Hoàng hạc bay, bay mãi bỏ trời mơ.

Oct 21, 2014 (TM)

Từ một bài viết hay,  nhớ lại một bài hát hay ” Thu, hát cho người” của nhạc sỹ Vũ Đức sao Biển , người Hội An.
Bây giờ bên nớ bên ni đều là mùa thu.

Thái Huỳnh

 

* * *

Tôi viết Thu, hát cho người
Vũ Đức Sao Biển

Thuở ấy, tôi hai mươi tuổi. Tháng 9, mùa thu, tôi trở về quê nhà Quảng Nam, cầm cây đàn guitar lên đồi sim xưa. Người bạn nghèo thời trung học của tôi không còn nữa, chỉ còn đây khu đền tháp với những nàng Apsara lặng lẽ nhảy múa ngàn năm.

Thuở ấy, tâm hồn tôi trong sáng lắm, cứ y như dòng suối trong vắt êm đềm xuôi chảy dưới chân đồi. Mùa thu, hoa sim tím nở như một tấu khúc dịu dàng. Hoa sim, cái màu hoa tím nhạt lãng mạn, bình dị giữa thu vàng sao mà gợi nhớ đến thế. Tôi nhớ hoa, nhớ người. Và úp mặt sau thùng đàn làm bàn, tôi đặt tờ giấy kẻ nhạc lên, viết Thu, hát cho người.

Dòng sông nào đưa người tình đi biền biệt.
Mùa thu nào cho người về thăm bến xưa.

Bản tình ca thuở đôi mươi bắt đầu với hai câu hỏi tu từ như thế. Hỏi để mà hỏi với chính mình và biết rằng không có câu trả lời. Cái tựa ca khúc là Thu, hát cho người thật ra là hát cho chính mình, hát với mùa sim, tháp cổ, dòng sông.

Hoàng hạc bay, bay mãi bỏ trời mơ.
Về đồi sim, ta nhớ người vô bờ.

Bài Hoàng hạc lâu của thi sĩ Thôi Hiệu có câu “Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản” (Hạc vàng bay một lần là không trở lại nữa). Tôi lấy ý thơ của người xưa để nói đến bạn mình. Ca từ như một tiên tri định mệnh; chúng tôi chẳng bao giờ được gặp lại nhau. Sao mà trùng lặp với câu thơ của Guillaume Apollinaire từng viết “nous ne nous verrons plus sur terre” (Chúng ta sẽ không tao phùng được nữa. Mộng trùng lai không có trên đời – Bùi Giáng dịch).

Ta vẫn chờ em dưới gốc sim già đó.
Để hái dâng người một đóa đẫm tương tư.

Hai câu này làm lắm người thắc mắc. Thực ra, cây sim già không nhỏ, đặc biệt là khi mọc trên đồi cát. Có cây cao vài ba mét, tỏa bóng mát quanh năm.
Bài hát thoáng một chút suy nghĩ rất Lão – Trang về số phận con người, tình yêu và sự xa biệt:

Thời gian nào trôi bồng bềnh trên phận người.
Biệt ly nào không muộn phiền trên dấu môi.

Thời đôi mươi, tôi để lại cho cuộc sống và bạn yêu nhạc Thu, hát cho người, Chiều mơ, Tiếng hát trên đồi Tăng Nhơn Phú. Thờinăm mươi, sáu mươi, tôi để lại Điệu buồn phương Nam, Đêm Gành Hào nghe điệu Hoài lang, Đường về, Mùa Xuân hát trên ngọn cây tùng, Xuân ca vô tận. Điều lạ lùng là càng về già, âm nhạc của tôi càng vui lên.

Với đời tôi, Thu, hát cho người là một dấu ấn đẹp, thậm chí còn tạo nên những giai thoại, huyền thoại. Tôi thầm nghĩ 143 chữ trong bản tình ca đó là những viên ngọc quý…

Vũ Đức Sao Biển

Dòng sông nào đưa người tình đi biền biệt.
Mùa thu nào đưa người về thăm bến xưa.
Hoàng hạc bay, bay mãi bỏ trời mơ.
Về đồi sim, ta nhớ người vô bờ.

Ta vẫn chờ em dưới gốc sim già đó,
Để hái dâng người một đóa đẫm tương tư.
Đêm nguyệt cầm ta gọi em trong gió.
Sáng linh lan hồn ta khóc bao giờ.

Ta vẫn chờ em trên bao la đồi nương,
Trong mênh mông chiều sương
Giữa thu vàng, bên đồi sim trái chín
Một mình ta ngồi khóc tuổi thơ rơi.

Thời gian nào trôi bềnh bồng trên phận người.
Biệt ly nào không muộn phiền trên dấu môi.
Màu vàng lên, biêng biếc ánh chiều rơi.
Nhạc hoài mong, ta hát vì xa người.
Thu hát cho người
Thu hát cho người, người yêu ơi !

2 thoughts on “Hoàng hạc bay, bay mãi bỏ trời mơ.

  1. From: Tong Mai
    Nov 18, 2011

    Bai viet hay lam anh Huynh ve mot ban nhac rat hay. Nghe mai van muon nghe, tung cau va tung chu “Hoàng hạc bay, bay mãi bỏ trời mơ.”

    Nguoi hat nay la ai, giong khong dieu luyen lam nhung truyen cam.
    Cam on anh chon dung bai ruot.
    TMai

    1. T’Mai thân mến,

      Hảy nhẫm lại một đoạn lời ca…,

      Ta vẫn chờ em dưới gốc sim già đó,
      Để hái dâng người một đóa đẫm tương tư.
      Đêm nguyệt cầm ta gọi em trong gió.
      Sáng linh lan hồn ta khóc bao giờ.

      đúng là bài hát quá hay, lời thơ mộng lãng đãng, mélodi rất nhẹ nhàng, bao dung …y chang tâm trang những trái tim đang yêu, tất cả cho người p…Đêm nguyệt cầm ta gọi em trong gió. Sáng linh lan hồn ta khóc bao giờ… Lãng mạng quá phải không, tưởng tượng một anh chàng nhóm Huế mình giữa đêm một mình lên đồi sim đứng réo gọi tên một nàng trong nhóm , đến sáng ra nằm chết tự bao giờ, nước mắt vẫn đầm đìa…

      Ui, cuộc tình đã mất cho nên Hoàng hạc bay, bay mãi bỏ trời mơ. Về đồi sim, ta nhớ người vô bờ…

      Sở dĩ anh H chọn bài hát ni để post lên vì thấy chỉ có một cái chuyện Monsanto mà phe miềng tranh luận ỏm toải quá cho nên muốn làm dịu tình hình Biển Đông (?), nhất là lúc ni mọi nơi đều mùa thu .

      Còn nói chuyện ca sỹ, rất nhiều người hát bài ni : Elvis-Phương, Q’Dũng, Q’Minh…

      Nhưng anh chọn ôn ni vì tiếng hát ôn ni nhiều tâm trạng nhứt . Ôn ni chơi đàn guitar bass trong ban nhạc hồi hai chục năm về trước và là người yêu đầu của cô ca sỹ Cẫm Vân, tình iêu tha thiết…đùng một cái, cô ni nhảy qua ôn Khắc Triệu, một tay trống, cùng ban nhạc với ôn TL-bass ni. Vì vậy ôn ni buồn quá nhảy qua đi hát chơ không đệm đàn nữa . Tiếng hát từ đó rất buồn, còn cái bản mặt song song thì bạn bè tìm trên mạng xem thử, nhìn giống nhưu nườih chết lâu năm rồi, hu hu .

      Còn nói chuyện nhạc sỹ, ôn ni tốt nghiệp sư phạm Huế, một người tài hoa , kể cả tài ăn-noái, cho dù noái tuyền “sinh ngữ” Quãng nam rặt roài . Và bài ni được làm khi ôn ni 20 tuổi, cái tuổi phát tiết những tài hoa . Ôn ni có kể trên báo chí rằng, khi làm bài ni xong, nhờ không ca sỹ nào chịu hát, may gặp chị Hà Thanh chị noái để chị coai được chị hát cho, rứa ba bắt đầu nỗi tiếng tên nhạc sỹ Vũ Đức Sao Biển.

      Thôi tui đi ngũ đây, 11 giờ rồi, cả nhà bon nuit nghe !
      Thái Huỳnh

Leave a Reply