Chị ơi, những màu hoa ở Huế – Lương Thúy Anh

May 9, 2018 (TM)

 

“HOA SOAN BÊN THỀM CŨ”

Đông đã ra đi.

Những hàng cây SOAN trên một vài nẻo đường của phố nhỏ đã thôi SẦU ĐÔNG, mà đã trổ lá mượt mà, rồi đơm bông, nhụy tím một màu rất nhẹ, cánh mang sắc trắng tinh khôi.

Bông nhỏ li ti, theo từng cơn gió, lần lượt rụng xuống trên các lối đi, thành một mảng màu vừa tim tím vừa trăng trắng tạo nên một tấm thảm thiên nhiên mềm mại, dễ thương lạ kì.

Tôi bước bên đường, chân rón rén, tự nhủ với mình rằng là …khẽ thôi, kẻo dẫm lên tấm thảm hoa be bé ấy.

Rồi âm thầm hồi tưởng, một mình một cõi, nhớ một thuở lên năm lên bảy…

Bên hiên nhà ngày xưa, cành sầu đông từ đâu mọc lên, tươi xanh roi rói, lớn nhanh như thổi.

Hàng ngày cây cứ lanh chanh vờn theo ngọn gió trời mà kiũ kịt từng hồi, rồi là lá bắt đầu rụng tả tơi khi mùa đông mon men về trên quê hương.

Những bàn tay bé thơ, ngồi chồm hỗm, gom gom nhặt nhặt đám lá ấy. Gom nhặt rồi đem vào nhà dọn hàng buôn bán, đám lá bị những bàn tay nhỏ xíu xé tan tành, từ lá sầu đông, chúng bỗng hóa thành rau muống, rau khoai…nằm yên lành trong những chiếc chén, dĩa nhựa …cũng nhỏ xíu, dễ thương lắm.

Bàn tay ngắt lá thoăn thoắt, cái miệng liếng thoắng làm đày:

“Này, này… bán chi mà mắc rứa, thêm cho tui một miếng nữa”

“Bán rứa mà mắc chi nữa, bắt loạn rứa mà”

Hay đôi khi bắt chước y chang người lớn:

“The thía …”(nhưng lúc nớ chưa hiểu được hai chữ này mang ý nghĩa chi)

Khi Xuân sang thay chân cho mùa đông về ngơi nghĩ, cũng là lúc hoa soan nở trắng trên cây. Gió lại lay lay, bông rụng trắng thềm, những mảnh bông trắng đục pha chút sắc tím dịu hiền ấy lại được mấy bàn tay thơ dại hốt lấy bỏ vào chiếc rổ con con…, nách bên hông, đi tới đi lui, đi bán đi buôn, nhưng lúc này là bán gạo, bán muối, bởi màu của hoa trắng tựa màu gạo, màu muối. Bán qua mua lại cho đến độ hoa tàn…

Hoa tàn lụi, là đến lúc cây kết trái. Trái rụng lốp đốp trên mái tôn rồi rơi lăn lóc xuống sân nhà. Những trái soan xanh xanh, thuôn thuôn gợi trong trí óc non nớt trẻ thơ hình ảnh trái xoài, hay có khi lại là trứng gà, trứng vịt…

Thời gian ngang qua, nhanh như gió thoảng, chẳng mấy chốc tất cả chỉ còn là kí ức mờ nhòa, núp kín trong tâm khảm, chỉ lâu lâu mới he hé mở mắt ra, len lén nhìn lại tháng ngày.

***

Chừ hoa sầu đông đang mùa, ngập tràn mênh mang phố Huế.

Có những buổi sáng, tôi ngang qua vài lối đi thơm nồng nồng hương soan, ngước mắt nhìn đắm đuối hàng cây kết hoa giăng kín mít một màu kỉ niệm.

Có đôi buổi chiều, tôi rón rén vòng xe thật khẽ, cố gắng để không dẫm lên đám hoa rụng đầy bên vệ đường, bởi ngại rằng sẽ làm tan nát một thời thơ dại đang dấu bóng sau bức màn thời gian dày sịt.

Và có khi trong đêm, tôi mơ màng, chập chờn…ước ao dù chỉ một lần, một lần thôi, mộng được thấy lại “Hoa soan bên thềm cũ”ngày xưa.

“Hoa soan một đoá bình thường
Mà sao rất đỗi thân thương lạ kỳ .”

 

“CÓ MỘT MÙA HOA CẢI…”

Nơi phương trời rất xa ấy, em có còn nhớ không…

Mùa này hoa cải đã nở đầy mấy cánh đồng

Sắc vàng rực rỡ mênh mông

Nắng Huế đang từng ngày, dần dần nhuộm hồng lên những con phố, trên mấy lối nhỏ em qua ngày xưa.

Mây trời trăng trắng vương dài bất tận, như muốn chở che cho đám cải vàng ươm.

Dường như mây ngại rằng nắng sẽ làm héo úa nét xuân thì đang rất thắm trên từng bông cải vươn cao

Em có nghe… bầy chim trời lao xao

Chúng bảo nhau:

Chỉ nhìn ngắm thôi nhé, chứ đừng… cắn vào mà…cải sẽ đau!

Chim chóc cũng biết thương bông cải, rứa mà ngày xưa, em nở ngắt bông cải cài lên tóc, giả làm cô dâu.

Thiên nhiên đã cài lên đám cải những đóa bông vàng, không hương sắc, cũng chẳng mặn mà như bao loài hoa khác, mà sao …

Lòng ai đó bỗng dưng cứ nao nao, khi mỗi độ cải lên ngồng.

Rồi trổ bông, trải dài trên những đám ruộng ven sông.

Bởi nhớ quá một thời xa lắm rồi, em tung tăng trên đám cải vườn nhà, bông cải vàng cài lên mái tóc hoe hoe màu nắng, mái tóc ấy vẫn chưa hề biết chải chuốt nâng niu, em hồn nhiên quá những sớm những chiều, khi mùa hoa cải rộ lên sắc màu tươi thắm rất thanh xuân, trông thật yêu kiều.

Em, cô gái Huế ngày xưa, dễ thương giản dị như đám cải lên ngồng trổ bông, hương không ngan ngát mà mãi vương lòng người, sắc không đậm đà mà sao cứ xuyến xao, để lại nỗi nhớ mênh mang vời vợi.

Đã qua những mấy mùa cải vàng lên bông, em không còn ở Huế để ngắm cùng

Rồi từng chiều nhẹ nhàng về trên quê hương, lẻ loi đổ bóng, có người bước thật chậm ven bờ sông quê, ngắm hoa cải, rồi bâng quơ độc thoại, rồi vu vơ một mình…

“Có một mùa hoa cải
Nở vàng bên bến sông
Em đang thì con gái
Đợi anh chưa lấy chồng”

 

THÁNG BA, HOA GẠO

Thuở ấy lên đường biệt cố hương
Tháng ba hoa gạo nở bên đường
Có tà áo trắng gom hoa thắm
Để lòng người đi bỗng vấn vương.

Trở về thăm Huế, mùa hoa gạo
Sắc hoa vẫn thắm chẳng phai màu
Nhưng tìm đâu thấy người con gái
Nhặt cánh hoa rơi, một thuở nào.

Chiều rơi chênh chếch nắng phai mau
Gió lay hoa gạo rụng lao xao
Thấp thoáng màu áo ai trắng quá
Lòng người trở lại chợt nao nao.

Rồi mai lại giã biệt quê hương
Nhặt bông hoa gạo, chợt lòng buồn
Dấu vào tâm khảm hình bóng cũ
Hoa gạo ngày xưa…rụng bên đường.

 

ĐIỆP ANH ĐÀO, TRƯỜNG XƯA

Tôi về đây, ngang qua ngôi trường cũ
Mùa đang xuân, chưa ru giấc hạ nồng
Nhìn trong sân, điệp anh đào rủ bóng
Sắc tím hồng quyện mây trắng bềnh bồng.

Trường của tôi qua năm tháng nắng mưa
Huế sang xuân, đẹp quá màu hoa cũ
Tôi ngang qua bao mùa hoa rộ nở
Ngắm màu hoa, nhớ quá tuổi học trò.

Những cánh hoa lả tả theo chiều gió
Nắng sân trường năm cũ hóa nhạt nhòa
Kỉ niệm xưa chỉ còn là giấc mơ
Xin gom lại, cất vào trong nỗi nhớ.

Trường xưa ơi, tôi dấu chặt vào lòng
Những tháng năm, những bóng hình yêu dấu
(Thầy cô giáo, bạn bè xưa tìm đâu)
Điệp anh đào vẫn soi nắng cao cao
Thấp thoáng trên kia…tôi thấy lũ ve sầu.

 

TÓC EM CÀI BÔNG NHÃN

Có một dạo, em đến trường, bờ vai tóc xõa
Đầu để trần chẳng nón lá che nghiêng
Em thơ ngây giữa nắng Huế ngoan hiền
Mùa bông nhãn rụng đầy vương lên tóc.

Tôi nhẹ nhàng gỡ dùm em mấy nụ
Bông nhãn đầu mùa vừa nhú nét xuân thì
Em bảo rằng, thôi…anh đừng gỡ làm chi
Cứ để rứa cho tóc em cài kim tuyến.

Mùa ngang qua, bông nhãn chừ lại nở.
Tôi đi xa, ai gỡ tóc cho em?
Ngang đường cũ, em nhớ nhé đừng quên
Mang chiếc nón để hoa không đậu xuống.

Tôi trở về, qua lối xưa mấy lượt
Bông nhãn vàng đang rụng úa bên đường
Tôi bây giờ tóc đã nhuốm màu sương
Tóc em chừ có còn vương bông nhãn?

Tôi cúi nhặt cánh hoa vàng một thuở
Màu bông nhãn đã ngã vàng héo úa
Lăn lóc theo từng làn gió cuốn xa
Phải chăng hoa buồn… bởi nhớ mái tóc xưa.

 

MÙA HOA HOÀNG YẾN, CỐ NHÂN ƠI

Em, cô bé láng giềng tên Hoàng Yến
Hai mái nhà kề cận sát liền bên
Thuở còn thơ, luôn chung đường đến lớp
Mình chung đôi, em vui bước hồn nhiên.

Em lớn lên, tóc ôm tròn bờ vai nhỏ
Không phấn son, môi vẫn đỏ, má hồng
Lối đi chung hoa cỏ mãi thơm nồng
Hương xuân thì ngan ngát tỏa tháng năm.

Ngày em theo chồng, tôi trồng cây hoàng yến
Cây lớn nhanh, bông vàng óng từng chùm
Ngắm màu hoa, âm thầm gọi cố nhân
Rồi giận mạ, khi không … đặt tên em, Hoàng Yến.

Rồi mùa này hoàng yến vàng phố nhỏ
Tôi lặng thầm đếm từng cánh hoa rơi
Nhớ thương ai, cánh vàng sầu lả tả
Em xa xôi vời vợi cố nhân ơi…

Lương Thúy Anh

Leave a Reply