Chiều Thứ Bảy – Thơ: Viễn Cẩm – Nhạc: Hoàng Nguyễn Phú-An

Sept 19,  2017 (TM)

Chiều về lang thang tìm cảnh đẹp xứ Huế để chụp hình gởi lên Nhóm Huế khi qua lai Canada, cảnh xưa vẫn còn đó và “Người xưa” bây giờ lại ở tận mãi một góc trời nắng ấm Cali & lại nhớ quay-quắc về kỷ niêm xưa của một thời… Quen & thương nhau từ lớp đệ thất, đến sau tết Mậu thân (1968), lớp đệ nhị cô vâng lời Cha Mẹ lập gia đình. Gặp Cẩm nói lời giã từ, riêng Cẩm lúc đó tay trắng mộng đầy đành ngậm bồ hòn làm ngọt thôi, cũng ráng vui vẽ, khuyên nhủ & chúc may mắn hanh phúc, mà mình lúc đó là cả một bầu trời đã sụp đổ… Cô bây giờ vẫn thật đẹp, vẫn dể thương & tính tình đúng là cô gái Huế….theo ý Cẩm. Bọn Cẩm vẫn thỉnh thoảng liên lạc nhau, nhưng bây giờ chỉ đối xữ với nhau hoàn toàn là tình bạn thân suốt quảng đời còn lại thôi. Cẩm cố nhớ & ghi lại bài thơ ni, gởi các bạn hiền đọc cho vui. Chúc các bạn hiền trong nhóm bỏ ít thời gian cuối tuần thư giản & gợi nhớ lai một hình bóng thật dể thương xưa.. để thấy cuộc đời mãi mãi hồng…

Viễn Cẩm
Canada

 

CHIỀU THỨ BẢY

Thơ: Viễn Cẩm
Phổ nhạc: Hoàng Nguyễn Phú-An
Tiếng hát: Đông Phương

www.youtube.com/watch?v=S0h5HBkU3JE&feature=youtu.be

Viễn Cẩm. 1968 – Lăng Tự Đức

 

Chiều thứ bảy anh về theo phố nhỏ
Không có em trời đẹp cũng buồn tênh.
Con đường Kim-Long ngập ngừng nắng đổ
Bởi lòng buồn nên nắng cũng lênh đênh.
Anh đi giữa hai hàng cây rụng lá
Chiều lang thang chẳng biết ghé phương nào.
Trong lúc đó ai ngồi trong quán lạ
Đâu biết rằng có kẻ xót xa nhau.
Xin hãy cứ ngồi vui trong quán nhé
Nụ cười xinh cho đẹp buổi chiều xuân
Để riêng anh thẫn thờ trong nắng nhẹ
Cho bóng chiều không nói cũng rưng rưng.
Anh dừng lại dòng Hương-giang lặng lẽ
Nghe hoàng-hôn phủ bóng xuống tâm hồn
Sông quạnh quẽ hay lòng anh quạnh quẽ
Cà phê nào thêm đắng nỗi cô-đơn.
Và hôm ấy anh trở về lối cũ
Để trầm-tư thắp nến gọi đêm dài.
Anh tự dối lòng anh trong giấc ngủ
Khói sương nào hiu-hắt chuyện Liêu-Trai. . .

 

 

 

 

Leave a Reply