Washington DC Sakura: Có một mùa đào – Tống Mai

April 25, 2018 (TM)

Không biết đã bao lần tôi xuống rừng đào ở đây, có lẽ mấy trăm lần bốn mùa dạo quanh Tidal Basin nơi 3,000 cây anh đào trùng điệp do người Nhật tặng Washington DC hơn 100 năm trước. Hai dặm quanh hồ thường mất hai tiếng tôi mới đi hết một vòng qua đài tưởng niệm Franklin Roosevelt, Martin Luther King và Thomas Jefferson. Hơn 30 năm nhìn hoa đào nở, có bao giờ tôi chán đâu. Tôi có thể viết một trường ca, nhưng những cánh hoa bé nhỏ mỏng manh xinh xắn ấy có chịu nỗi sức nặng của sáo ngữ. Người ta ngắm hoa đào bằng tâm, có ai ngắm bằng ngôn đâu. Những buổi dạo dưới vườn đào là những khoảng lặng bình yên, là silence, là Ma (ま) trong tiếng Nhật, để biết cái sống đẹp và chết đẹp của hoa, để biết hoa chẳng bao giờ tàn, chỉ rụng rơi đúng lúc đang rực rỡ nhất thôi để chết một cái chết nguyên vẹn … có một mùa đào ròng ngày tháng chưa tàn phai một lần.

Cái gì kia đang rơi
Tuyết ư như bọt sóng trên trời
Ồ không, chỉ hoa rơi lặng lẽ
Nhưng hoa gì mà trắng thế
(Khuyết danh)

Năm dặm mỗi ngày
Ta đi tìm em đấy
Hoa đào yêu dấu ơi!
(Basho)

Chuông chiều tắt dần
Hương hoa đào ấy
Vẫn còn rung ngân.
(Bashô)

Ta sống lại trên nỗi buồn ám khói,
Vẫn yêu người từ khoảnh khắc chiêm bao
Từ nguyên sơ đã một lời không nói
Nhưng trùng dương ngưng đọng cánh hoa đào
Nghe khúc điệu rộn ràng đôi cánh mỏi
Vì yêu người ta vói bắt trời sao.
(Tuệ Sỹ)

Bạn là ai – người trăm năm sau hay đang đọc thơ tôi.
Tôi không thể gởi bạn bông hoa duy nhất
trong sắc xuân này
Ánh vàng độc nhất từ sắc mây .
Xin mở toang cửa sổ.
Thu nhặt ngay trong vườn mình hoa nở rộ,
Kỷ niệm ngát hương
của bông hoa trăm năm về trước đã phai tàn.
(Tagore – Tâm Tình Hiến Dâng)

Tống Mai

 

 

THE TIDAL BASIN

Một cành đào đơn sơ
Của buổi sáng đẹp trời
Trang điểm một hồ sâu
(Buson)

 

 

 

 

 

Cây đào tôi thương nhất trong rừng đào,
thân mòn cánh mỏng thêu cang cường lên trời ngạo với nhân gian một nụ cười

…và sau khi trút hoa, sức tàn vẫn níu đời

 

SACKLER GALLERY

 

GEORGE WASHINGTON MEMORIAL

 

 

 

27 thoughts on “Washington DC Sakura: Có một mùa đào – Tống Mai

  1. Đọc những gì em viết và xem những tấm hình tuyệt đẹp em chụp, anh thấy mình chẳng cần phải viếng DC mùa hoa Anh Đào nữa. Cảm ơn Mai.

      1. Mai có ngại lên đây chơi với mình không? Mình có một số câu hỏi tò mò về Mai, nếu không ngại trả lời mình gửi e-mail. Quen rồi mến nên muốn biết vậy thôi.

        1. Khi nào có chance, Mai sẽ lên thăm ngay, nhưng tháng Bảy này nếu Hà xuống DC vào mùa sen nở Mai sẽ dẫn Hà đến hồ sen mênh mông và đẹp nhất ở Mỹ, Kenilworth Aquatic Garden, đẹp mê hồn.

              1. Thật ra tính của Hà ngại gặp người lạ, không thích lái xe chứ không phải không dám, sợ làm phiền người khác, sợ để lại ấn tượng không đẹp, v. v…

  2. Dear Mai, I love all the shadows and reflections.
    Did not get to see it this year, so thank you for filling me in!

    Miss you,
    Elena

    1. Thanks Elena. It’s my intention to catch the shadows and reflections this time. I’m glad you notice them.
      It’s been a long time since I hear from you.
      Я тоже скучаю по тебе

      Stay beautiful Elena.

  3. Một mùa hoa anh đào nữa qua đi !
    Chúng mình lại được xem hình ảnh Tidal Basin với hoa anh đào dưới nhiều góc cạnh và thời điểm khác nhau qua ống kính và cách ngắm nhìn của Mai.
    Và lại tưởng tượng ra Mai , thanh tao , nhỏ nhắn ” cõng máy hình ” đi ngày này qua ngày khác để canh cho có được những khoảnh khắc thích hợp mà bấm những tấm hình nghệ thuật như vầy.
    Tấm hình Tidal Basin thật đẹp trong cảnh nửa tối nửa sáng khi ánh bình minh vừa lên.
    Hình ảnh cành cây khô như chia hai nhánh để cho thấy Tháp Bút Chì ở ngay chính giữa cũng lạ lùng ( chắc là Mai đã chỉa máy lên trời để chụp cảnh này ).
    Nhưng tấm hình đẹp một cách đặc biệt hơn cả là tấm hình với phông màu trắng kem , cây trơ cành khô khốc chia nhiều nhánh nhỏ và phải để ý kỹ mới thấy có 2 chú chim sẽ đậu ở 2 cành khác nhau. Nói chuyện với Mai mới biết là Mai đã đứng canh thật lâu mới chụp được tấm hình này, vì thường khi nào cũng có cả một bầy 5 hay 6 con cùng bay đến dậu trên cành, Mai phải chờ chúng bay đi để chỉ còn lại 2 con mới bấm máy.
    Nói là xem hình hoa anh đào mà Ng chỉ nhắc đến những hình không có hoa ,Ng chắc là mọi người cũng thấy các ảnh hoa đào đẹp chừng nào rồi nên Ng không nhắc đến.
    Những lời Mai viết và những vần thơ Mai chọn để đăng đã tăng thêm phần lãng mạn , nên thơ cho các hình ảnh này.
    Cám ơn Mai nhiều lắm lắm.
    Thân thương ,
    MN.

  4. Mỗi lần đến tháng tư là tôi lại theo phản xạ, tự động nghĩ đến ba chuyện – Tháng tư đen mất nước, giải golf Master ở Augusta Georgia, và lễ hội Hoa Anh Đào – LHHAĐ – ở Washington DC.

    Sợ dĩ LHHAĐ đã ăn sâu vào tiềm thức vì năm nào tôi cũng tự nhủ là phải đi lên Wash DC ơể xem hoa. Năm này qua năm khác, đến nay tôi chỉ dự LHHAĐ được một lần. Mỗi lần không đi được là mỗi lần tiếc hùi hụi – Vậy là ta lại mất dịp xem HAĐ năm nay. Mà muốn quên cũng không được vì Ô hàng xóm có cây đào Nhật. Đến mùa Anh Đào nở không thể không nhớ LHHAĐ. Nở xong hoa rụng hồng cả lối đi như tuyết hồng tháng tư.

    Những bức hình HAĐ của TM thật nhẹ nhàng. Tôi còn nhớ lại cây Anh Đào nho nhỏ trong 2 hình – Lần đi qua cây đó tôi cũng đứng lại chiêm ngưởng một cây nhỏ và gầy guộc như bonsai giữa những cây khác to đẹp hơn. TM đã có sẵn một cái nhìn nhẹ nhàng và tinh tế. Nay lại thêm kỷ thuật cao của một nhiếp ảnh gia nên xem hình của TM thật thú vị.

    Trong những loạt hình mà TM post lên cho nhóm xem, tôi thính nhất là tấm hình nghĩa trang lúc chiều tà ở núi Ngự Bình – Màu xanh lạt của cây thánh giá tương phản với màu xám rêu của những mộ khác chung quanh – một cảm giác cô độc và buồn man mác. Cám ơn TM.

    Nhân đây cũng cám ơn các bạn ĐT, Lộc ĐP, MN, BV, .. đã gởi hình chia xẻ . Mấy tấm ảnh về full moon của bác ĐT, ong bò vẻ của LĐP, chim ruồi của BV, hình Bourges của MN, … Đời sống thật phong phú, thiên hình vạn trạng.

    1. Cám ơn anh Hoàng, nhất là đã chú ý đến 2 bức hình cây đào gầy guộc.

      Mai thương nhất cây đó, khi nào xuống rừng cũng đến thăm và chiêm ngưỡng, lủng ruột mà vẫn còn ngạo với nhân gian một nụ cười.

      Năm nay Mai thấy thân càng rỗng hơn ở dưới gốc mà ái ngại, ôi chao nàng đang hấp hối nhưng vẫn trổ hoa ra lá níu đời, hiên ngang “cưỡi cơn gió mạnh, đạp luồng sóng dữ, chém cá kình ở biển Ðông, đánh đuổi quân xâm lược Ngô, cưỡi ách nô lệ, há chịu cúi đầu làm tì thiếp cho người.” : )

  5. Những tấm hình chị Mai chụp luôn đẹp! Không những đẹp về bố cuc mỹ thuật,kỹ thuật, hài hòa về màu sắc, mà còn cho người đọc thấy được tâm hồn của người chụp muốn gửi gấm nhiều điều trong đó.

    TM
    BV

  6. Mấy cây đào khô ni đai thiệt, chắc nhờ có ai hay ra bờ hồ thủ thỉ nên chưa chịu chết !!!
    Mà cũng khen người giữ vườn không đốn bỏ vì nó có vẻ đẹp riêng.
    Tấm hình cô bé ngồi gốc cây đào là cute nhứt !!!
    Tùng

  7. Cám ơn cô (bà, chị) Mai! Ngó vào khung cửa hẹp bỗng được thấy khung trời bao la của nghệ thuật, của văn chương, của triết lý, nhất là được ngắm những bức ảnh bậc thầy. Cảm ơn cô.

  8. D cũng mê mấy cái hình cây lủng ruột. Nhìn nó chơ vơ tội tội làm sao đó. Đi qua đi lại cây này nhưng không nghĩ ra những composition như của TM

Leave a Reply