Tản mạn … chàng trai Huế – Lương Thúy Anh

Sept 23, 2016 (TM)

thuyanhtraihue2
Photo: Internet

Thầy Giáo Trần Kiêm Đòan là giáo viên một thời của trường Đồng Khánh.

Tôi không học với Thầy nhưng tôi thích văn thơ của Thầy lắm.

Một hôm tôi tình cờ đọc được mấy câu thơ này của Thầy:

“Con trai Huế tình già gan thỏ,

Dẫu thương ai chẳng dám tỏ lời.

Mai tê trăng lặn mất rồi.

Đáy sông vùi cát một đời nhớ trăng.

Thấy hay và ý tưởng lạ lạ nên tôi gởi cho một vài người bạn đọc, một người bạn của tôi, đọc thơ rồi không nói chi mà chỉ: “hahaha…”

Tôi không hiểu  bạn của mình nghĩ gì, tôi chỉ có thể đóan rằng bạn tôi cười cho một anh bạn trai người Huế nào đó, một thưở đã xa, bỏ mất cơ hội…

Và tôi chưa hoàn tòan đồng ý với Thầy Đoàn, không phải anh trai Huế nào cũng mang lá gan thỏ cả, nhưng tôi cũng phản đối luôn các anh trai Huế nào… nếu lỡ không nhanh tay lẹ mắt … chớp ngay cơ hội, để rồi sau đó thở than, trách ông Trời đã không chịu se duyên gán nợ. Đồng ý là cũng có phần nào là duyên trời, nhưng Ông Trời ở xa tít mù thế, Ông có thả duyên xuống trần thì duyên di chuyển cũng không nhanh được, làm sao kịp được chỉ với một câu tỏ tình rất duyên dáng thốt ra từ anh trai Huế: “Em ơi, cùng anh xây tổ ấm nghe.”

Chỉ cần thế thôi, các anh trai Huế ơi, không cần phải rườm rà kết hoa tươi ngàn cái, cũng chẳng nhất thiết phải có thuyền rồng lướt trên sông Hương rồi bắn pháo hoa đùng đùng, hay là vẽ một trái tim thật lớn giữa sân trường, rồi quì vào mà la thật lớn cho mọi người cùng làm chứng: “Em ơi, cho anh xin bàn tay của em, em nhé?” Ngọt ngào thật đó, thơ mộng cũng vô cùng, nhưng đó chỉ là trong phim Hàn thôi, thực tế các cô gái Huế, chẳng mấy ai muốn những hình ảnh phù phiếm quá vậy. Tất cả những kiểu tỏ tình như thế, chỉ là phù du, lãng mạn nhất thời, và sẽ không còn ý nghĩa nếu như một mai…

Anh trai Huế chỉ cần tỏ tình một câu gọn nhẹ, gom tất cả tấm lòng của mình vào đó, và để chắc chắn hơn thì thêm cho trọn gói: “Anh muốn sống bên em trọn đời”.

Tôi đã một thời là thiếu nữ Huế, và chắc chắn ai trong thời xuân sắc ấy, mà không từng nhận mấy câu tỏ tình. Những bức thư tình ngỏ lời của mấy anh trai Huế hồi ấy đơn sơ, giản dị lắm. Tôi cũng thế thôi, cũng từng đọc mấy câu chân tình trên tờ giấy trắng học sinh, có khi xếp thật gọn trong tập vở…giả vờ mượn để chép bài, có khi thả vào trong cửa sổ nhà ai. Mà thật là xui xẻo, chẳng may hôm đó Ông anh …cả lượm được, thế là hết chối nhé, thế là tôi …bỏ của chạy lấy người, và thế là tôi chẳng biết ai là tác giả của bức thư tình…rơi vội ấy, và trong đó đã viết những gì? Sau này lấy chồng, chồng tôi cũng là người Huế (chắc chắn rồi), có lần tôi dò dò hỏi anh, xem thử có phải hồi trước anh đã thả thư vào cửa sổ nhà mình không, chồng tôi lơ lơ lửng lửng: “Anh…thả nhiều thư vô… nhiều cửa sổ quá, nên chừ anh không… nhớ hết được”!!!

Oh, my God !  Trai Huế thật thà đến thế là cùng.

Trai Huế thỉnh thoảng cũng hơi nhút nhát chút xíu, nhưng chẳng phải trai Huế vẫn luôn là lựa chọn hàng đầu của các cô gái Huế đó sao… “Mạ ơi, nếu không phải là trai Huế, thì con…không lấy chồng mô.”

Các anh nghe chưa? Vậy thì còn chần chờ gì nữa, “Mau với chứ, vội vàng lên với chứ...” nhanh nhanh về mà “…điểm phấn tô son lại/ Ngạo với nhân gian một nụ cười”, để các cô gái Huế còn … “chọn mặt gởi vàng” chứ. Các cô ấy  vẫn luôn kháo nhau rằng…trai Huế chung tình là số một. Và các cô sẽ mở ngày hội “gieo cầu” vào một ngày nào đó Huế rất đẹp trời…

Vội vã lên thôi, để khỏi muộn màng, rồi lại ngỡ ngàng mà ngửa mặt lên trời thở than:

Thôi rồi…trăng đã…
Vội vàng… sang ngang.

Lương Thúy Anh –
(Chị ơi,  Huế chừ đang là mùa mưa, mưa dồn dập, chị đọc báo chắc cũng có biết. Em thường ít thích mưa, ai cũng nói mưa Huế đẹp, mưa Huế thơ, mưa Huế là đặc sản của Huế, nhưng ở Huế vào mùa mưa chính hiệu thì quá khổ, khổ nhất là những người buôn bán lẻ và giới lao động chân tay. Em vừa mới lục tìm một bài viết cho mấy anh trai Huế, vui vui, em gởi chị.)

Huế mùa lủ, tháng Chín 2016

 

2 thoughts on “Tản mạn … chàng trai Huế – Lương Thúy Anh

    1. Dạ, em cám ơn chị Mai đã nhắc em đọc bình luận ni, và cám ơn cả tác giả đã viết câu bình luận…dễ thương.

Leave a Reply