Chị ơi, tiếng ve sầu của Huế – Lương Thúy Anh

April 9, 2018 (TM)

 

Cicada – Painting by Omoda Seiju (Image courtesy: Wikimedia Commons)

 

DÀN HỢP XƯỚNG GỌI HÈ
Lương Thúy Anh

Đêm tĩnh lặng, bỗng dưng tôi nghe lao xao ngoài kia, trong sân vắng.

Cố gắng nhìn xuyên qua lớp kính cửa sổ, nhưng chẳng thấy chi, bởi bóng tối đã mênh mông quá.

Tinh mơ, trong ánh ban mai yên ắng, lại có tiếng lao xao, từng chặp, nhưng lúc này tiếng lao xao lớn và rõ ràng hơn lúc đêm về.

Rón rén, khe khẽ, tôi bước thật nhẹ đến bên phát ra tiếng động ấy, bên khóm tường vy sát tường nhà.

Và đây rồi, tôi phát hiện một chiếc vỏ nguyên vẹn hình hài, màu nâu nâu trong trong, đưa mắt nhìn lên cao hơn, tôi thấy ngay chính chủ của chiếc vỏ ấy, và cả tiếng râm ran tôi nghe từ mấy đêm trước, đêm qua, sáng hôm nay… là từ đây.

Chính là giọng inh ỏi của lũ ve, có lẽ chúng đang tập dợt cho dàn hợp xướng gọi hè về, hè về.

Bất giác tôi vu vơ cười một mình, bởi chợt nhớ ngày xưa còn bé, một hôm ngồi bên mạ, lật trang sách có hình vẽ, có cả hình ảnh của những giọng ca mùa hè này, tôi đưa tay chỉ… “mạ ơi, ve ve nì…”

Mạ tôi : “Ừ con ve ve, hồi mạ đi học ở trường Đồng Khánh, có lần mạ cùng mấy chị trong trường, bắt hắn rồi nướng ăn, ngon lắm…” Mạ nói mà cười một cách bí ẩn.

Tôi tròn đôi mắt trẻ thơ nghe mạ kể, tin lia lịa, không hề tỏ chút nghi ngờ …mạ mình nói xạo.

Chứ ai nỡ lòng nào mà đem nướng những hình hài bé nhỏ, lại còn được bẩm sinh những giọng ca gọi hè vô cùng mạnh mẽ, đầy sức sống, tuy ồn ào thiệt đó nhưng mà dễ thương chi lạ, nhất là đối với lứa tuổi học trò như tôi ngày xưa.

Một hôm khác, tôi lúc này đã là nữ sinh năm cuối của trường Đồng Khánh.

Những buổi học cận kề cuối năm hồi ấy luôn đem cảm giác nhác nhớm mệt mỏi cho học sinh, một phần cũng do trời đã nắng, nóng, phần khác, cuối một niên khóa, khi các điểm môn học, các môn học đã đi đến hồi kết thúc thì học sinh hay có tâm trạng buông lơi, bồn chồn chờ đón ngày hè sang sau một năm học miệt mài.

Sáng hôm đó, đã vào tiết chót, phòng tôi học nằm trên dãy lầu bên trái, ngay sát cửa sổ phòng là một hàng cây râm bóng của bên tê lề đường. Thầy giáo quá cố Phạm Kiêm Âu đang giảng bài học về câu chuyện Eugénie Grandet, nhưng tôi vừa mệt, vừa đói bụng bởi đã trưa, lại vừa say say tỉnh tỉnh, mơ màng lắng nghe bầy ve rộn ràng khúc hát gọi hè …thì bỗng giật mình nghe giọng của thầy:

“Coi kìa, nó đang làm thơ!”

Hậu qủa của lần tôi lãng đãng làm thơ trong giờ học đó là bài chép phạt tôi phải nộp cho thầy vào ngày hôm sau, viết đúng 50 lần câu: “Thưa thầy lần sau con không làm thơ trong giờ học nữa”.

Ngược dòng thời gian, xa một chút.

Năm học đệ lục, giờ Vạn Vật, tôi học với thầy giáo Bửu Đôn, hôm ấy thầy giảng bài con ve.

Thầy: “ Các em có biết tại sao gọi là VE SẦU không?”

Chưa thấy ai trả lời, tự nhiên tôi lanh chanh:

“ Thưa thầy, gọi là ve sầu, vì ve chỉ có khi mùa hè đến, mà mùa hè là mùa học trò, bạn bè chia tay, nên buồn, nên kêu là ve sầu”

Thầy: “ giỏi lắm, thầy cho em 18 điểm.”

Hồi ấy, điểm tính trên 20, nên con số 18 lúc đó là số điểm rất lí tưởng, tương đương điểm của hiện nay là 9 /10.

Tôi thật sự…bàng hoàng , ngồi xuống ghế mà ngẩn ngơ vì không ngờ chỉ nói sảng thôi lại được thầy cho một điểm số lớn đến như rứa.

Nói thật tình, tuổi học trò ngày xưa, cứ mỗi lần hè về là cảm thấy vui, có khi còn mừng rỡ nữa chứ, vì sắp được nghỉ học những mấy tháng trời, không lo ôn thi, học bài, không phải thức khuya dậy sớm những ngày đến trường, thì làm sao gọi là hè về, chia tay bạn bè là sầu chứ, với lại bạn cũng ở quẩn quanh trong thành phố Huế, vẫn có thể gặp nhau dễ dàng hàng ngày đó thôi.

Nhưng đó là ngày xưa thê, còn chừ, nghe VE ca hát tôi thật sự cảm thấy SẦU.

Bởi tiếng ve cứ mỗi mùa hè ngang qua, râm ran rộn ràng trên hàng cây đám lá, là lòng cứ nao nao, mang tâm trạng luyến tiếc những tháng năm thơ dại của tuổi học trò.

Dòng sông thơ đã trôi ngang qua đời tôi, rồi bằn bặt phương trời nào xa lăn lắc…cuộc sống bộn bề lo toan và lắm muộn phiền của người không còn ở tuổi thơ ngây vô âu vô lo …đã làm tôi mãi tiếc nuối vô cùng khoảng thời gian đã xa xăm.

Tất cả chỉ còn trong kí ức, và tiếng ve lúc này mới chính là SẦU, bởi luôn gợi nhớ trong lòng những người đã xa rồi thời thơ ấu niềm lưu luyến không nguôi.

Những ngày này, mùa xuân vẫn còn đây với Huế, nhưng có khi văng vẳng, có khi lại rất cận kề, thi thoảng từng ngày, tôi đã nghe dàn hợp xướng gọi hè ấy inh ỏi trên vài lối đường ngang qua, có khi là ngay chính trong sân nhà mình.

Rồi tôi dừng lại, lắng nghe…để chạnh lòng…để thương nhớ…để tiếc lắm ngày xưa ơi.

Tháng năm về người đi bạc tóc
Tiếng ve buồn, phượng đỏ góc trời xưa”

Thúy Anh
Huế, 9 tháng Tư 2018

 

 

 

 

Leave a Reply