Chị ơi, trăng – Lương Thúy Anh

June 23, 2017 (TM)

Chị ơi, Huế nóng quá, mưa cũng mệt mà nắng em thấy hình như còn mệt hơn. Thời tiết ở Huế khắc nghiệt quá, em nghĩ nếu chị Mai về Huế mùa ni, ngay chính trong thời khắc nắng nóng chừ đây, chắc là chị sẽ hết hồn luôn.
Em chỉ mong chị khỏe.
Em gởi chị một vầng trăng chưa tròn.

Thúy Anh

 

Trăng Hoàng Cung. Photo: Colnav Nguyen

 

SAO ANH LẠI NGỎ LỜI VÀO MỘT ĐÊM TRĂNG KHUYẾT
Lương Thúy Anh

 

Một người bạn của tôi bảo rằng: “Trăng là tri kỉ của người…”

Tôi vẫn thường thích ngắm trăng nên cũng muốn suy nghĩ lan man về điều này.
Có những lúc, chẳng biết có phải vì trăng đang rộn ràng niềm vui hay không mà trông trăng vằng vặc lạ lùng.
Đôi khi trăng lại có vẻ như muộn phiền, lửng thửng dấu bóng dưới lớp mây mù mù, đợi mây tan rả, trăng lại tà tà hắt bóng xuống trần gian.
Nỗi lòng của một phận người cũng như trăng thế mà thôi, như sớm mưa trưa nắng, ngày vắng niềm vui, đêm gom trọn nỗi buồn.
Chẳng biết những lúc dù sáng tỏ hay trong lúc khuất bóng, trăng có hiểu hết được nỗi niềm này của trần thế hay không?
Trong lòng và cả trong đôi mắt trẻ thơ, trăng luôn là một hình tròn tuyệt đối. Trẻ thơ ngây ngô là thế, nên có những hôm trăng xuất hiện chỉ là một lưỡi liềm hay một hình tròn khiếm khuyết thì đứa cháu bé bỏng bỗng nhảy lên, vỗ tay mà rằng: “A, trăng bể, trăng bị bể rồi tề”.
Hóa ra trăng cũng mong manh quá, bởi chỉ bị tháng ngày quay qua trở lại, va chạm nhè nhẹ thôi, trăng cũng đã vỡ rồi.
Và dù muốn dù không thì trong đôi mắt trẻ thơ, Trăng đã nhiều lần vỡ thành đôi, thành ba, hoặc có khi biến mất như là đã bị ai đánh cắp mất trăng.
Nhưng trong lòng người lớn thì sao, trăng vẫn là tri kỉ dù có thay đổi hình dạng hay không?
Một đêm tôi đi dưới ánh trăng vành vạnh, mùa chưa lật sang trang mà trời Huế cũng đã mát dịu dàng. Con đường quen thuộc vẫn im lìm đổ bóng hai hàng cây, lá lưa thưa lung lay theo từng cơn gió nhẹ. Chân tôi bước thật khẽ, len lách thế nào cho khỏi dẫm đạp ánh trăng, bóng tôi đổ xuống mặt đường lay động cùng với bóng trăng, như cả hai đang cùng đếm bước trên đường.
Chân chợt như đã mỏi, tôi xoay mình, tựa cả người vào bóng của trăng, bỗng hụt hẫng, ngã nhào xuống sân cỏ bên lề đường.
Giật mình mới tỉnh mộng, hóa ra chỉ một giấc mơ khuya. Nhìn ra ngoaì trời, những sợi trăng vẫn còn soi ánh sáng le lói, len lỏi thật mong manh qua song cửa, tôi đưa tay níu một chút ánh trăng, hỏi thầm “Trăng có phải là tri kỉ của người không?”.

Có là tri kỉ hay không mà sao có những đêm trăng tròn, lúc khác trăng méo bởi vòng quay của Tạo Hóa, nhưng vẫn để lại trong lòng người nhiều tiếc nuối khôn nguôi :

Sao anh lại ngỏ lời.
Vào một đêm trăng khuyết.
Để bây giờ thầm tiếc .
Một vầng trăng không tròn
(Thơ Phi Tuyết Ba)

Lương Thúy Anh
Huế – Tháng Sáu 2017

 

 

Leave a Reply