Chị ơi, đồi thông Thiên An Huế – Lương Thúy Anh

Aug 30, 2018 (TM)

 

LÊN ĐỒI THÔNG THIÊN AN, TÌM KỈ NIỆM HỌC TRÒ
Lương Thúy Anh

 

Photo: ThuyAnh

Đến đây một chiều gió Huế lồng lộng, dừng chân bên con dốc quen thuộc, tôi cố gắng để nhớ là đã bao lâu rồi mình mới trở lại nơi này, nhưng mãi vẫn không thể nhớ chính xác, chỉ mang máng là cũng đã khá lâu, dù vị trí này không cách xa trung tâm là mấy cả nhưng chẳng mấy khi tôi đến hay chỉ là ngang qua.

Đồi Thiên An là nơi không biết bao nhiêu lần, cũng chẳng đếm được bao nhiêu lớp lớp học sinh, sinh viên đã đến đây, lúc thì cắm trại theo từng nhóm, lúc khác là tụ tập vui chơi, có khi mang theo thức ăn trưa, ở lại, ca hát, đùa vui rồi mới về.

Đến đồi thông này mùa gió lộng, đúng nghĩa là nghe “thông reo vi vu” theo từng cơn gió qua, đôi khi mơ màng nghe như một bản hòa tấu của thiên nhiên, lúc trầm lúc bỗng lúc im bặt như là nghỉ ngơi, lấy lại hơi để tiếp tục một điệp khúc, rồi lại điệp khúc.

Các anh chị, các bạn hẳn sẽ không quên con dốc dài, rất đẹp chạy thẳng lên đồi, ngoằn ngoèo vài đoạn vừa phải, không dốc lắm nhưng cũng đủ để làm cho bao nhiêu là tuổi sinh viên, học sinh, bất cẩn thả dốc ngang ni đã bổ lăn quay, bổ oạch oạch nhiều keo, lồm cồm đứng dậy, tay chân trầy sướt nhưng vẫn vui ơi là vui, đau thì đau quá đi nhưng cứ cười…ra nước mắt.

Hai bên con dốc này toàn thông là thông, những hàng thông cao vút, xanh màu lá, dáng thon thả, lâu lâu điểm mấy quả thông chín muồi nâu nâu, những quả thông ngày xưa tuổi học trò cứ thích lượm về, chỉ để cất chật ngăn kéo, nhưng hễ được lên đây là đi nhặt quả thông.
Nhặt quả thông là chuyện của tuổi học trò.

Còn có một thời, một số người Huế, cũng đến đây để gom lá thông rơi, những đám lá thông rụng vàng nâu nằm xếp lớp kín trên mặt đất, như một tấm thảm dày cộm, thế nhưng nếu có công gom về thì lại là một thứ chất đốt để đun nấu rất là bén lửa, lợi củi, nhất là cho một thời khó khăn, đôi khi khó khăn đến nỗi chiều chiều lại cứ chiều chiều, người Huế đạp xe lên đồi thông Thiên An, trên xe đạp kèm thêm một hai cái bao bố, rồi cứ gom, thổ thật chặt cho đầy mấy bao, những lá thông rụng úa vàng ấy, khi mô thấy vừa đủ để có thể chở về thì ngưng. Vài ngày lại đi một chuyến như rứa, đem lá thông về dùng thay củi lửa, tiện tặn chút mô hay chút nấy đó mà. Và lại còn có dịp lên đồi thông hóng gió, nghe thông reo, cũng có thể quên đi phần nào mệt mỏi, phiền nhiễu tháng ngày.

Đồi thông này, một phần gần ngay bên góc của Đan Viện Thiên An vừa rồi bị cháy, nay đến đây vẫn còn thấy một dãy thông khá dài, cháy vàng, cháy đen, chỉ còn chờ phá ra trồng lại.

Đồi thông Thiên An là một tuyệt tác, đồng tác giả với tạo hóa, là bàn tay khéo léo và cần mẫn của con người, tạo nên một bức tranh hoàn hảo, mãi mãi nơi đây luôn lưu giữ vẻ đẹp rất thơ, in dấu thời gian chồng chất cùng với những kỉ niệm buồn vui rất dễ thương của bao thế hệ sinh viên, học sinh.

Chia tay đồi thông, tôi ra về trong màu nắng rất nhạt của buổi chiều tàn, ngoảnh lại nhìn, tầm mắt đưa tôi xa dần con dốc kỉ niệm, càng lúc càng xa và rồi mờ nhòa, khuất hẳn…

Còn lại cùng tôi, theo tôi suốt đoạn đường về đến tận nhà là nụ cười vu vơ…vu vơ vì nhớ một lần chính mình đã đổ dốc, rồi lăn một vòng… đo đất ngay con dốc ấy…

Lương Thúy Anh
Huế, 29 tháng Tám 2018

 

Leave a Reply