Trí tuệ tỉnh giác và sự bình an tâm hồn – Thích Nữ Trí Hải

Oct 3, 2016 (TM)

Dưới đây là một đoạn trích ra từ một bức thư của Thích Nữ Trí Hải (Phùng Khánh) viết cho học trò của mình, Quỳnh Chi, ngày 14 tháng Mười năm 1992.

Cám ơn Quỳnh Chi đã cho chị đăng lên trang này đoạn viết về sự tự tri như là bước đầu giác ngộ. Một bức thư rất hay chứa đầy triết lý Phật giáo … “Dưới ánh sáng giác ngộ thì không một cái gì thực có. Vậy mà trong bóng tối vô minh thì ta thấy đủ thứ, có thiên đường địa ngục, có chuyện bỏ nhà đi tu vì thấy cuộc đời đau khổ…”

Tống Mai

14 Oct ’92
Quỳnh Chi thân mến
…..
Một điều quái lạ, sư ở VN mà cứ như đang ở một nơi nào trên thế giới tây phương, vì bị “nhồi sọ” văn hóa tây phương từ bé, cả nhà anh chị nói chuyện bằng tiếng Pháp, lớn lên đi học rồi đi dạy cũng toàn ở trong một môi trường văn hóa tây phương. Bởi thế sư cám ơn thời gian 4 năm rưởi trong tù, nhờ vậy sư tiếp cận đủ mọi mặt của đời sống VN. Vì sau khi du học trở về VN (25 tuổi) sư đã vào chùa ở do lời mời của HT viện trưởng ĐH Vạn Hạnh mới được sáng lập, mời sư cọng tác. Thế là sư khăn gói vào chùa, định làm 1 học giả cư sĩ chứ không có ý định đi tu. Thế mà hóa ra cuối cùng sư đã quyết chí xuống tóc, kể cũng là may phước.

Sư vẫn nghĩ rằng “cạo” cái tâm cần hơn cạo đầu, và chiếc áo không làm nên thầy tu; song đến khi cạo được tóc rồi, sư mừng thật, vì cảm thấy như được gần Phật thêm một chút, một chút xíu thôi. Mà kỳ thực, cảm giác đó chỉ là vọng tưởng con ạ, vì Phật là Tâm chứ không phải tướng bên ngoài.  Vì mình còn chấp tướng nên mới phải mượn tướng đế an tâm.  Khi tâm đã an rồi thì hết cần đến tướng, siêu việt hết thảy tướng.
“Thấy tướng mà không chấp tướng thì mới thấy được Phật” Kinh Kim Cương dạy. Nghĩa là con suốt ngày va chạm với thanh sắc (tiếng hay, dáng đẹp) mà giữ cho tâm hồn tỉnh táo đừng bị nó mê hoặc, đừng tránh né mà cũng đừng theo đuổi, coi như không, thì con mới không bị lụy vì thanh sắc.

Như là coi xi nê, tuy thấy đủ thứ trên màn hình mà kỳ thực chỉ là tấm phông trắng không một hình thù nào được giữ lại. Ánh đèn bật lên, hoặc mở toang các cửa ra ánh sáng ban ngày thì trên màn ảnh không còn gì nữa. Bởi vậy mà muốn chiếu film người ta phải cần đến bóng tối.  Vô minh cũng vậy, chính là nền tảng cho mọi sự chấp tướng, phân biệt tốt xấu hay dở của chúng ta.

Dưới ánh sáng giác ngộ thì không một cái gì thực có. Vậy mà trong bóng tối vô minh thì ta thấy đủ thứ, có thiên đường địa ngục, có chuyện bỏ nhà đi tu vì thấy cuộc đời đau khổ, v.v.  Con đang ở trong giấc mộng tại gia, sư đang mộng xuất gia, chưa ai ra khỏi cuộc đại mộng này cả, bởi vì chúng ta đang bị ở trong màn vô minh dày đặc, cho nên “tự tri” là bước đầu của giải thoát giác ngộ. Ý thức rằng vô minh và ở trong một thế giới cũng đầy dẫy vô minh nghiệp chướng, để nghi ngờ tất cả, và kẻ đáng nghi ngờ nhất là chính mình ! Nếu con có thể sống thường trực trong ý thức tỉnh giác ấy thì may ra khỏi sa vào cạm bẩy thanh sắc, dù trên đường đời hay đạo. Trí tuệ tỉnh giác và sự bình an tâm hồn đều giống như những sinh thể cần phải được nuôi nấng, tái tạo từng giây từng phút như hơi thở ra vào của mình.
…..
Sư của con
T.B. Con đừng hiểu lầm cho rằng những lời sư quá yếm thế tiêu cực, vì có “đại nghi” mới “đại ngộ”

0 thoughts on “Trí tuệ tỉnh giác và sự bình an tâm hồn – Thích Nữ Trí Hải

  1. Một lá thơ xưa của Sư Trí Hải cho một học sinh của Sư:
    Văn tử viết: Tuyệt Bút
    (Không phải Khổng tử viết)

    Cám ơn chủ bút TTNH đã gởi
    Văn

Leave a Reply