My name is someone and anyone: Boast of Quietness (Jorge Luis Borges) – Tống Mai

June 23, 2018 (TM)

More silent than my shadow, I pass through the loftily covetous multitude
My
name is someone and anyone.  I walk slowly, like one who comes from so far away he doesn’t expect to arrive ….

Có những câu thơ ở lại rất lâu trong đầu, đây là một trong những câu đó trong  toàn vẹn bài thơ “Boast of Quietness” của Jorge Luis Borges tôi muốn gởi những kẻ tha hương :

Những bản văn ngợi ca ánh sáng tấn công bóng tối còn mãnh liệt hơn thiên thạch.
Những đô thị chọc trời bao phủ cả làng quê.
Thừa biết về cái sống và cái chết của mình, tôi quan sát những tham vọng ấy và muốn tìm hiểu họ.
Ngày của họ tham lam như một dây thòng lọng trong không gian.
Đêm của họ chỉ để yên ngủ cơn phẫn nộ sắt thép chờ dịp nổ bùng.
Họ nói về nhân tính ư.
Nhân tính đối với tôi là tất cả phải có cùng tiếng nói của nghèo nàn.
Họ nói về quê hương ư.
Quê hương của tôi là nhịp điệu của cây đàn guitar, là vài bức chân dung hay thanh kiếm cũ,
Là lời nguyện cầu của rặng liễu khi chiều buông.
Thời gian trôi qua đời tôi.
Im lặng hơn chiếc bóng, tôi trôi qua vô số phù mộng cao xa.
Những phù mộng duy nhất và cần thiết cho ngày mai.
Tên tôi là ai đó hay là bất cứ ai.
Tôi bước chậm, như một lữ hành đến từ một nơi quá xa nên không biết sẽ về đâu.

Tống Mai
(Translated from “Boast of Quietness”)

 

 

Boast of Quietness
Jorge Luis Borges

Writings of light assault the darkness, more prodigious than meteors.
The tall unknowable city takes over the countryside.
Sure of my life and death, I observe the ambitious and would like to
understand them.
Their day is greedy as a lariat in the air.
Their night is a rest from the rage within steel, quick to attack.
They speak of humanity.
My humanity is in feeling we are all voices of that same poverty.
They speak of homeland.
My homeland is the rhythm of a guitar, a few portraits, an old sword,
the willow grove’s visible prayer as evening falls.
Time is living me.
More silent than my shadow, I pass through the loftily covetous multitude.
They are indispensable, singular, worthy of tomorrow.
My name is someone and anyone.
I walk slowly, like one who comes from so far away he doesn’t expect to arrive.

 

 

2 thoughts on “My name is someone and anyone: Boast of Quietness (Jorge Luis Borges) – Tống Mai

  1. Đang lúc thèm đọc thơ thì được đọc bài thơ này, và bản dịch thật tuyệt vời. Chưa khen tấm ảnh nữa, bước vào trong tấm ảnh là sẽ chìm vào cơn mơ.

Leave a Reply