Chị ơi, Phật Đản ở Huế – Lương Thúy Anh

May 2, 2017 (TM)

Em thăm chị, những ngày này Huế rộn ràng mùa Phật Đản chị ơi.
Em ở một nơi bốn phía là chùa nên vui lắm, cảnh đèn, cờ Lễ phất phới. Em gởi kèm một số hình ảnh lễ của Huế.  Em mãi nhớ những mùa Phật Đản năm xưa.

Thúy Anh

 

Ngang Qua Mấy Mùa Phật Đản
Lương Thúy Anh

Trong miền kí ức sâu thẳm của tuổi thơ tôi, những mùa Phật Đản ngang qua, từng năm, từng năm, cứ thế mà lần lượt như một khúc phim nhẹ nhàng, nhắc lại theo thứ tự thời gian.

Tuổi thơ, cứ hàng năm được nhìn những chiếc đèn làm bằng giấy bóng đủ màu treo thứ tự, kiểu cách trên những hiên nhà, vậy là vui, vậy là cứ trố mắt mà nhìn như không hề chán.

Tuổi thơ, mỗi năm, mỗi lần thấy Ba Mạ gọi gánh hàng lồng đèn vào mua, vậy là mừng rỡ, vì biết rằng nhà mình cũng sẽ treo đèn kết hoa, tha hồ ngắm nghía.

Những gánh lồng đèn năm cũ ấy, cũng lắm màu nhiều sắc, nhưng về đa dạng và phong phú mẫu mã thì không thể sánh được như hiện tại. Tuy nhiên, tự trong lòng tôi vẫn luôn cảm nhận sự đơn giản của ngày xưa, dường như vẫn là bình dị và dễ thương hơn bây giờ rất nhiều.

Có những ngày cận kề lễ năm xưa, chiều chiều thường có những cơn giông, rồi trời nổi gió.

Nhà chú Quan hàng xóm mang đèn và cờ Lễ ra treo chưa qua một giờ đã bị gió thổi bay lăn lóc, chú Quan chạy theo lật đật, mà chú càng chạy thì cờ và đèn càng bay nhanh hơn, cứ thế mà mấy chị em tôi đứng trên hiên nhà dõi theo chú, lại còn ngã nghiêng mà cười, để rồi sau này lớn lên mới nhận ra rằng ngày ấy mình đã có những nụ cười rất ư là bất nhẫn.

Thuở ấy cờ chỉ là in trên giấy, nên gặp mưa thì coi như tan tành, thời nay, cờ in hẳn hoi trên vải hoặc chất ni lông, thì có mưa cũng chẳng can chi, và còn có thể cất dùng cho năm sau. Lồng đèn bây giờ cũng như thế, có một số mẫu hay chất liệu làm đèn, có thể xếp và cất dùng cho nhiều lần Phật Đản khác. Điều này có lợi cho người tiêu dùng, nhưng riêng đối với người cung cấp, thì lại thất thu.

Mùa Lễ của một thuở vàng son, tuổi đi học, chỉ biết học và vui chơi, nên nhân một lần Lễ, tôi vẫn mãi nhớ đã cùng một người bạn chung lớp, đến một ngôi chùa, nhưng tôi đã chẳng thể nhớ được tên ngôi chùa ấy, để lễ Phật, và rồi cùng ở lại chùa ăn cỗ lợt.

CỖ LỢT là một cách gọi của cơm và các thức ăn chay. Cơm trắng, cho chung vào các món xào nấu đủ thứ trên mâm thức ăn, có các thứ xào, kho, chiên, luộc…có cả rau sống, thêm một muỗng vị tâm, không thể quên cho vào một chút chao trắng, và cuối cùng là chan canh, thường là canh bí ngô nấu với đậu phụng. Tất cả các thứ, trộn chung lại và …rứa là ăn thôi.

Tôi vẫn mãi nhớ và có lẽ từ ấy cho đến chừ, chưa bao giờ tôi được ăn lại một tô cơm gọi là cổ lợt ấy, mà ngon như ngày xa cũ một thời. Tôi không thể giải thích được tại sao.

Có mùa Phật Đản, vương màu tang trắng xóa trên lối tôi đi, vậy là lẳng lặng dắt đứa cháu ngoại vừa hơn 3 tuổi, theo đoàn xe rước Phật trên các nẻo đường, cho cháu coi, và cũng để níu vào trẻ thơ mà giữ lại chút thăng bằng. Trên đường trở về, cháu cứ bi bô luôn miệng:

“Bà ngoại, cái bé nhỏ nhỏ đứng trên bông sen dễ thương chưa tề”

“Bà ngọai, cái chú nớ cưỡi ngựa chạy tới chạy lui nữa.”

(A di Đà Phật, cháu tôi còn quá bé để có thể hiểu đó là hình ảnh ghi lại những chặng đừơng của cuộc đời Đức Phật)

Dù màu đời đang giăng mây xám là thế, tôi vẫn phải bật cười vì sự ngây ngô của trẻ thơ, cháu cũng chưa thể cảm nhận được nỗi niềm của những người thân yêu bên cạnh cháu, tuổi bé thơ khờ dại, đáng yêu vô cùng mà.

Đôi khi, tôi muốn hòa quyện bao mùa Phật Đản đã ngang qua đời mình.

Để tất cả như một bức tranh đủ các gam màu lẫn lộn, như một tô cơm cỗ lợt đủ mùi vị, thơm thơm tuổi bé thơ, nồng nàn hương thiếu nữ, đậm đà buổi sang thu. Và còn nữa, cũng có cay cay, đăng đắng nữa chứ, của những tháng ngày đã lạc mất an vui.

Sáng nay ngang qua cầu TrườngTiền, bất giác tôi dừng lại bên thành cầu, bởi chợt nhận ra hôm nay nhiều hoa sen nở hồng rực luôn cả mười hai nhịp.

Lại còn lững thững trên sông bảy đóa sen hồng, tự nhiên tôi không thể không quay mặt nhìn xuống dòng Hương, cảm giác lâng lâng của sự ao ước một điều kì diệu nào đó mong trở thành hiện thực, bên cạnh tâm trạng nao nao của người đã đi qua mấy chục mùa Phật Đản với rất nhiều kỷ niệm buồn vui lẫn lộn trên quê hương.

Xao xuyến, bởi bất chợt nhớ về một miền quá khứ đã xa, nhiều niềm vui , ít nỗi buồn.

Để rồi lại mơ màng, thơ thẩn…
Sen hồng bảy đóa ngự trên sông
Tìm chút tĩnh tâm chốn hồng trần
Ước nguyện trôi về miền cực lạc
Lánh xa thế tục lắm gian truân.

Mỗi bông hoa là một ước mong
Nguyện cầu tìm lại sự bình tâm
Mơ thời thơ dại lòng thanh thản
Tháng năm còn lại được thong dong

 

thuyanh
Photo: Internet

 

thuyanh2
Photo: ThuyAnh
thuyanh3
Photo: ThuyAnh

Leave a Reply