Trăm năm ta vẫn đợi – thơ của Nguyễn Văn Đổng

Em là gió trong trưa hè nóng bức

Em là mưa trong mùa hạ cháy da

Và là xuân đầy ắp những hương hoa

Mang lộc mới cho đời thêm nghĩa sống.

Vì là gió nên lòng ta nổi sóng

Vì là mưa nên ta nhỏ lệ sầu

Vì là trăng và sắc của muôn hoa

Nên ta biết những đêm dài không ngủ.

Em là bóng mát,

Em là trăng thanh,

Em là suối ngọt,

Là lửa hồng sưởi ấm những chiều đông,

Là tháng năm ta mơ ước vô cùng,

Là lẽ sống…

Ôi! em là tất cả.

Em bước khẻ sao lòng ta dậy sóng,

Em mỉm cười cho ta cả trời sao,

Cả không gian im lặng khắp bốn bề,

Bừng sống dậy khi bước chân em đến.

Ta vẫn nhớ ,em ơi! ta vẫn nhớ,

Bóng hình nàng đã phủ kín hồn ta,

Bốn Mươi Ba năm đâu có nghĩa gì,

Trăm Năm nữa còn đây ta vẫn đợi.

Toronto 2013  – NguyễnVĐổng

 

 

 

Leave a Reply