Thức ăn: Hình ảnh của tình yêu trong phim ảnh – Nguyễn Thị Hải Hà

Jan 25, 2018 (TM)

Phim “Phantom Thread” mà tôi sẽ điểm phim trong chốc lát có rất nhiều cảnh ăn uống có ý nghĩa, tôi chợt nghĩ đến những bài viết gần đây của Nguyễn Thị Hải Hà của blog Chuyện Bâng Quơ về ẩm thực trong phim ảnh,  những đề tài này Hải Hà chưa viết xong, nhưng tôi kéo vài đoạn rất thi vị vào đây.
Mai chưa xin phép tác giả, nhưng cám ơn tác giả trước.

Tống Mai

 

Thức ăn: Hình ảnh của tình yêu trong phim ảnh
Nguyễn Thị Hải Hà

 

Tiểu thư và Lãng tử cùng chia nhau sợi mì

Thông điệp tình yêu được gói ghém trong thức ăn xuất hiện rất nhiều trong phim. Bạn hẳn còn nhớ “Lady and the Tramp” (Tiểu Thư và Lãng Tử), phim hoạt họa về hai con chó. Lady được nuôi nấng kỹ lưỡng, mắt to yểu điệu. The Tramp là một con chó hoang. Bạn nhớ không, cái cảnh Tiểu Thư và Lãng Tử cùng ăn mì Ý, spaghetti với meat ball (thịt xay vắt thành viên). Thật là lãng mạn khi hai “người” cùng chia nhau đĩa mì, mỗi “người” ngậm một đầu sợi mì, cuối cùng là cái hôn.

Anton Ego, nhà phê bình ẩm thực nổi tiếng trong phim “Ratatouille,” có thể làm

Anton trở về vùng trời thương nhớ vì miếng ratatouille ngon như món ăn mẹ nấu

nhà hàng trở nên danh tiếng và tăng số ngôi sao Michelin, đồng thời cũng có thể khiến nhà hàng bị đóng cửa, chủ nhà hàng thất vọng đến tự tử vì bị giảm số ngôi sao. Một người đầy quyền lực như thế nhưng món ăn có thể khiến ông ta mềm lòng, lại là món ratatouille mẹ nấu. Món ăn này là biểu tượng tình yêu của mẹ đối với Anton Ego. Trong nhiều phim, không cần nguyên cảnh, chỉ cần người này đút cho người kia một thìa canh hay miếng kem, khán giả thấy ngay sự ấm áp, yêu mến, dịu dàng, được bày tỏ bằng thức ăn.

Trong phim “Apartment,” do Billy Wilder làm đạo diễn, Bud Baxter (Jack Lemmon) có một căn hộ gần nơi chàng làm việc được bốn ông Quản Đốc và ông Giám Đốc phòng Lao Động của công ty chiếu cố. Họ mượn căn hộ này làm tổ uyên ương lén vợ đưa nhân tình về tận hưởng một vài giờ. Họ trả công cho Bud Baxter bằng cách tăng chức cho chàng. Bud Baxter thầm để ý cô nhân viên gác thang máy, Fran Kubelik (Shirley McLain), nên khi ông Tổng Giám Đốc Jeff Sheldrake tặng chàng hai vé đi xem nhạc kịch, chàng mời nàng cùng đi. Bud không biết Fran là tình nhân của Sheldrake. Chán cảnh “kẻ đắp chăn bông kẻ lạnh lùng” Fran hẹn gặp Jeff ở một nhà hàng Tàu để dứt khoát với Jeff, nhưng Jeff nói nhất quyết sẽ ly dị vợ. Khi biết Jeff dối gạt mình, Fran thất vọng, tự tử ngay trong căn hộ của Bud Baxter.

Trong phim có nhiều cảnh ăn uống, nhưng có hai cảnh đáng chú ý nhất. Khi Fran gặp Jeff ở nhà hàng Tàu, nàng đã gọi món tôm khai vị, rượu daiquiris, và chua chát than thở “Cũng cái góc bàn nhỏ kín đáo cho hai người, cũng những bài hát quen thuộc, cũng cái nước xốt chua chua ngọt ngọt để ăn với tôm.” Món ăn vội vã và tạm bợ là biểu tượng cho cuộc tình tạm bợ và vội vã. Bud thầm lặng yêu cô gái xinh đẹp, dễ thương, và nhẹ dạ này từ lâu. Chàng nuôi dưỡng Fran cho đến khi nàng bình phục. Là đàn ông độc thân, Bud không có dụng cụ để nấu nướng. Chàng nấu spaghetti và dùng cái vợt đánh tennis để vớt mì luộc trong nồi. Mì spaghetti là món ăn nhiều công, món ăn nóng, người ta không ăn vội vã, là biểu tượng cho cuộc tình ấm áp và lâu dài.

Khán giả yêu thích phim của Hitchcock, đều biết rằng ông rất sành món ăn ngon và thường mang thức ăn vào phim ảnh. Trong phim “Lamb to the Slaughter,” của Hitchcock, Mary Maloney có mang sáu tháng. Một buổi chiều Mary chờ chồng, là cảnh sát trưởng của thành phố, về để cùng đi ăn tối ở nhà một người bạn. Patrick, về trễ, vẻ mặt lầm lì. Anh tuyên bố “Không! Không! Tôi không còn, tôi không còn yêu em nữa!” Patrick đòi ly dị, nhất định lấy quần áo, đòi dọn ra khỏi nhà ngay tối hôm ấy. Anh ta hứa là sẽ chu cấp cho Mary và đứa bé. Cố gắng thuyết phục Patrick đừng quyết định vội vàng, Mary xin chồng ở lại ăn tối. Nàng đinh ninh rằng sau khi ăn anh sẽ khỏe và thay đổi ý định. Vì định đi ăn tối ở nhà bạn nên trong nhà không có sẵn thức ăn, nàng mở tủ lạnh lấy ra một cái đùi cừu mang đi nướng. Anh chồng cự tuyệt và còn nhẫn tâm chế nhạo nàng. Đang cơn giận dữ nàng dùng cái đùi cừu đông lạnh đập anh chồng vỡ đầu chết tốt. Mary cho cái đùi cừu vào lò nướng. Khi những người thám tử đến điều tra cái chết của vị cảnh sát trưởng, thấy họ làm việc vất vả đến khuya, nàng mời họ ở lại ăn tối. Họ lấy trong lò cái đùi cừu nướng ra ăn không biết là chính họ đã phi tang dụng cụ dùng để giết người.

Muốn bày tỏ tình yêu, người ta dẫn nhau vào nhà hàng, trong ánh đèn mờ ảo, nghe nhạc du dương, và thưởng thức rượu nồng; khi ấy thức ăn được dùng để mở cửa tâm hồn. Thất vọng trong tình yêu, Miranda Hobbes, cô nàng luật sư trong chương trình “Sex and the City” ở nhà lục tủ lạnh ăn bánh ngọt và kem; đó là lúc thức ăn được dùng để xoa dịu những trái tim tan vỡ. Khi yêu người ta mang sô cô la đem tặng. Khi thất tình người ta ăn sô cô la để có cảm giác được yêu. Người ta tổ chức yến tiệc, dâng rượu bồ đào trong chén ngọc, tiễn người ra trận. Dũng tướng thắng trận trở về tiệc thật to rượu tràn trề cho xứng đáng công trận của anh hùng. Cleopatra chinh phục người hùng Cesar bằng những buổi đại yến vương giả. Dâng cho Cesar ly rượu đắt nhất thế gian bằng cách tháo đôi hoa tai cho tan cho vào ly rượu. An Lộc Sơn cỡi ngựa ngày đêm để mang trái Lệ Chi về cho Dương Quí Phi. Và Hades chúa tể âm ti đã tìm kiếm trong băng giá mùa đông mang quả lựu về để có thể giữ Persephone ở trong địa ngục. Người ta mở tiệc mừng đứa trẻ sinh ra đời được một tháng, mở tiệc mừng sinh nhật mỗi năm. Khi làm hôn lễ người ta ăn tiệc cưới. Sau tang lễ người trong gia đình gặp nhau ăn tiệc rồi chia tay.

Thức ăn rất quan trọng trong cuộc đời, vì thế cảnh ăn uống xuất hiện thường xuyên trong văn chương và phim ảnh.

Thức ăn và tình yêu
“Chia sẻ thức ăn với người khác là một hành động biểu lộ sự thân thiết và chúng ta không nên xem nhẹ hành động này.” Trích trong truyện ngắn “An Alphabet for Gourmets” của M. F. K. Fisher

Người Việt mỗi lần Tết thường tặng quà bằng thức ăn. Cặp bánh tét, hộp mứt, cặp dưa hấu là những món quà dùng để bày tỏ lòng tri ân, sự quí mến, hay lòng kính trọng. Những món quà này được dùng để bày tỏ cảm tình với người được tặng quà. Người Việt tránh chuyện tặng quà lẻ số, bánh tét hay dưa hấu thường được tặng một đôi, ám chỉ tình yêu đôi lứa. Tôi vẫn tưởng chỉ có người xứ nghèo mới dùng thức ăn làm quà. Khi quan sát văn chương và phim ảnh Hoa Kỳ tôi ngạc nhiên nhận ra rằng, người Mỹ cũng như người ở nhiều quốc gia cũng dùng thức ăn làm quà. Hơn thế nữa, thức ăn trong truyện hay phim ảnh thường gói ghém một thông điệp: Tình Yêu.

Chocolate (sô cô la) là biểu tượng của tình yêu. Hằng năm vào ngày lễ ca ngợi tình yêu, Valentine’s Day, người ta tặng nhau kẹo sô cô la. Ở Nhật thì phụ nữ tặng kẹo sô cô la cho bạn trai. Forrest Gump, một nhân vật điện ảnh do Tom Hank thủ vai, là một anh khờ, tuy chỉ số IQ của anh chỉ có 70 điểm, anh cũng biết mang tặng kẹo sô cô la cho người con gái anh yêu mến từ thời thơ ấu, Jenny. Câu nói nổi tiếng của Forrest Gump là: “Cuộc đời cũng như một hộp kẹo sô cô la. Bạn không bao giờ biết viên kẹo bạn chọn sẽ có mùi vị gì.” Loại sô cô la trong hộp của Forrest Gump là chỉ có một lớp mỏng sô cô la bọc bên ngoài, nhân là đường pha thêm nhiều loại mùi vị. Người ta dùng sô cô la làm biểu tượng của tình yêu, vì tương truyền, sô cô la làm tăng chất serotonin trong máu làm người ăn có cảm giác như đang yêu, hay được yêu.

Nhắc đến sô cô la, tôi nhớ đến phim “Like Water for Chocolate.” Laura Esquivel là tác giả của quyển sách và cũng là người viết kịch bản phim “Như Nước Cho Sô Cô La.” Phim ảnh và truyện ngoại quốc khó có tiếng vang trên thị trường Hoa Kỳ, nhưng cả phim và truyện “Như Nước Cho Sô Cô La” đều được nhiều người ái mộ. Phim thu vào hai mươi triệu USD, một con số đáng kể nếu không nói là nhiều nhất cho bất kỳ phim ngoại quốc nào. Quyển sách được chia làm mười hai chương, theo mười hai tháng trong năm. Mỗi chương được bắt đầu bằng một món ăn của Mexico.

Tita de la Garza, nhân vật chính, là một người nấu ăn rất ngon. Sinh ra trong nhà bếp, lớn lên trong nhà bếp, học nấu ăn với bà nhủ nhũ mẫu từ thuở còn ấu thơ, mười lăm tuổi trở thành người nấu ăn chính cho cả gia đình khi bà nhủ nhũ mẫu chết bất ngờ. Khi được hỏi công thức nấu ăn, nàng tận tình chỉ dẫn, và luôn luôn kèm theo câu nói. “Nguyên liệu chính của món ăn này là tình yêu. Nhớ cho thật nhiều tình yêu vào món ăn này.” Nghĩ cho cùng, khó mà nấu một món ăn cho thật ngon, nếu bạn không bỏ ra nhiều thì giờ để chuẩn bị và thực hiện với một sự chú ý đầy tâm huyết. Món ăn đặc biệt nhất của Tita là món “Quails in rose-petal sauce” hay chim cút và nước xốt hoa hồng.

Khi Tita mười lăm tuổi, nàng yêu Pedro chàng láng giềng, nhưng Elena mẹ nàng, không chấp thuận. Theo truyền thống gia đình, con gái út không được lập gia đình, phải ở vậy để săn sóc bà mẹ cho đến khi bà qua đời. Pedro xin cầu hôn. Elena chỉ chấp thuận gả cô con cả, Rosaura. Túng thế, để được gần gũi bên cạnh Tita với tư cách là người trong gia đình, Pedro đồng ý cưới Rosaura. Trái tim tan nát, Tita còn bị mẹ bắt phải làm cái bánh cưới cho cô chị. Quá đau buồn, cô vừa làm bánh (meringue) vừa khóc, nước mắt rơi vào bột bánh cưới. Nacha, nhũ mẫu, cũng là người truyền tài nấu ăn cho Tita, trước kia đã từng đính hôn nhưng hôn nhân không thành. Bà bảo Tita đi ngủ trước, bà sẽ giúp nàng hoàn tất cái bánh. Trước khi ngủ Nacha mang bức ảnh vị hôn phu ra ngắm. Có lẽ khung cảnh ngày cưới của Rosaura khiến bà thêm đau buồn và vì quá thương nhớ người yêu cũ bà đột ngột qua đời. Tất cả khách trong làng khi ăn bánh cưới đều cảm thấy buồn đến độ chảy nước mắt. Sau đó, ngoại trừ Tita, mọi người ăn bánh cưới đều bị nôn mửa dữ dội. Điều này khiến Elena cho rằng Tita trả thù bằng cách đầu độc mọi người và muốn trừng phạt nàng. Tuy nhiên, cái chết của Nacha khiến cả nhà bận rộn nên Elena quên đi.

Laura Esquivel dùng hai chi tiết, sự buồn bã đến độ khóc lóc và ngộ độc của khách sau khi ăn bánh cưới, để giới thiệu với độc giả quan niệm của bà; đó là, khi nấu ăn hay làm bánh, tình cảm của người nấu ăn có thể “chảy vào” làm ảnh hưởng đến thức ăn. Nỗi buồn rơi nước mắt của Tita và nỗi buồn đến chết người của Nacha đã rơi vào bánh cưới, khiến tất cả mọi người dự tiệc cưới đều ngộ độc.

“Đi ngủ đi, cháu, bà sẽ thay cháu hoàn tất phần kem trên mặt của bánh meringue. Chỉ có cái nồi mới biết nước súp đang nóng sôi đến mức độ nào. Tuy nhiên, bà đoán biết cảm xúc của cháu. Thôi nín đi, cháu rơi nước mắt nhiều quá làm cho bột bị loãng, rồi nhân bánh sẽ không đặc được. Thôi, đi ngủ đi, cháu.

Mặc cho Elena cấm đoán và tìm đủ mọi cách để cản trở, đôi tình nhân vẫn âm thầm yêu nhau bằng mối tình trong sạch. Ngày tân hôn, viện cớ vợ chưa bình phục sau đám cưới, Pedro không động phòng. Sáu tháng sau chàng vẫn còn tân. Rosaura phải thúc giục chồng, bảo rằng nàng hết bệnh đã lâu rồi. Pedro cầu nguyện với Chúa, xin phản bội Tita vì phải duy trì chức năng sinh sản của con người. Tuy không được phép thố lộ tình yêu, Tita nhận ra rằng nàng có thể rót tình yêu vào Pedro và chàng cảm nhận được tình yêu của nàng, qua những món ăn nàng nấu. Nhân ngày mừng một năm Tita đảm nhận chức đầu bếp của cả gia đình, Pedro tặng nàng một bó hoa hồng. Elena ra lệnh Tita phải ném bó hoa hồng vào thùng rác. Không thể ném đi biểu tượng tình yêu của Pedro dành cho nàng, Tita nghiền cánh hoa hồng thành bột để làm nước xốt cho món chim cút nướng. Đây là món ăn của tình yêu. Người ăn món này sẽ cảm thấy hưng phấn trong đam mê. Tất cả mọi người trong bữa ăn đều cảm thấy rạo rực nhưng riêng Gertrude, chị thứ nhì của Tita, thì không thể kềm hãm cơn hứng tình, bỏ nhà ra đi theo tiếng gọi của con tim với một chàng trẻ tuổi nàng gặp lúc ban chiều. Tình yêu nồng cháy của Tita theo chim cút và nước xốt hoa hồng tan chảy vào Pedro biến thành một cuộc hợp hôn trong tư tưởng của đôi tình nhân.

Thức ăn trong “Như Nước Cho Sô Cô La” được dùng để biểu lộ sự đam mê trong tình yêu và tình dục. Đạo diễn Ang Lee của Đài Loan qua phim “Eat Drink Man Woman” hay “Ăn, Uống, Đàn ông, Đàn bà” dùng thức ăn để bày tỏ tình thương của người cha dành cho ba cô con gái đến tuổi lập gia đình. Ông Chu, đầu bếp chánh của một nhà hàng danh tiếng, dùng tất cả tài năng để nấu những món ăn rất cầu kỳ đãi các con hằng tuần vào mỗi Chủ Nhật. Bữa ăn bị các cô con gái tiếp nhận bằng sự nhàm chán và nỗi bực dọc vì nó đã gây khó khăn trong đời sống cá nhân của các cô.

Bữa ăn hằng tuần vào ngày Chủ Nhật ông Chu nấu cho ba cô con gái

Chu Jia-Jien, cô con gái cả, giáo viên dạy Hóa, có mối tình đầu không thành, bắt đầu lo sợ lỡ thì. Chu Jia-Chien, cô con gái thứ nhì, thành công trong công việc quản lý Công ty Hàng Không. Cô thật ra chỉ yêu thích công việc nấu ăn nhưng theo đuổi sự nghiệp hàng không để vui lòng bố. Chu Jia-Ning, cô con gái út đang là sinh viên, làm thêm ở một nhà hàng fast food. Ông Chu là người trầm mặc, vợ mất sớm, ông không thể biểu lộ tình thương bằng lời nói, bao nhiêu công sức ông đổ vào những món ăn xứng đáng cho hàng vương giả thay lời nói, nhưng dầu thế nào đi nữa, tình cha và thức ăn ngon vẫn không thể giải quyết những nỗi khó khăn của thời đại mà các cô phải tự mình đối phó. Jia-Jien vì xinh đẹp và chưa chồng nên bị các nam sinh Trung học tán tỉnh trêu ghẹo. Jia-Chien xinh đẹp và quyền thế nhưng phải lòng một anh nghệ sĩ có vợ. Vốn có tài nấu ăn cô cũng từng dùng thức ăn để chinh phục tình nhân. Jia-Ning đột ngột thông báo với bố cô gặp người vừa ý sẽ lấy anh ta và dọn ra khỏi nhà, nhanh và mạnh như một cơn bão. Ông Chu rốt cục dùng tài nấu ăn để chinh phục một cô bé còn đi học mẫu giáo, vốn là con gái của một cô bạn gái của Jia-Jien. Ông Chu được lòng cả người mẹ lẫn bà ngoại của cô bé. Không chỉ là phim có nhiều thức ăn ngoạn mục, bạn sẽ nhìn thấy cuộc sống của phụ nữ Đài Loan của thời đại kỹ nghệ vượt thoát ra khỏi khuôn mẩu cổ kính của phụ nữ Trung hoa.

Trái Cấm

Hôm trước, chẳng nhớ là hôm nào, nhận được quà của chị chủ biên Gió O. Mấy quả lựu thật là to, chưa hề thấy trong chợ bán lựu to như thế. Lựu này ép lấy nước uống là ngon lắm. Sẵn có mấy quả lựu, tôi kể bạn nghe chuyện cổ tích.

Từ thuở xa xưa, người ta đã dùng thức ăn để cám dỗ. Bạn biết mà, ở vườn Eden, con rắn đã xúi Eva ăn quả táo. Sau đó Eva dụ dỗ Adam. “Ta ghé răng cắn vào, miếng môi ngọt đắng,” chuyện gì xảy ra sau đó bạn biết rồi, xin miễn nhắc tới. Con rắn ngày sau biết lỗi của nó nên mỗi mùa lột da để nhìn rõ bản chất của nó. Chuyện rắn lột da thì không phải là huyền thoại, tôi chỉ dùng mấy câu hát của ông Cohen để bịa chuyện cho vui.

I heard the snake was baffled by its sin.
He shed his scales to find the snake within.

Còn một chuyện cám dỗ người ta ăn trái cấm nữa, trong huyền thoại Hy Lạp ít được chú ý hơn.

Zeus, chúa tể của các vị thần, chia thế giới làm hai cõi. Zeus kiểm soát cõi dương. Ông chia quyền cai trị cõi âm cho người em tên là Hades. Thần Zeus tính tình lang chạ gặp nữ thần nào xinh đẹp vừa mắt là lấy làm vợ lẽ. Demeter, rất xinh đẹp có một đứa con gái với Zeus, đặt tên là Persephone. Demeter chịu trách nhiệm nuôi dưỡng cây trái mùa màng, mang lại no ấm cho cả thế giới. Persephone xinh đẹp hơn cả mẹ của nàng. Một ngày Persephone mê mải hái hoa trên cánh đồng đủ loại hoa như hồng, crocus, violets, diên vỹ, dạ hương lan đi xa hơn vùng đất mẹ nàng cho phép. Persephone vô tình không biết cánh đồng này là do Zeus biến hóa ra với mục đích làm bẫy bắt nàng đem về làm vợ của Hades. Persephone là con của Zeus và Demeter, do đó Hades là chú của nàng. Theo quan điểm đạo đức ngày nay, Zeus và Hades phạm tội loạn luân. Trước mặt Persephone là một cánh đồng hoa thủy tiên, màu hoa vàng sáng rực như mặt trời, và hương thơm ngát từ trời phủ xuống bao bọc cả cánh đồng. Khi Persephone cúi xuống hái hoa, thì mặt đất nứt ra. Từ lòng đất bay lên một vị thần và cỗ xe ngựa. Vị thần này tóm lấy Persephone, đặt nàng lên cỗ xe rồi chở nàng đi mất dạng. Persephone kêu cứu nhưng không ai đáp lời. Tuy vậy có hai vị thần, Persaeus và Helius, nghe tiếng cầu cứu của nàng.

Persephone và quả lựu. Photo: Internet

Demeter đi tìm con khắp nơi. Đau buồn, bà bỏ phế công việc, mùa màng chết rụi, mặt đất tắt nắng, trở nên lạnh lẽo tuyết giá. Trước nguy cơ cả thế giới bị chết đói Zeus ra lệnh Hades phải thả Persephone về trần nhưng Hades cãi lời. Hai anh em đồng ý với nhau nếu Persephone ăn bất cứ thức ăn nào của cõi âm, thì vĩnh viễn sẽ ở lại nơi đó. Nếu Demeter tìm được cô con gái trước khi nàng ăn thức ăn của cõi âm thì Hades phải giao trả cô gái về dương trần. Persephone từ khi bị bắt về âm ty, nàng tuyệt thực. Bảo rằng chỉ ăn thức ăn của mẹ trồng và sẽ nhịn đói cho đến khi nào được thả về với mẹ. Persephone không biết luật của âm ty chỉ tuyệt thực để phản đối hành vi cưỡng ép của Hades. Trước nguy cơ Persephone sẽ chết vì đói trước khi trở thành vợ của hắn, Hades tìm thức ăn của Demeter trồng để cám dỗ Persephone, nhưng vì Demeter đã biến địa cầu thành mùa đông, cây cỏ chết hết nên Hades chỉ tìm được một quả lựu đã héo khô. Hades bảo nếu Persephone không ăn nàng sẽ chết trước khi gặp mẹ. Hạt lựu cũng đã khô héo chỉ còn lại mười hai hạt. Persephone thấy quả lựu, nghĩ rằng đây là thức ăn của mẹ trồng do đó nàng nhấm nháp vài hạt lựu. Khi Demeter được lời mách bảo của Persaeus và Helius bà tìm xuống âm ty, gặp Hades để đòi lại con. Đến nơi thì Persephone đã lỡ ăn hết sáu hạt lựu. Vì thế hằng năm Persephone phải ở lại âm ty làm vợ của Hades sáu tháng và về dương trần ở với mẹ sáu tháng. Sáu tháng con gái ở xa là sáu tháng Demeter đau buồn và vì thế mặt đất giá lạnh, cây cối không trổ hoa kết trái. Từ đó về sau người trần có sáu tháng mùa thu và mùa đông, còn sáu tháng kia là mùa xuân và mùa hè.

(Tóm lược theo “Clasical Mythology” 6th edition, chapter 12, “Demeter and the Eleusinian Mysteries” của Mark P. O. Morford và Robert J. Lenardon)

 

3 thoughts on “Thức ăn: Hình ảnh của tình yêu trong phim ảnh – Nguyễn Thị Hải Hà

Leave a Reply