Tiếng động nào gõ nhịp không nguôi…

Sept 25, 2017 (TM)

Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi, để một mai vươn hình hài lớn dậy .  Ôi cát bụi tuyệt vời,  mặt trời soi một kiếp rong chơi.  Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi, để một mai tôi về làm cát bụi. Ôi cát bụi mệt nhoài, tiếng động nào gõ nhịp không nguôi. Bao nhiêu năm làm kiếp con người, chợt một chiều tóc trắng như vôi, lá úa trên cao rụng đầy, cho trăm năm vào chết một ngày . Mặt trời nào soi sáng tim tôi,  để tình yêu xay mòn thành đá cuội. Xin úp mặt bùi ngùi, từng ngày qua mỏi ngóng tin vui. Cụm rừng nào lá xác xơ cây, từ vực sâu nghe lời mời đã dậy . Ôi cát bụi phận này, vết mực nào xóa bỏ không hay

Nếu chọn một bản nhạc của Trịnh Công Sơn để yêu cầu ai hát, có lẽ tôi lại sẽ chọn nghe bản này.  Không phải “Phôi Pha”, không phải “Một Cõi Đi Về”, mà là “Cát Bụi”,  khi chính nó cũng đã trở thành tiếng động gõ nhịp không nguôi.

Tống Mai

 

Cát Bụi
Trịnh Công Sơn
Khánh Ly
www.youtube.com/watch?v=RoBY_6Fz3bQ

 

Vào một buổi chiều ngày tháng không còn nhớ, tôi một mình đến rạp Casino xem phim ”Hiệp sĩ mù nghe gió kiếm” tập 6 . Đây là bộ phim nhiều tập, đã xem tập này thì không thể không chờ xem tập khác. Nói chung là tập nào cũng hấp dẫn. Trong 6 tập có đoạn hiệp sĩ mù xuất kiếm giải cứu cho một nàng Kiều xinh đẹp. Cứ mỗi tuyệt chiêu xuất ra là nghe có một tiếng nói bình giả ca ngợi. Đường kiếm như có thêm sức mạnh mỗi lúc một uyển chuyển huy hoàng hơn. Sau khi cứu được nàng Kiều, hiệp sĩ mù quay về phía tiếng nói vái tay chào hỏi. Hoá ra bên vệ đường dưới gốc cây to có một người mù khác đang ngồi xếp bàn, trên hai chân có cây đàn bọc trong bao vải gác ngang. Người nghệ sĩ mù có nhã ý chơi một bản đàn tặng hiệp sĩ mù. Hai người bèn kéo nhau vào một khu rừng gần đấy. Hình như rừng vào thu nên các cành đều trơ lá, chỉ thấy một đám lá vàng đỏ trải dài trên mặt đất. Hai người ngồi tựa vào hai gốc cây đối diện nhau. Tiếng đàn cất lên như một lời than thở ngậm ngùi về đất trời, về kiếp người. Tiếng đàn nửa chừng bỗng đứt giây. Người nghệ sĩ mù nói : có kẻ bất thiện dang nghe lén. Quả đúng như vậy, có một tên gian đang rình rập hiệp sĩ mù. Thế là hai người lặng lẽ chia tay.

Hết phim, tôi tản bộ ngang trên đường phố. Không hiểu sao cái đoạn phim ngắn ngủi ấy khiến tôi buồn buồn. Chiều tôi về nhà, sau khi ăn, tôi ngồi đọc lại cuốn “ Zorba le Grec”.  Đến đoạn Zorba than thở :  “Chim đa đa ơi thôi đừng hót nữa, tiếng hót mày làm tan nát tim ta”, tôi bỗng gập sách lại và không đọc nữa. Có một cái gì đó thật trùng hợp trong cùng một buổi chiều. Một nỗi buồn hay một điều gì đó gần với sự rời xa ly biệt đang cựa mình thức dậy trong tôi. Tôi lại ra đường tìm một góc quán quen thuộc ngồi. Trên đường trở về nhà, trong đầu bỗng vang lên một tiếng hát. Tôi lập đi lập lại nhiều lần trong đầu, hát thành tiếng khe khẽ. Đến khi về nhà ghi lại thì bài hát đã gần như hoàn chỉnh. Sáng hôm sau mang hát cho một số bạn bè nghe, hầu như ai cũng thích.

Đó là câu chuyện sự ra đời của bài “Cát bụi”.

Mỗi bài hát đều bắt nguồn từ một duyên cớ nào đó. Có khi từ một câu chuyện không đâu.

Bây giờ thì người hiệp sĩ mù kia đã chết rồi. Khoảng hai năm nay. Người viết Zorba đã qua đời dĩ nhiên con chim đa đa kia cũng đã chết. Và nếu Zorba là một con người có thật được Nikos Kazantzakits tỉểu thuyết hoá thì nay ông cũng mất rồi.

Tiếng động nào gõ nhịp không nguôi…”

Thời gian đã nghiền nát tất cả thành cát bụi hết rồi.

Trịnh Công Sơn

 

 

4 thoughts on “Tiếng động nào gõ nhịp không nguôi…

    1. Cám ơn Hà khen tấm ảnh sương mù và lau lách đó. Đây là lúc Mai chụp nó:

      Rồi tia sáng đầu tiên của mặt trời cuối cùng cũng xuất hiện qua rừng cây bên góc phải của hồ. Tôi biết đó là dấu hiệu đã đến lúc sương tan, cầm vội máy hình, tôi bước ra bệ gổ chuồi ra hồ, đến tận đầu mút của nó thì dừng lại, chung quanh vẫn mù mịt, mắt có muốn biến thành hai ngọn đèn pha như cũng không thể chọc thủng được màn sương. Sương lạnh thật, lại có mùi của đất, mùi của mưa và mùi của bông tuyết nữa chứ, và bao trùm mọi vật làm tôi không thấy được gì ngoài chiếc thuyền neo bên cạnh bục gổ nơi tôi đang đứng, chiếc thuyền nhỏ trông hiu quạnh làm sao, đứng chơ vơ bất động, Boat on the River, bài hát nghe hôm trước hiện ra trong đầu … take me back to my boat on the river, I need to go down, will you let me go down, so I won’t cry out anymore …Take me back to my boat on the river… for all roads lead to tranquillity base. Con đường nào rồi cũng dẫn đến cõi tĩnh lặng.

      Khung cảnh thật buồn, chỉ có một màu xám của sương và rặng lau lách cùng màu giữa hồ và chiếc thuyền con bên cạnh.

      Tôi tiếp tục chờ, mặt đẩm cả sương. Mặt trời hiện ra mạnh mẽ hơn nên sương mỏng dần và bị đẩy lui ra phía bên kia rồi đứng khựng lại ngay giữa hồ. Một nửa hồ hiện ra trong trẻo, huyền nhiệm thay, mặt hồ đang bị chia đôi, nửa sáng và nửa mù, một nửa của mặt trời và một nửa kia của sương. Phía bên kia hồ là bóng của rừng phong nhấp nhô như những bóng núi, nếu không biết trước bên kia là rừng phong thì sau màn sương sẽ tưởng đó là những rặng núi. Khung cảnh ngất người đã làm vở òa nước mắt, một ý nghĩ bổng thoát hiện trong đầu, làm sao để có thể hướng hết những gì đang cảm nhận trước mắt đến một nơi xa xôi mà nơi đó bầu trời luôn một màu xám buồn. Ý tưởng ước mong có một sợi giây vô hình nối hai bờ để những cái đẹp của bờ bên này có thể chuyển tải qua bờ bên kia kia bổng đánh ngã lòng như một nỗi thất thần. Đang chìm trong những ý tưởng ngơ ngác đó thì bổng nhiên đằng sau lưng có tiếng chân ai bước nhẹ lên bục gỗ, tôi không biết làm sao để tránh không cho ai thấy cái thất thần của mình lúc đó nên chỉ biết vội vàng ngồi xuông xếp bằng tròn, tiếng chân đang bước hình như biết ý nên ngập ngừng ngưng lại rồi quay đi. Thế là thoát nạn, ngồi cho đến khi định thần thì trở lại với bạn bè.

      (Trích: Nói đến người tì kheo của mình – Tống Mai
      http://khungcuahep.com/tong-mai/noi-den-nguoi-ti-kheo-cua-minh.html

  1. năm tôi vừa mười một tuổi
    quê tôi bom đạn tơi bời
    bóng ma chiến tranh quay lại
    hãi hùng ôi tuổi thơ tôi!

    lớn lên dưới trời khói lửa
    mẹ thương, lo từng bữa ăn
    cha thương, lo từng giấc ngủ
    chị thương, an ủi dỗ dành

    rồi đến ngày tôi giã biệt
    đường đời vạn nẻo tôi đi
    đường đời trăm may nghìn rủi
    vẫn mong có một ngày về

    nhớ ngày tôi đi biển khóc
    bóng cha tôi ở cuối đường
    và cánh đồng trơ gốc rạ
    đất còn thơm mãi mùi hương

    nhớ ngày tôi đi mẹ khóc
    ruộng vườn bỏ lại sau lưng
    mây mù che ngang đèo Cả
    đường xa mưa gió mịt mùng

    tôi đi và tôi đi mãi
    dừng chân ở lại cao nguyên
    tưởng đâu đất lành chim đậu
    nào ngờ đời vẫn chưa yên

    tôi đi và tôi đi mãi
    quê nhà bỏ lại sau lưng
    quê người gian nan vất vả
    đường xa mây khói mịt mùng

    tôi đi và tôi đi mãi
    tôi đi tìm một mái nhà
    rồi một ngày kia dừng lại
    bên rừng Scibilia

    những chiều mùa thu lá rụng
    những ngày lạnh buổi đầu đông
    nhìn mây bay về cố xứ
    nhớ quê hương đến thắt lòng

    bây giờ còn mong chi nữa
    tha phương gửi nắm thân tàn
    mai kia tôi là hạt bụi
    bay về phía Thái Bình Dương

    Phạm Cao Hoàng

Leave a Reply