Huế ơi xin thôi mưa – Lương Thúy Anh

Jan 2, 2017 (TM)

Dạ, chị ơi.
Chiều ni Huế còn mưa, cứ như không thể dứt được, dường như năm ni thời tiết của Huế khắc nghiệt hơn mọi năm.
Em gởi thêm chút nỗi niềm mưa Huế cuối năm Dương lịch.
Thúy Anh

hue-mua
Photo: Internet

CHÚC MỪNG NĂM MỚI, HUẾ ƠI XIN NGỪNG MƯA

Tôi không thể nhớ chính xác được, đã bao ngày rồi mưa chưa một lần thôi rơi lốp cốp trên các mái nhà ở Huế.

Không khí lạnh tràn về làm Huế mưa và lạnh những ngày cuối năm Dương lịch, nói rằng quá lạnh thì không thể, nhưng cái lạnh của Huế thật lạ kì, cứ như lạnh từ trong lòng lạnh ra, thêm với cái cảm giác ướt át phụ họa của cơn mưa triền miên cứ như không bao giờ dứt được.

Bởi cái đặc tính ấy nên mưa Huế giờ đây đã trở thành … đặc sản của Huế.

Thuở còn đi học,Thầy giáo giảng cho chúng tôi biết rằng, vì vị trí của đất Huế có một dãy núi nằm chắn ngang như một bức tường kiên cố, khi gió mùa thổi vào Huế, gặp sườn núi nằm thẳng góc với hướng gió, đã làm nên mưa. Cho nên nói rằng mưa Huế “chẳng nơi nào có được” thì thật chẳng sai bao giờ.

Sau tuổi học trò, tôi đã có được một thời gian rất ngắn làm cô giáo đứng trên bục giảng, thời ấy gọi là thực tập sinh thì chính xác hơn.

Tôi nhớ có một hôm, tôi giảng cho học sinh của mình bài học có liên quan đến mưa Huế, tôi đã cố gắng… vận hết nội công, đem những kiến thức hạn hẹp của mình ra để giải thích cho các em học sinh hiểu được tại sao Huế hay mưa, và mỗi lần mưa lại dai dẳng đến thế. Tôi đã minh họa cho bài học hôm ấy bằng một lời ca trong bản nhạc được viết về đề tài chiến tranh, nhưng thổi vào một chuyện tình đôi lứa, trên đường chinh chiến, gặp nhau, yêu thương rồi chia tay, chỉ qua bên kia một đỉnh núi trên ranh giới của đất Huế mà thời tiết đã đối lập nhau: “anh lên xe trời đổ cơn mưa, cái gạt nước xua đi nỗi nhớ, em xuống núi nắng vàng rực rỡ…”.

Học sinh bảo tôi rằng: “hay là cô hát đi cô, như rứa thì tụi em sẽ dễ nhớ bài học hơn”. Tôi chỉ giả lả:  “giờ học, có qui định là không được hát”. Thật ra tôi chưa hát bao giờ và tôi cũng chỉ nhớ được có mỗi một câu ấy trong toàn bản nhạc, tôi nhớ vì Thầy tôi đã dạy tôi như thế.

Mưa Huế chỉ đẹp và lãng mạn trong thi ca, hội họa. Mưa Huế cũng chỉ mang lại tâm trạng xao xuyến cho những cuộc sống luôn được cơm no ấm áo.

Thực tế, đối với những cuộc sống luôn phải bươn chải từng ngày, đội mưa hứng nắng từ sáng tinh mơ cho đến tận tàn đêm, những cuộc đời phải bôn ba năm tháng để kiếm miếng cơm manh áo qua ngày, thì, mưa Huế thật sự vô cùng tàn nhẫn.

Chưa bao giờ Huế là nơi “đất lành chim đậu”, nhưng tôi vẫn “đậu” nơi đây từ lúc mới chào đời cho đến giờ đây đã quá nữa đời, bởi vì tôi … không thể bỏ Huế.

Giờ này,  năm cũ đã lùi vào kỉ niệm, nhường chiếc ghế đương kim cho năm mới đang dần dần xuất hiện sau bức màn thời gian.

Mọi người đang gồng gánh thêm một tuổi, thêm một tuổi mới, sẽ cũng có đủ vui, đủ buồn, đủ cả thất tình như tuổi cũ, biết vậy nhưng cũng vẫn vội vã cho kịp với đất trời đang di chuyển.

Tôi xin gởi lại nơi đây mọi sự an lành, hạnh phúc, may mắn, tài lộc, và tất cả những điều tốt đẹp, để bạn bè, và những người thân tha hồ lựa chọn cho mình, khi một năm mới nữa vừa cập bến, khi Huế vẫn đang mưa và trời vẫn đang lạnh.

Và thay cho lời kết, chắc chắn trong lòng của  bất kì ai, lại sẽ vẫn lao xao, lao xao , mỗi lần Xuân lại ngang qua, biết bao nhiêu lần rồi Xuân ơi, Xuân ơi…

Xin gởi vài câu trong một bản nhạc Xuân đọng mãi theo thời gian, quyện vào năm tháng, chẳng bao giờ phai.

 “Chiều nay thấy hoa cười chợt nhớ một người
Chạnh lòng tôi khơi bao niềm nhớ
Người nơi xa xăm phương trời ấy
Người còn buồn còn thương còn nhớ
Nắng phai rồi em ơi!…

Chiều xuân có một người ngơ ngác đi tìm
Một tình thương nơi phương trời cũ
Chiều nay hoa xuân bay nhiều quá
Chiều tàn dần phai trên ngàn lá
Tìm đâu bóng hình ai?”

Lương Thúy Anh

One thought on “Huế ơi xin thôi mưa – Lương Thúy Anh

Leave a Reply