời vẫn chưa sáng, chỉ có góc vườn có đống lửa là sáng mà thôi, chung quanh vẫn tối đen. Cẩm đang loanh quanh với máy ảnh của mình. Cả ba người đều yên lặng bên đống lửa hồng, cái yên lặng êm đềm của buổi sáng tinh mơ khi bất cứ một âm thanh nào cũng trở nên thừa thải và không cần thiết. Mai giúp anh Hòa chêm thêm củi trong khi anh loay hoay nấu café, thích quá, trời buổi sáng lạnh mà được ngồi bên lửa hồng thì không gì thú bằng. Cẩm bắt đầu nói chuyện rù rì với anh Hòa, Mai ngồi một bên, lơ đãng không theo dõi, tâm trí mở hết ra để đón nhận hạnh phúc được ngồi trong tinh khôi đầu ngày của trời đất, của ngọn lửa hồng giữa sương mù, vừa nhìn ra hồ để canh sương tan. Một lát sau Khoa và Đổng cũng thức dậy ra ngoài nhập bọn. Khoa liên tục lấy củi để chêm vào lửa, tôi rất thích lửa trại, ở thành phố tôi chưa bao giờ có được cái thú ngồi bên lửa như thế này, Khoa nói, Mai ngồi xuống chơi, Mai đi loanh quanh để chụp hình, không chịu ngồi xuống đâu, anh Hòa trả lời Khoa.

Rồi tia sáng đầu tiên của mặt trời cuối cùng cũng xuất hiện qua rừng cây bên góc phải của hồ. Mai biết đó là dấu hiệu đã đến lúc sương tan, cầm vội máy hình, Mai bước ra bệ gổ chuồi ra hồ, đến tận đầu mút của nó thì dừng lại, chung quanh vẫn mù mịt, mắt có muốn biến thành hai ngọn đèn pha như Cẩm vẫn thuờng nói cũng không thể chọc thủng được màn sương. Sương lạnh thật, lại có mùi của đất, mùi của mưa và mùi của bông tuyết nữa chứ, và bao trùm mọi vật làm Mai không thấy được gì ngoài chiếc thuyền neo bên cạnh bục gổ nơi Mai đang đứng, chiếc thuyền nhỏ trông hiu quạnh làm sao, đứng chơ vơ bất động, Boat on the River, bài hát nghe hôm trước hiện ra trong đầu … take me back to my boat on the river, I need to go down, will you let me go down, so I won’t cry out anymore …Take me back to my boat on the river… for all roads lead to tranquillity base. Con đường nào rồi cũng dẫn đến cỏi tỉnh lặng.

Khung cảnh thật buồn, chỉ có một màu xám của sương và rặng lau lách cùng màu giữa hồ và chiếc thuyền con bên cạnh.

Mai tiếp tục chờ, mặt ướt đẩm cả sương, giây phút nhiệm mầu rồi cũng đến để không phụ lòng kiên nhẫn. Mặt trời hiện ra mạnh mẽ hơn nên sương mỏng dần và bị đẩy lui ra phía bên kia rồi đứng khựng lại ngay giữa hồ. Một nửa mặt hồ hiện ra trong trẻo, huyền nhiệm thay, mặt hồ đang bị chia đôi, nửa sáng và nửa mù, một nửa của mặt trời và một nửa kia của sương. Phía bên kia hồ là hình bóng của rừng phong nhấp nhô như những bóng núi, nếu không biết trước bên kia là rừng phong thì sau màn sương sẽ tưởng đó là những rặng núi. Khung cảnh ngất người đã làm vở òa nước mắt, một ý nghĩ bổng thoát hiện trong đầu, làm sao để có thể hướng hết những gì đang cảm nhận trước mắt đến một nơi xa xôi mà nơi đó bầu trời luôn một màu xám buồn. Ý tưởng ước mong có một sợi giây vô hình nối hai bờ để những cái đẹp của bờ bên này có thể chuyển tải qua bờ bên kia kia bổng đánh ngả lòng như một nỗi thất thần. Đang chìm trong những ý tưởng ngơ ngác đó thì bổng nhiên đằng sau lưng có tiếng chân ai bước nhẹ lên bục gỗ, Mai không biết làm sao để tránh không cho ai thấy cái thất thần của mình lúc đó nên chỉ biết vội vàng ngồi xuông xếp bằng tròn, tiếng chân đang bước hình như biết ý nên ngập ngừng ngưng lại rồi quay đi. Thế là thoát nạn, ngồi cho đến khi định thần thì trở lại với bạn bè.

Khi mọi người có mặt đầy đủ bên đống lửa thì trời đã sáng hẳn. Mai nhớ đêm hôm qua khi nhóm lửa đầu tiên, các anh thật giỏi, chỉ trong vòng mấy phút là lửa bùng lên. Anh Hòa mang theo dầu lửa, củi đã có sẳn dưới sàn cottage, Nhơn đem cả giấy trong phòng tắm ra để làm mồi, Khoa thì liên tục khiên củi đến. Cẩm, Đổng, chị Dung, mỗi người góp một chút lửa vào, Mai thì chỉ giỏi đứng nhìn nhưng nhận hết được cái ấm áp của tình thân, họ thật sự bên nhau, những mái đầu điểm sương, bên một bờ hồ đẹp đơn sơ và điền dã. Không giúp được gì nhưng tâm trí thì dồn hết vào cái ấm áp của khung cảnh bạn bè trước mặt.

Mai đang ở đó với tất cả tấm lòng thương mến, không biết các bạn mình có hay?

Một nắm rơm đặtvào
Đợi khói tỏa mầu xanh,
Em nhìn xem:
Chỉ một hơi thở nhẹ của hồn tôi thôi
Cũng đủ gọi về lửa đỏ
(Thích Nhất Hạnh)

Tống Mai
Virginia, Aug 16, 2014
Viết cho Toronto, cho Đổng, Cẩm, Nhơn, anh Hòa và Khoa.

 

???????????????????????????????

8 thoughts on “Nói đến người tì kheo của mình – Tống Mai

  1. Đúng là Cẩm cố nhịn không viết chuyện chính của buổi họp bạn, mà chỉ dám ghi lại những chuyện vui vặt vãnh bên lề thôi & cũng không uổng công chờ dài cả cổ để chính mình và thưởng thức được 1 bài văn xuôi ngắn quá hay, vâng hay tuyệt, mà VC nghĩ là không ai trong nhóm hôm đó viết hay hơn về buổi họp bạn bên 1 bờ hồ nhỏ Maple Lake, nhưng cảnh cũng đủ quá đổi dể thương cho 1 buổi họp bạn ở tuổi U60 tụi mình. Cám ơn đời, cám ơn Nhơn Thúy, và cám ơn nhất là Tống-Mai nhờ các bạn: mà nhóm Huế 63-70 mới có những giây phút ấm áp tình bạn & thật tuyệt vời này… và đời bổng thấy vẫn thi vị và đáng sống hơn. Thanks 1 lần nữa …

  2. Cám ơn tỷ tỷ một áng văn rất tuyệt, biết tỷ tỷ là người có cảm xúc rất mạnh mẻ với thiên nhiên và viết được cảm xúc được nên mới để dành cửa sổ nhìn ra bờ hồ đó.
    cám ơn nhửng “chút gì để nhớ để thương” và cám ơn các bạn đồng hành.

  3. Đúng là chỉ có nhóm “Tô rôn tồ” mới có thể làm 1 chuyến vui chơi được như ri.
    U70 rồi mà còn vui được như ri thì giả như còn U20, . . . thích hè ? !

    Khen T Mai_ những tấm hình quá đẹp, chuẩn không cần chỉnh !

  4. Cám ơn TMai chia xẻ tâm tình của mình và hình ảnh về cuộc gặp gỡ bên hồ.
    Vui và ấm tình quá!
    Những tấm hình cái nào cũng đẹp. Những hình ảnh hồ trong sương mù và dưới hoàng hôn cái nào cũng tuyệt vời. Gởi đi dự thi nhiếp ảnh được.

  5. Mai ơi , Ng hết chữ để nói rồi ,” áng văn tuyệt tác , bài văn ngắn hay tuyệt.”.. các bạn đã dùng những chữ này rồi , Ng chỉ biết đón nhận những dòng chữ của Mai với một nỗi hân hoan , mừng vui và cảm động , bạn mình viết thật hay , thật tuyệt .

    Từ hồi trưa đến chừ ,sau những lúc làm việc vặt vảnh ở nhà , mở gmail để ngóng tin bè bạn nhưng mỗi lần mở là mỗi lần đọc lại bài viết của Mai trước đã , đọc như muốn thuộc lòng hết những dòng chữ của Mai , tình cảm sâu sắc ,quý mến mà Mai dành cho bạn bè , tấm lòng thương cảm , sự xúc động của Mai đối với cảnh yên vắng tĩnh lặng của thiên nhiên , tất cả như trải ra theo những câu văn đó , càng đọc càng bị cuốn hút vào và thấy tiếc rẻ khi đọc đến câu cuối cùng …đã hết rồi sao !
    Và rồi những ảnh Mai chụp , vẫn như mọi lần , rất đẹp ,những hình phong cảnh phải nói là đẹp não nùng.
    Chỉ biết cám ơn Mai thật nhiều, thật nhiều.
    MN.

  6. From: Le Thien Nhon
    Aug 17, 2014

    Người bạn tên Tran duy Tế ở gần Ga Huế, bác sỉ ở VN, không biết tỷ tỷ có biết không?
    Khen văn của tỷ tỷ quá trời.
    +++++++++
    Tong Mai hien gio dang o dau?Bai viet tran day cam xuc, vui qua hi.
    Chuc Nhơn va gia dinh vui khoe
    TDT

Leave a Reply