Quê Hương Tôi Miền Trung – Lương Thúy Anh

July 14, 2017 (TM)

Dạ chị ơi.
Em gởi chị một suối tóc của Huế đây.

Em Thúy Anh

 

 

Quê Hương Tôi Miền Trung
Lương Thúy Anh

 

Tạo hóa ban cho tôi một suối tóc lướt thướt dài như bất tận.

Đất Trời nuôi nấng, chăm lo cho tôi, tôi cứ thế mà sống cận kề với thiên nhiên, mùa nào thức ấy.

Chẳng biết từ bao giờ, tôi được mang cái tên tóat lên từ hoa đồng cỏ nội, thơm ngan ngát.

Những tinh mơ, trở giấc giữa màn sương dày đặc, tôi lặng lẽ chải mái tóc mượt mà của mình trong mờ mờ ảo ảo sương rơi để đón chờ bình minh lên.

Nắng rơi óng ả lên làn tóc mênh mang của tôi cứ như một tấm lụa dài quanh co, được dệt lên bởi màu nắng mai về.

Chiều xuống, nắng nhạt dần rồi dấu bóng trong mây, tôi thóang buồn, một chút man mác, một chút hững hờ, nhưng có sao đâu, tôi vẫn rất là thơ.

Hòang hôn buông rồi đó thôi, một màu tím rịm, màu yêu thương của phái nữ Huế. Tím một màu ngan ngát, cứ như là tạo hóa rất biết chiều lòng người, tôi trở nên yêu kiều thêm một chút trong bóng chiều tàn lờ lững trôi trôi.

Đêm đến, hòa trong lung linh của muôn ánh đèn, cọng dồn ánh trăng vằng vặc vào những đêm rằm, tôi như thêm huyền ảo trong muôn sắc màu phản chiếu từ hai bên bờ Nam Bắc của quê hương tôi, du khách các nơi về cứ lang thang bên tôi mà thưởng ngoạn thiên nhiên.

Và tôi đi vào thơ văn trong lòng người cũng vì thế.

Quê hương yêu thương của tôi là Huế mộng mơ.

Huế cứ thế mà ân cần chăm lo cho tôi ngày lại ngày.Tôi lặng lẽ đi bên cạnh những người Huế. Thay cho lời cám ơn, tôi gởi tặng cho Huế những món quà từ trong Đất Trời, và cả từ trong lòng tôi.

Tôi sinh ra, lớn lên, trưởng thành và cả già lão trong vòng tay êm đềm của Huế. Tôi mãi mãi tồn tại trong lòng quê hương tôi.

Tôi vốn vẫn hiền hòa lắm, nhưng chẳng hiểu sao, có những lúc người ta bảo rằng bởi ai đó lỗi thề nên tôi cũng dỗi hờn mà trở nên hung hăng, nhấn chìm Huế vào một màu nước đục lừ, đầy phù sa dẻo mịn, làm hư hại mùa màng, và tổn hao tính mạng…

Tôi đau xót và buồn vô cùng.

Nhưng tôi đâu biết giận hờn, chỉ là Trời giận Đất, Đất giận Trời, cãi nhau kịch liệt rồi làm nên thế thôi.

Và có khi cũng tại hai cái Ông Sơn Tinh, Thủy Tinh tranh nhau một bóng hồng nhan, mà làm nên cơn hồng thủy, “ném đá dấu tay” rồi vu oan cho tôi.

Tôi chính là dòng sông Hương trôi dài óng ả trong lòng phố Huế.

Tôi như mái tóc thề của những thiếu nữ Huế đang xuân, nghiêng nón bên dòng sông như đợi như chờ, thủy chung mãi như màu tím rười rượi lúc bóng hoàng hôn buông.

Và chính tôi, tôi vẫn luôn chung thủy với người Huế, dù đang bên cạnh tôi, hay đã xa xôi muôn vạn dặm.

Mái tóc thề vẫn tháng năm buông dài, tỏa hương thơm và thắm mãi một màu không phai.

Có những lúc đêm về, trăng lững lờ soi bóng, dịu dàng, tha thiết…đến nỗi người Huế xa quê, vẫn vọng mãi về một nổi niềm không thể nào quên…

Viễn phương mái tóc bay dài,

Nghiêng vai sương lạnh, thương hoài vầng trăng… (Thơ Đinh Hùng)

 

 

Leave a Reply