Mùa Vu Lan và vòng tay của mẹ – Lương Thúy Anh

Aug 13, 2016 (TM)

Chị ơi, chỉ còn mấy ngày nữa , Vu Lan rồi.
Em thường không có thói quen đi chùa, nhưng đến lễ ni là em lại qua chùa Từ vân, em rất thích đứng ngắm mấy mâm hoa màu hồng, màu trắng, chùa để sẵn cho đạo tràng đến viếng chùa lễ Phật rồi nhận hoa cài lên áo. Em thường thầm mong những bông hoa màu hồng sẽ mau hết, chỉ còn lại hoa trắng thôi. Nhưng đó chỉ là mong thôi …

Thúy Anh

a bong hong cai ao 1 p

Từ giã vòng tay của Mẹ.

Thanh tập làm mẹ.

Một lần, mơ màng trong cơn đau được Trời ban tặng chỉ dành riêng cho phái nữ, Thanh lùng bùng nghe tiếng Mẹ vỡ òa niềm vui… “ui, con trai, con trai …”

Với Thanh, con nào cũng là con, nhưng bởi người Việt nam và nhất là người Huế, còn đậm màu phong kiến, nên thật khó để xóa nhòa quan niệm “Nhất nam viết hữu…”

Bạn bè ghé sang thăm, ai cũng chúc mừng… “có người chống gậy đi lùi rồi nghe, yên tâm chưa…”. Thanh cười, nụ cười hạnh phúc.

Thanh yêu các con, nâng niu từng đường tơ sợi tóc. Thiên chức và lòng mẹ bao la, đã được ghi cả vào sách vở, đâu còn chi để bàn cãi.

Con lớn từng giây từng phút, Thanh vui từng lúc từng ngày…

Con đến tuổi đi học, nhà cách trường có mấy bước, ngại con mỏi chân, Thanh bồng hẳn lên tay mặc cho con vùng vằng, xấu hổ với bạn. Trời mưa, đường đến trường ngập nước, cô cõng con đến tận cửa lớp, thả con ngồi lên ghế mới an lòng ra về.

Từng ngày, từng tháng, từng năm, qua đi… qua đi, con lớn lên trong vòng tay yêu thương của Cô.

Con vững vàng bước vào đời, cuộc sống êm ả như hồ thu không gợn sóng.

Ngày sang ngày lại, những bóng mây dịu dàng trôi trôi che nắng dấu mưa…

Thế nhưng…

Hồ thu bỗng dưng mà dậy sóng. Mưa trần gian, nắng cõi tạm ào ạt buông tuồng, phủ xuống đời Thanh bao nỗi truân chuyên…

Mấy lần tiễn con đi…có muốn khóc thầm lặng lẻ, cũng thật khó lòng!

Hụt hẫng,Thanh tìm lại vòng tay của Mẹ, dựa dẫm, muốn được Mẹ che chở như thuở còn thơ ấu.

Chưa bao giờ vòng tay ấy buông lỏng đời cô.

Đã bao lần,Thanh lặng yên ngồi bên cạnh Mẹ, trong căn phòng tranh tối tranh sáng, mập mờ chút nắng rơi tàn, Thanh không muốn bật đèn, và cả Mẹ, cũng không cho cô với tay bật công tắc điện, cứ để thế, mặc cho bốn dòng nước mắt tuôn dài trong màu chiều mờ dần, vắt lưng lửng qua bóng hoàng hôn.

Mẹ không nói gì, cô cũng lặng thinh.

Nhưng Thanh vẫn cảm nhận được vòng tay của Mẹ đang ôm trọn cả nỗi niềm của cô vào lòng, vừa như xót xa, vừa như an ủi, vỗ về.

Vòng tay ấy giờ đây đã xa xôi. Từ lối thiên thu mờ nhòa khó lòng định hướng, chẳng biết đêm đêm Mẹ có trở về?

Bao mùa Vu Lan qua, mỗi mùa Thanh lại lặng lẽ đến chùa, đưa tay tần ngần ao ước được nhận một cánh hóa hồng thắm, để cài lên ngực áo của mình. Nhưng, Thanh đành phải thả cánh hoa ấy, để chỉ có thể hờ hững nâng lên một bông hoa màu trắng, và cũng rất hờ hững cài lên áo của mình.

Rồi, Thanh vẫn mơ vòng tay của Mẹ ôm cô thắm thiết hằng đêm, cho cô được vùi sâu trong mộng…

Mộng Mẹ lại về bên mình.

Chỉ có thể là vòng tay của Mẹ, cho Thanh tìm được cảm giác bình yên, thanh thản như chưa từng vấp ngã, đau niềm đau trần thế.

Vòng tay mẹ…ngày xưa còn bé
Giữa dòng đời …con không còn trẻ
Dấu thời gian phai mái tóc xanh
“Dẫu bạc đầu vẫn là con của Mẹ”

Chiều lặng buồn dấu phai màu nắng
Mùa Vu lan qua đã bao lần
Đóa hoa hồng nhạt nhòa hóa trắng
Vườn xưa bóng Mẹ quá xa xăm..

Thúy Anh
Huế, mùa Vu Lan 2016

Leave a Reply