Viết từ Huế: Đêm nay, đêm tiễn đưa năm cũ – Lương Thúy Anh

Dec 31, 2017 (TM)

Em chào chị Mai năm mới.
Em kính chúc chị và gia đình Năm Mới an lành an lạc chị nghe.

Em , Thúy Anh

 

ĐÊM NAY, ĐÊM TIỄN ĐƯA NĂM CŨ…
Lương Thúy Anh

 

Photo: ThuyAnh

Ngày trở về, quê hương và tôi nhìn nhau xa lạ, tôi nhìn Huế ngỡ ngàng, Huế hững hờ quay lại bảo tôi: “Chào người khách phương xa, anh từ mô tới?”

Nhưng cũng phải thôi mà, bao năm rồi, hôm nay tôi trở về với quê nhà.

Chuyến taxi đưa tôi từ sân bay Phú Bài chạy thẳng vào bên hiên khách sạn Morin, vừa lúc hoàng hôn đang chuyển sang màu đêm tối.

Bóng tối dần dần phủ lên phố phường, qua ánh đèn màu, cho tôi thấy rõ hơn Khách sạn Morin tráng lệ, rực rỡ hoa đèn, bảng chúc mừng giáng sinh, và chào đón năm mới, bề mặt bên ngoài trang hoàng lộng lẫy.

Nhận phòng xong, tôi lặng lẽ thả bộ xuống sảnh khách sạn, tất cả hoàn toàn mới mẻ, không còn một vết tích nào của Đại Học Văn Khoa ngày xưa ấy.

Thả người trên chiếc salon phòng khách, thả luôn dòng tâm tư về một thời đã qua, tuổi thanh xuân ngày ấy của tôi đã để lại nơi này thật nhiều kỉ niệm êm đềm.

Nơi đây, ngày xưa tôi đã miệt mài bốn năm đại học, ban Việt Văn, phòng tôi học thường là giảng đường, mỗi lần ra về, tôi hay gặp một đôi mắt ngơ ngác, tròn xoe đen nhánh trên lối cầu thang chung xuống tầng dưới.

Từng ngày qua như thế, rồi không biết từ bao giờ, tôi đâm ra tương tư đôi mắt ấy, cứ đến lớp, ra về không được nhìn thấy là lòng như vương vấn, thiếu thiếu một điều chi, lâu ngày thành thói quen, tan tầm, tôi chưa về vội, và cứ giả bộ đứng chờn vờn như đợi chờ ai, mà tôi đợi ai đâu, chỉ là tôi chờ đôi mắt ấy ngang qua, có như thế tôi mới bình thản để ra về.

Nhiều lần như thế, tôi quen cô ấy, biết nàng học sau tôi 2 năm, cũng Khoa Văn này, nhà ở trên con đường nhỏ thuộc Thành nội, bên bờ bắc sông Hương.

Thi thoảng tôi và cô song song lối về, tôi ở bên này nhưng vẫn cố đưa cô về tận cửa nhà rồi quay xe trở lại, nhất là những buổi học được về thong thả.

Năm cuối cùng tôi chuẩn bị tốt nghiệp, thì quê hương xáo trộn, tôi theo gia đình vào nam rồi đi xa hơn, chưa kịp nói một câu từ giã , nên cũng không thể hẹn hò ngày trở lại.

Phố lạ quê người, tôi vẫn tìm cách hỏi thăm tin tức của cô nhưng không một người bạn nào biết đến, hỏi thăm căn nhà xưa ấy, cũng đã đổi chủ và đổi cả hình thức bên ngoài, đôi lúc tự trong thâm tâm tôi vẫn âm thầm một câu hỏi : giờ này em ở đâu, ở đâu trong thành phố ấy…

Qua bao năm tháng xa xôi, dẫu vẫn dõi về quê mẹ qua báo chí, bạn bè kể lại, hay các phương tiện truyền thông khác, nhưng đêm nay đối mặt thực sự với nơi này, tôi thật sự kinh ngạc.

Sáng tinh mơ, tôi thả bộ vòng quanh vài con đường của Huế.

Huế đổi thay quá nhiều, bao nhiêu nhà cửa xây mới, rất nhiều khách sạn nhà hàng xây thêm…và những con đường trong lòng phố Huế rộng hẳn ra, một thoáng cảm nhận Huế đang phát triển nhưng bên cạnh đó là một nỗi xót xa, tiếc nuối, những công trình bê tông hóa đã chôn vùi và xóa nhòa biết bao nhiêu ruộng nương, vườn cũ.

***

Đêm nay, đêm cuối cùng của một năm.

Từ trên bao lơn của khách sạn, nhìn xuống đường phố Huế đông đúc, người qua lại nườm nượp, Huế không còn là bức tranh trầm mặc như thuở nào tôi chưa bỏ Huế ra đi.

Tuổi trẻ của tôi ngày xưa đem so với tuổi trẻ của tuổi trẻ bây giờ hoàn toàn khác lạ quá.

Dưới đường Lê Lợi, thấp thoáng dáng ai nhỏ nhắn, chiếc áo ấm màu cánh sen, đậm thêm bởi ánh đèn, chiếc khăn quàng hờ hững, cho tôi một thoáng thảng thốt.. có phải em …người năm xưa ấy.

***

Đêm nay, đêm tiễn đưa năm cũ.

Thêm 365 ngày lại vừa bước vội vàng ngang qua đời tôi, để lại một tuổi mới chồng chất lên màu tóc ngã sang sắc sương khói. Và ngày trở về đây, nhìn quê hương nhiều đổi thay đến bất ngờ.

Kim đồng hồ chuyển nhanh, báo hiệu năm cũ vừa mới lìa đời.

Đâu đó trong mùa xa xưa, tôi nghe như có tiếng guốc khua trên hành lang giảng đường thuở nọ…

Năm mới bước đến bên tôi, khẽ lay nhè nhẹ cho tôi choàng tỉnh giấc mơ cũ. Gió khuya lành lạnh, bước hẳn vào phòng, tôi nghe có tiếng tôi thì thầm…

“Người đi qua đời tôi không nhớ gì sao người”
“Em mô rồi thương quá cố nhân ơi…

***

Đêm nay, đêm bắt đầu của một năm mới…

Nhưng vẫn luôn có những nỗi buồn rất cũ dài đăng đẳng từ bao nhiêu năm cũ kéo tận đến nhiều năm mới khác, trong lòng người.

Thúy Anh
Huế, ngày 31 tháng 12, 2017

 

 

 

One thought on “Viết từ Huế: Đêm nay, đêm tiễn đưa năm cũ – Lương Thúy Anh

  1. Morin, khách sạn mỗi năm của chị. Trong hình Thúy Anh chụp, căn phòng cuối phía bên phải ở tầng lầu 2 của hình là phòng của chị ở mỗi năm về thăm, lúc nào cũng xin ở phòng đó. Phía đó là phía của đại học Văn Khoa hồi xưa. Phòng có một lan can nhìn ra sông Hương và cầu Tràng Tiền, mỗi sáng chị đều ra đứng đó đợi sương mù và ghe đánh cá trên sông để ra chụp hình.

    Chị cũng có cùng cảm tưởng về sự thay đổi của Huế:

    http://khungcuahep.com/du-lich/gui-nhung-nguoi-anh-va-nhung-nguoi-ban-cua-toi-chi-quyet-thai-huynh-xuan-khai-lc-hoang-td-loc-duc-thai-chi-lan-nguyet-va-cuc-tong-mai.html

Leave a Reply