Tuyệt thật, chúng đã ngồi trong trường học … Việc Trên Đường – Ngô Phan Lưu

June 14, 2017 (TM)

Đọc câu truyện dễ thương này của Ngô Phan Lưu làm nhớ lại lần về Việt Nam năm 2008, trên đường xuống Mủi Né, tôi gặp một cậu học trò nhỏ ngồi bên vệ đường ở Phan Thiết, áo trắng, quần xanh, lưng mang túi đi học, trời nắng chang chang… Người anh của tôi ngừng xe lại hỏi con có muốn chú chở đến trường không, cậu bé leo lên xe, người đẩm mồ hôi, khét nắng và ốm tong teo.  Tôi quàng tay kéo nó vào lòng hỏi chuyện.  Thì ra, cậu bé tiểu học này mỗi trưa ra ngồi vệ đường để quá giang bất cứ xe nào cho đến trường.  Thả cậu xuống trường xong, về lại Mỹ tôi cứ nghĩ và giận mình đã không xin liên lạc của cậu.  May quá, tôi có chụp với cậu một tấm hình trước cổng vào trường của cậu nên lấy tên trường rồi nhờ người anh lái xe hôm đó ở Sài Gòn xuống lại Phan Thiết để tìm tông tích.  Vậy là anh tìm ra được … và cậu bé từ đó có được một chiếc xe đạp đến trường để khỏi xin quá giang.  Bây giờ có lẽ đã lớn và sắp vào đại học.

Tống Mai

 

Việc Trên Đường
Ngô Phan Lưu

Đang xe máy trên đường đi mua mía giống, bỗng thấy một nhóm học trò bé tí đứng lổn nhổn vệ đường, vẫy tay lia lịa xin quá giang xe. Chúng 8 đứa gồm 4 gái 4 trai. Áo trắng, quần xanh biển. Áo ra áo, quần ra quần, trẻ nhỏ ra trẻ nhỏ. Ba lô mang lưng như tốp lính con.

Tôi dừng xe, quát:
-Làm sao chở hết?

Thằng bé đen nhẻm như củ súng, nhưng mắt và nụ cười sáng hơn sao, nói dõng dạc:
-Nhờ ông chở con gái, con trai không cần.

Trước câu nói chắc nịch, gọn gàng ấy, tôi tắt máy xe:
-Nào! Bốn mụ kia leo lên xe.
Bốn bé gái, có lẽ chỉ lớp 1 lớp 2, tranh nhau trèo lên xe.

Tôi lệnh:
-Hai ngồi trước bụng, hai ngồi sau lưng, ba lô bỏ giỏ xe.
Lưng tôi thuộc dạng lưng rùa, phải rán thẳng đuỗng để chúng ngồi vừa chỗ. Thật không thoải mái chút nào.
-Trường xa không?
Bọn bé trai đồng loạt:
-Sáu cây số. Ông đi đi…đi đi…

Tôi nổ máy, giậm số, vọt ga…
-Hát bài gì ông nghe nào?
-Em yêu anh mà chẳng biết làm sao…Em yêu anh mà chẳng biết làm sao…
-Thôi. Câm ngay.

Chúng nín khe và cười như nắc nẻ.
Tôi nhớ ra, tháng trước một anh bạn bảo rằng, tuyến đường An Sô – Ba Ràng, học trò cấp 1 quá giang xe nhiều lắm, bởi làng chúng quá xa trường học. Chúng phải dậy sớm để đi học, gặp xe gì cũng quá giang. Tôi lại quát:

-Không ngã qua ngã lại. Hai mụ phía sau bạt chân ra, coi chừng thọc chân vào bánh.

Chúng lại cười như nắc nẻ. Có lẽ, chúng thích chí khi nghe tôi gọi chúng bằng “mụ”. Chúng lại hát toáng:
-Em yêu anh mà chẳng biết làm sao…Em…
-Câm ngay. Tao thả xuống bây giờ.
Chúng lại nín khe…
-Các cháu ăn sáng chưa?
-Ăn cơm nóng cá kho.
-Ăn cơm nguội tép rang.
-Ăn bánh tráng nướng cuốn dưa leo.
-Ăn bắp nấu, ăn tiếp đậu phụng luộc.
Giọng tôi trượt trong tiếng cười:
-Vậy các mụ no nóc rồi.

Chúng lại hát toáng lên, giọng trong vắt, nhỏ nhắn, nhanh nhẹn như con chim sâu chuyền trong khóm lựu rực hoa đỏ:
-Em yêu anh mà chẳng biết làm sao…
-Câm ngay. Con mụ nào hát đấy?
-Mụ Thắm.
-Mụ Thắm câm ngay. Các cháu học lớp mấy?
-Lớp 2.
-Nhà các cháu có gì?
-Có bò.
-Có heo
-Có chó
-Có gà….
-Cô các cháu tên gì?
-Tên Sương.
-Đẹp không?
-Nấm – bờ – on!

Tôi tăng ga xe chạy nhanh. Tóc hai đứa phía trước tấp vào mặt, tôi nghe khét lẹt mùi nắng cháy. Đột nhiên, tôi cảm giác dường như bọn chúng là con cháu đích thực của mình, không phải là người ngoài đường nữa. Và, công việc tôi đang làm chính là một nhiệm vụ.
Tôi lại tăng tốc với nụ cười trên môi. Nụ cười trên môi tôi, nó cười cái tay tôi vừa tăng ga xe đấy, vì tầng sâu của việc này chính là để quay xe trở lại chở một chuyến nữa, chở 4 ông mãnh đang lếch thếch đi bộ cho kịp giờ học. Cơ thể tôi, chúng đã tự hành động rồi.

Bỗng, trước mặt tôi xuất hiện một đàn bò băng qua đường. Cả 4 bé gái nằng nặc đòi xuống xe. Tôi quát, sau khi thắng xe lại:
-Cứ ngồi yên đấy.
Chúng cũng hét toáng lên:
-Ông lùi xe lại. Chúng sắp chọi nhau đấy.
Quả đúng thế. Hai gã bò đực to đùng ở giữa đàn đang gầm ghè bắt đầu chọi nhau. Tôi vội lùi xe lại. Lúc này đàn bò chạy tán loạn. Hai con đực đã húc nhau ác liệt. Móng chân bấm trược, cày tróc mặt đường nhựa. Một con thua, rống lên, xông thẳng vào bìa rừng. Lúc này, tôi mới trở đầu xe được và chạy tiếp…
-Ngừng lại… Ngừng lại. Tới trường rồi.
Phía bên phải tôi, một ngôi trường gạch, lợp fibrociment trông khang trang. Tôi dừng xe, thả chúng xuống. Tôi quát:
-Bỏ cặp lại à?
Nghe thế, chúng chạy túa lại, lấy cặp nơi giỏ xe và chạy biến vào trường…

Tôi quay xe lại, phóng nhanh. Tôi đi chở tiếp 4 ông mãnh nữa. Chạy một chặp, tôi thấy chúng đang lếch thếch với chiếc ba lô trên lưng, mồ hôi nhễ nhại. Tôi vòng xe lại:
-Bốn ông mãnh trèo lên gấp.
-Cảm ơn ông.
-Cảm ơn chú.
-Cảm ơn bác.
-Cảm ơn thím.
Tôi quát:
-Thím nào?
Chúng cười như nắc nẻ….Rõ ràng bọn này đã quen với việc quá giang xe, không biết sợ là gì! Tôi lệnh:
-Hai cụ ngồi trước. Hai cụ ngồi sau. Ba lô bỏ vào giỏ xe.

Chúng trèo lên xe gọn gàng. Đúng là con trai có khác. Cái lưng rùa tôi lại phải một phen thẳng đuỗng nữa. Thật không thoải mái chút nào!
Tôi vừa giậm số vừa quát:
-Ngồi yên nào.
Cái đầu hai cụ ngồi phía trước, khét nắng quá chừng. Liếc nhìn đồng hồ kim xăng vẫn còn nhiều. Tôi khoan khoái hát nho nhỏ một bài nhạc tào lao. Một bài tào lao có điệu Fox nhanh, hàm ý ông nội, ông ngoại chở cháu đi học, kiếm ít chữ để sau này hộ thân. Và, cái cảm giác ban nãy lại ập tới. Cái cảm giác dường như bọn chúng là con cháu đích thực của mình, nên công việc này chính là nhiệm vụ phải làm…Ừ, phải làm…để bọn chúng không còn là người ngoài đường nữa . Tuyệt thật, chúng đã ngồi trong trường học …

 

3 thoughts on “Tuyệt thật, chúng đã ngồi trong trường học … Việc Trên Đường – Ngô Phan Lưu

  1. Bài viết ” Việc Trên Đường ” của Ngô Phan Lưu thật vui vui và làm ấm lòng người, làm nghĩ tới những ” việc bên đường ” mà Mai đã từng và đang làm cho những người khốn khó nơi quê nhà.

  2. Thật là những tâm hồn đáng thương đáng mến.
    Mai làm một việc đáng quý.
    “Việc Trên Đường” của Ngô Phan Lưu khiến mình vui lây

Leave a Reply