Dã Tràng Ca – Tiếng hát: Quốc Ân

Aug 28, 2017 (TM)

The Myth of Sisyphus của Camus – Dã Tràng Ca của Trịnh Công Sơn – Huyền thoại Sisyphus đã xiềng xích Tử Thần để con người không còn phải chết nữa. Khi được phóng thích và đến lúc Sisyphus phải chết, Tử Thần lập mưu để Sisyphus trốn khỏi địa ngục. Nhưng Sisyphus bị bắt và bị các vị thần trừng phạt phải vĩnh viễn đẩy một tảng đá lên núi để rồi đá lại lăn xuống và lại phải đẩy lên lăn xuống như dã tràng xe cát. Đó là tất cả sự phi lý của kiếp người khi đi tìm ý nghĩa cho một thế giới thiếu vắng giá trị vĩnh cửu.

Tôi chọn bài Dã Tràng Ca trong album Dã Tràng Ca của anh Lê Quốc Ân để giới thiệu album này của anh và chị Thu Vàng. Album đầu tay của anh mà là một album chọn lọc những bản nhạc Trịnh Công Sơn tôi tâm đắc … Phúc Âm Buồn, Vết Lăn Trầm, Xin Cho Tôi, Lời Thiên Thu Gọi, Ru Đời Đi Nhé, Ru Ta Ngậm Ngùi và hơn tất cả: Dã Tràng Ca. Tôi đã từng nghe anh Quốc Ân đàn và hát nhạc TCS nhưng lần này tôi thật sự im lặng và xúc động.

Tống Mai

 

Dã Tràng Ca
Nhạc: Trịnh Công Sơn
Tiếng hát: Quốc Ân

www.nhaccuatui.com/bai-hat/da-trang-ca-le-quoc-an.Bei6OsEErjEh.html

 

 

Dã tràng 1:
Lời biển vọng
Dã tràng xe cát biển Đông
Dã tràng dã tràng dã tràng xe cát biển Đông
Dã tràng , dã tràng dã tràng xe cát hoài công
Trùng dương ơi mấy ngàn năm
Gọi miên man cho sóng triều lên
Quên dã tràng ngày đêm xe cát

Trùng dương ơi sao nỡ bỏ quên
Gọi cơn đau khi sóng triều lên
Công dã tràng muôn đời vỡ tan
Trùng dương , trùng dương gọi xa cồn nhớ
Trùng dương đưa sóng vào bờ
Ngày đêm nghe nắng nghe mưa
dã tràng vẫn đem hoài công
Hải đăng mắt đêm gọi mãi
Trùng dương đưa sóng vào bờ
Đùa lên biển cát hoang vu
xoá từng mảnh công dã tràng

Dã tràng khóc cho thân mình
Trùng dương trùng dương gợi xa cồn nhớ
Trùng dương ….. nhớ ….

Tiếng hát của dã tràng – bể cát và thân phận đó
Khi mưa lên, khi nắng về,
khi sương rơi, khi thu buồn,
khi chim én bay vào mùa xuân,
mình tôi đi, triền núi đến,
tôi xe cát nghe thân lưu đày,
mình tôi đi, làn sóng đến,
nghe công vỡ cho thân ru mềm.
Trùng dương ơi đã mấy ngàn năm,
gọi miên man cho sóng triều lên,
quên dã tràng đêm ngày xe cát,
trùng dương ơi sao nỡ bỏ quên,
gọi cơn đau khi sóng triều lên
công dã tràng muôn đời vỡ tan.

Bãi cát chiều và lời vỗ về của người khách lạ
Này dã tràng ơi nghe thân lưu đày,
ngàn năm còn mãi, ngàn sau còn mãi
cho vai thêm gầy khi nắng khi mưa .
Trùng dương lên, trùng dương lên,
bờ cát trắng, bờ cát trắng,
trùng dương lên gọi mây thêm cho sóng cuồng nộ

Niềm đau vô vàn của thân phận
Thôi còn gì nữa đâu, còn gì nữa đâu,
xác dã tràng trắng bể thù sâu
Không còn gì nữa đâu
còn dài mãi sau đời lên cơn đau

Lời nói trên không
Trùng dương ơi đã mấy ngàn năm
gọi miên man cho sóng triều lên
quên dã tràng đêm ngày xe cát .
Trùng dương ơi sao nỡ bỏ quên
gọi cơn đau khi sóng triều lên
công dã tràng muôn đời vỡ tan

Dã tràng 2:
Tuổi 20 vào đời
Khi tôi nghe đời gọi chân bước vô không ngập ngừng
khi tôi nghe đêm dàị lòng hoài mong ánh sáng
khi hai mươi tuổi rồi có những đêm chong đèn ngồi
chợt nhìn sâu đêm tối chợt hồn nghe tiếng nói dã tràng
dã tràng dã tràng xe cát biển đông
dã tràng dã tràng dã tràng xe cát hoài công

Niềm đau khoảng không
Từ đó tuổi hai mươi không còn biết vui
Từ đó đêm suy tư cho đời lắng sâu,
những đêm khuya về rã rời,
bàn tay hoang vu gọi mãi,
gọi vào niềm không buốt đau,
gọi vào ngày sau nhớ nhau

Buồn vui và tuổi đó
Xuân hạ thu đông bốn mùa làm tóc trắng,
tôi gọi tên tôi khắp chốn non ngàn,
tôi dìu tôi đi giữa trời lên bão tố,
xuân hạ thu đông theo gót chân hờ

Chốn nương náu
Gọi vào tình yêu, gọi vào tình yêu, gọi vào tình yêu,
sáng lên đồi núi bắt loa gọi vào tình yêu

Lời buồn thánh
Ôi ! thiên đàng thuở nhỏ, ngai vàng từ thuở
thuở mới sinh ra trời đất là nhà
nay đã mất rồi trong tuổi đôi mươi
Ngai vàng đã mất lâu rồi
thân đày dấu trong môi cười
tay dài gối giấc ngủ vùi
nghe mình hóa thân lâu rồi

Bốn mùa là niềm vô vọng
Xuân hạ thu đông bốn mùa làm tóc trắng
tôi gọi cơn đau cho nước vỡ nguồn
tôi dìu tôi đi giữa trời lên bão tố
dã tràng hai tay với tháng năm chờ

Ngỏ ý
Còn gì đâu, còn gì đâu mà không thương nhau
Niềm hoang vu gói đầy mắt dại
Niềm cô đơn như mây ngàn tới
còn gì đâu còn gì đâu mà không thương nhau

Chốn trú ẩn cuối cùng
(Tình yêu mọc cánh thiên thần)

Tên tháng ngày viết trên môi cười
đốt đêm dài nghe ngóng tình yêu
nghe dã tràng, xuống hai vai gầy
đốt cơn buồn, đi đến tình yêu
Gọi vào tình yêu, gọi vào tình yêu, gọi vào tình yêu
Ta ra ngàn lối bắt loa gọi vào tình yêu

 

 

Leave a Reply