Nguyễn Xuân Oanh, người nhạc sĩ thầm lặng – Lương Thúy Anh

Aug 19, 2017 (TM)

Tôi gọi anh là người nhạc sĩ thầm lặng, cũng bởi một vài lần ghé qua nhà anh, tôi luôn bắt gặp hình ảnh anh ngồi bên chiếc bàn con đặt ngoài sân, trên bàn là một bộ khay trà và luôn luôn có bao thuốc lá.

Tôi nghĩ thầm, có lẽ những lúc ngồi một mình như thế, hẳn là trong anh đang lặng lẽ thầm ghi những giai điệu những ca từ mà anh định sẽ sáng tác thêm cho một hai bản nhạc nào đó.

Và thêm một lí do thầm lặng nữa là, anh viết như một niềm say mê, phát xuất từ những cảm xúc và năng khiếu bẩm sinh. Anh viết để bạn bè, người thân, lúc rãnh rỗi là cùng hát, hội ngộ là hát.

Những tác phẩm của anh cứ thế mà lan truyền trong bạn bè, người thân quen, học trò, gia đình Phật Tử… chứ không hề quảng bá, cũng chẳng phô trương. Những bài ca ấy cứ theo năm tháng mà… thầm lặng đi vào lòng người.

Anh là nhạc sĩ Xuân Lam, tên đầy đủ của anh là Nguyễn Xuân Oanh, quê ở Đốc Bưu, Hương Sơ thuộc Thừa Thiên Huế.

Tác phẩm của anh không nhiều nhưng cũng không thể gọi là ít.
Ở đây tôi chỉ xin nhắc một số bản nhạc.

Bài NHỮNG NGÔI TRƯỜNG BÊN DÒNG SÔNG HƯƠNG, bài ca đã được làm nhạc chủ đạo vào dịp lễ kỉ niệm 100 năm trường Đồng Khánh vào tháng 3 vừa rồi, chính bản nhạc này đã đưa tên tuổi anh vào lòng người Huế nhiều nhất. Trong bài này còn có lời tiếng Anh do anh Nguyễn Bá Yên, là người bạn rất thân của anh chuyển lời, các anh một thời là sinh viên khoa Anh Văn trên giảng đường Đại Học.

Dòng nhạc của anh nhắc nhiều nhất là màu áo lam của đạo tràng xứ Huế, cũng dễ hiểu vì Huế là nơi có nhiều tín đồ Phật Giáo nhất, và ngay chính gia đình anh chị cũng là một trong những gia đình một lòng hướng theo Đức Phật từ tâm.

Chủ đề KHÚC CA ÁO LAM HIỀN, anh đã viết các bài như ÁO LAM CHIỀU CHỦ NHẬT, ĐÊM TRĂNG LỄ CHÙA, VỀ ĐÂY KẾT THÂN TÌNH DÀI, ÁNH SÁNG ƯU ĐÀM…

Chủ đề QUÊ HƯƠNG VÀ TUỔI TRẺ, anh viết EM VẪN NHỚ LỜI THẦY, ÂM VANG KIỀN TRẮC…

Một số bản anh phổ thơ của thi sĩ hay bạn bè thân quen, như ÁO EM phổ thơ Lê Gia Ninh, LẠI MỘT CHUYẾN ĐÒ phổ thơ Thầy Tôn Thất Viễn Bào, GIẤC MƠ XUÂN, phổ thơ Nguyễn Chương, và MÙA THU CỦA EM, phổ thơ Quang Dũng …

Đặc biệt có bài ĐƯỜNG VỀ THIÊN ẤN, giai điệu mạnh mẽ như một bản hùng ca, thường được làm nhạc chủ đạo cho các hội trại Phật tử, mà gần đây nhất là hội trại Phật Tử toàn quốc ở Núi Thiên Ấn thuộc tỉnh Quảng Ngãi.

Tôi thường hình dung cảnh anh đàn chị hát, một bức tranh bình dị và phẳng lặng như một dòng sông không hề gợn sóng, mặc kệ sau lưng đất trời có nổi giông tố bão bùng…

Cuối cùng tôi xin gởi nơi đây bài NHỮNG NGÔI TRƯỜNG BÊN DÒNG SÔNG HƯƠNG

Những Ngôi Trường Bên Giòng Sông Hương
www.youtube.com/watch?v=2jN5p8Dc3do

Tôi đã nghe bài này nhiều lần, cảm giác như luôn bồng bềnh trên một con thuyền ngược dòng thời gian tìm về điểm xuất phát của một thời áo trắng dễ thương và thơ mộng biết bao.

Lương Thúy Anh

 

Leave a Reply