Mạ ơi – Lương Thúy Anh

Aug 7, 2017 (TM)

 

 

Khi con gái đầu lòng của tôi bắt đầu bập bẹ, thì chồng tôi, mỗi cuối tuần về thăm nhà, lại nắn nót cho con phát âm tiếng Mạ.

Anh bảo rằng, bởi vì Ba Mạ của anh đã qua đời từ lúc anh còn rất trẻ, nên bao nhiêu năm qua , anh ao ước vô cùng được nghe lại tiếng MẠ từ ngay trong gia đình của chính mình.

Tôi sinh ra và lớn lên trong lòng thành phố Huế, Ba Mạ tôi nuôi tôi bằng chén cháo, chén cơm nấu từ hạt gạo De của cánh đồng lúa An cựu, uống nước của dòng sông Hương đổ về từ nguồn cội miền Trung.

Rồi tôi cũng đã trưởng thành ngay trong vòng tay của Ba Mạ tôi.

Cho nên, tôi cũng đã tháng tháng, ngày ngày…Mạ ơi, Mạ ơi…

Khoảng gian còn luôn cận kề bên Mạ, tôi gọi Mạ, nhưng chưa cảm nhận hết sự ấm áp của từ đó. Chỉ là gọi vì ngày nào cũng lẽo đẽo bên Mạ, mà hỏi cái này, đòi cái khác, thế thôi.

Rồi một ngày tôi rời vòng tay của Mạ.

Tôi đi lấy chồng, bước chân về nhà chồng, tôi đã không được có cơ hội gọi Mẹ chồng là Mạ, vì Mẹ chồng tôi đã qua đời từ lâu.

Nhà chồng và nhà Mạ của tôi không xa, nhưng tôi cũng không thể chạy về nhà Mạ mãi để mà Mạ ơi, Mạ hỡi, đến lúc này tôi mới cảm nhận rõ ràng rằng là, tiếng Mạ ấm áp, yêu thương biết chừng nào.

Đôi lúc, tôi bất chợt hụt hẫng, khi suốt mấy ngày liền tôi chưa gọi được tiếng Mạ, rứa là thế nào cũng tìm cách chạy lên nhà Mạ, chỉ để kêu một tiếng Mạ ơi, rồi đi về .

Nhưng cũng chưa đâu.

Cho đến một hôm, Mạ tôi đang bình thường, bỗng dưng đột quỵ.

Và rồi Mạ mất, chỉ vài ngày sau đó.

Hôm nhập liệm cho Mạ, tôi đứng bên quan tài, đã nhủ thầm để Mạ ra đi nhẹ nhàng, mà nước mắt cứ mãi ràn rụa, tôi khóc Mạ, tôi khóc cả cho mình. Người anh thứ hai của tôi, đứng bên cạnh càng vỗ về, tôi càng không thể ngưng nước mắt.

Tiếng Mạ ơi, Mạ ơi, từ nay tôi chỉ có thể gọi hắt hiu từ trong lòng.

Và rồi từ đó đến chừ, tôi chỉ gọi Mạ trong âm thầm, gọi chỉ một mình, rồi tự nghe một mình thôi.

Hàng ngày, tôi vẫn đọc những câu văn, lời thơ, nghe giai điệu nhạc viết về Mẹ… tôi cũng cảm nhận chút vui vui, xen lẫn với nỗi xúc động vô cùng, để tôi bỗng cảm hứng viết nên những dòng này.

Đôi khi từ trong sâu thẳm của lòng mình, tôi bất giác bật lên mấy tiếng …Mạ ơi, để rồi lại một mình rưng rưng, bởi vì, con gái của Mạ vẫn còn nhiều điều chưa kịp nói được với Mạ…Mạ ơi.

“Dẫu bạc đầu vẫn là con của Mẹ

Dẫu làm vua mất Mẹ cũng mồ côi

Lương Thúy Anh
Huế, 5 tháng Tám 2017

2 thoughts on “Mạ ơi – Lương Thúy Anh

Leave a Reply