Có Những Mùa Xuân Không Trở Lại – Lương Thúy Anh

March 27, 2017 (TM)

Sau khi đọc bài vừa rồi của chị, trong đó có hai câu thơ của Thiền Sư Mãn Giác, em chợt nhớ một bài em viết mùa Xuân, và mùa Xuân chừ cũng đã ngang qua rồi, Huế ngày ni tự nhiên trở lạnh, mưa như hôm chị ở Huế rứa, chắc chỉ là kiểu rét Nàng Bân chị hí.

Thúy Anh
Huế 26 tháng Ba 2017

 

 

CÓ NHỮNG MÙA XUÂN KHÔNG TRỞ LẠI
Lương Thúy Anh

Nhiều năm rồi, tôi không còn chờ đợi Xuân sang.

Bởi mỗi độ Xuân về, tôi lại thấy buồn hơn bao giờ cả, có những chiều ngồi trong bóng mát đầu Xuân, nhìn “chiều nay hoa Xuân bay nhiều quá…”, lại chạnh lòng xao xuyến, chìm trong nỗi nhớ những mùa Xuân qua, những mùa Xuân tôi còn được sống trong rực rỡ muôn sắc hoa của cuộc đời.

Những mùa Xuân sau này, cũng ngập tràn muôn hoa, rộn ràng, rực rỡ, hoa Xuân vẫn bay nhiều là thế, để rồi nhìn trong từng sắc hoa, làm thế nào tôi quên được những hình bóng thương yêu, đã trôi đi biền biệt như tuổi thơ của chính mình.

Năm nào rồi hoa mai cũng nở đầy bầu trời Xuân, gợi lại trong tôi những cánh mai xa rất xa, có cánh hoa mai nở vàng rực ngày mùng một Tết, chưa kịp khoe sắc đã vội vã lụi tàn khi Xuân chưa ra đi, có những cánh hoa mai rụng đầy trong nhà của Ba Mạ, Mạ chẳng cho ai quét nhà trong ngày mùng một Tết, không phải vì sợ mai vàng thương thân tủi phận, mà vì Mạ cho rằng ngày đầu năm quét rác thì cả năm sẽ không có tài lộc.

Có cánh mai trong vườn nhà Thầy, mai rụng hạt đâm thành cây, tôi xin Thầy cây mai nhỏ xíu về ươm trong sân nhà, nhưng có lẽ mai ngại nhà tôi xa lạ hay sao, mà chẳng chịu đâm chồi nẩy lộc. Có một cánh mai còn rất bé, có cánh mai lại đang thanh Xuân là thế, bỗng cuộc đời đã nhẫn tâm bức lìa cành, để lại cội mai già trơ trọi, khô cằn, Xuân đi Xuân đến Xuân tàn…gốc mai già chẳng còn ra hoa được nữa!

Mấy áng mây trời trôi lặng lẻ như đang gánh nắng Xuân thả rơi xuống trần, phủ ngập màu nắng lụa mong manh trên những con đường trải dài ngang qua Huế, đang rộn ràng đón Xuân về. Sau những ngày Đông lạnh lẻo, mấy dãi nắng vừa sang Xuân bỗng nhiên mà trở thành báu vật, người người vội vả phơi phóng đủ thứ, đã gần như bị ẩm mốc lâu nay trong mênh mông Đông lạnh.

Xuân đến rồi lại đi, mang theo bao nỗi niềm của người dương thế, gởi lại trần gian bạt ngàn những cánh hoa tàn lả tả. Nhìn muôn cánh hoa tan tác rơi rụng, cõi lòng như cũng biến hóa nhiều nỗi niềm, tâm trạng ngổn ngang, chẳng có tâm trạng nào giống nhau cả, và cũng chẳng thể cân đo đong đếm bên nào nặng hơn, sâu hơn… được

Xuân ra đi, tôi ngồi gom đếm những cánh mai rơi, lòng chạnh lòng thầm hỏi, bao giờ mới được gặp lại mùa Xuân của mình.

Mùa Xuân ấy chỉ của riêng tôi. Mùa Xuân xa xôi. Mùa Xuân đã tan vào hư vô…mà một thuở đã cho tôi muôn vạn nụ cười, cho tôi cảm nhận được hạnh phúc mặc dù hạnh phúc vẫn luôn chỉ là ảo ảnh.

Mùa Xuân của tạo hóa đã ngang qua và tàn tạ bao lần, mấy cánh mai vàng lại lả tả rơi…rơi, vàng nhạt dần rồi héo úa. Đâu đây tôi vẫn nghe có tiếng ai đang an ủi, vỗ về…

Chớ bảo Xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua- sân trước- một cành mai
(Thiền sư Mãn Giác)

 

 

One thought on “Có Những Mùa Xuân Không Trở Lại – Lương Thúy Anh

Leave a Reply