Huế lạnh như lạnh từ trong lòng lạnh ra, mặc mấy áo cũng không thấy ấm – Lương Thúy Anh

Dec 14, 2016 (TM)

 

Mùa Đông đã trở về lành lạnh trên đôi tay
Lương Thúy Anh

Buổi sáng trở dậy, mùa Đông đã trở về lành lạnh trên đôi tay.

Tôi mở tủ áo lấy bất chợt một chiếc áo khóac quàng vội trước khi ra khỏi nhà. Có vẻ như một vài đôi mắt nhìn tôi hơi ngở ngàng một chút, và tôi chợt hiểu khi cô cháu nhà bên nhìn tôi cười cười: “ngày ni răng dì mặc áo màu…đẹp rứa?”

Nhìn lại chiếc áo màu cánh sen đang khóac, tôi cũng cười cười không nói, chiếc áo mà nhiều năm rồi tôi không mặc đến, cũng bởi những cái tang trong gia đình cứ xen kẻ từng năm từng năm, tôi đã quên lửng mình cũng có mấy cái áo màu rất tươi tắn, mà từ lâu tôi cất vào tận cùng ngăn tủ, như thể muốn chôn dấu hết cả những nổi niềm, không còn lòng dạ nào muốn nhớ đến .

Hình như năm nay Đông đến vội hơn năm cũ. Buổi sáng sớm, buổi tối cuối ngày, trời Huế se se lạnh, cái lạnh đầu mùa vẫn còn rất dễ chịu, nếu không có những cơn mưa bất chợt, thì cái lạnh những ngày này của Huế thật dễ thương, và càng dễ thương hơn rất nhiều khi trên đường phố đã bắt đầu xuất hiện những chiếc áo ấm màu sắc, vài chiếc khăn voan nhè nhẹ phất phơ trong gió, những cô thiếu nữ Huế như xinh xắn hơn lên trong trang phục mùa Đông của Huế.

Đông của Huế thật ra không phải là quá khắc nghiệt, nhưng cái khí lạnh đúng muà của Đông Huế thì có một vẻ khó chịu, tôi nhớ ngày trước Mạ tôi hay nói rằng, Huế lạnh như lạnh từ trong lòng lạnh ra, mặc mấy áo cũng không thấy ấm. Riêng tôi, ở cả đời này với Huế, nhưng đến mùa Đông tôi vẫn chẳng chịu thích nghi, cứ co ro mỗi khi Đông quay về, mặc dù cũng đã quấn vào trong người cả một ôm áo khăn lỉnh kỉnh mỗi khi ra đường.

Áo ấm khăn len của người Huế thường là rất nhiều, nhất là phụ nữ Huế, đa số ai cũng có khá nhiều áo ấm, và đương nhiên là ai cũng muốn có nhiều màu áo để đổi thay …cho mùa Đông của Huế thôi tẻ nhạt, và có lẽ cũng vì vậy mà Đông được …chào đón hơn khi đến với Huế

Người Huế đi xa Huế nhiều năm, nhất là những ai đến trú nơi không có mùa Đông, thường khi trở về thăm Huế lại muốn tránh xa mùa Đông Huế, cũng do đã thích nghi với thời tiết ở nơi khác rồi, nên khi nghe nhắc đến cái lạnh của Huế thì lại thít tha, dường như là rất ngại phải tiếp xúc…hơn thế nữa, ai lỡ đi xa đã lâu, nhưng vẫn gởi lại ở Huế một hình ảnh…dấu yêu xưa, khi nghe Đông Huế đến rồi, thì chắc chắn lòng lại thon thót lo lắng, và thế nào cũng âm thầm khe khẽ một mình.

Tôi cầu trời mất mùa Đông,
Cố nhân xa lắm, áo bông rách rồi...

Đó chỉ là một cách diễn tả nỗi lòng của cố thi sĩ Nguyễn Bính mà thôi, chứ áo bông có rách cũng chẳng lo đâu, độ này áo ấm cũng không đắc đỏ, và biết đâu được, đã có người lo sắm áo bông khác cho cố nhân ấy rồi thì sao.

Thế là Đông đang về bên Huế, mùa nào cũng có nổi niềm riêng tư, cũng như người Huế vẫn buồn vui cùng với tháng năm trên quê hương mình.

Cầu mong cho Đông nào cũng thế, chẳng có người Huế nào phải chịu cảnh … áo bông rách rồi..

Thúy Anh
Huế, tháng Mười Hai 2016

Leave a Reply