Chị ơi, nắng Huế sau màn sương – Lương Thúy Anh

Jan 11 2017 (TM)

Chị ơi,
Sắp hết năm âm lịch rồi, trời Huế vẫn chập chờn nắng lúc có lúc không.
Em nhớ mãi những mùa tết năm cũ, nắng cuối năm luôn mong manh và hiếm hoi, nên cứ mỗi lần nắng lên thì nhà ai cũng vội vội vàng vàng, mang bao nhiêu thứ ra mà phơi không thôi nắng lại tàn.

Em thích nhất khi thấy Mạ em và nhiều nhà nữa, đem phơi các thứ củ quả để chuẩn bị làm dưa món ăn Tết.
Và còn phơi cát trắng nữa, để thay cát năm cũ trong các bát nhang thờ cúng.

Em Thúy Anh

mai-2015-vn-mu-suong-p1

 

Những giọt sương gõ nhịp trên hiên.

Thường hôm nào trời mù sương, theo quy luật thiên nhiên, thì ngày đó trời sẽ nắng đẹp.
Nắng có lên rực rỡ, trải khắp nơi, thì người Huế sẽ lo bôn ba phơi phóng đủ thứ, cho kịp trước khi nắng lại héo tàn.

Mấy mâm rau củ quả cắt mỏng, rải đều màu trắng của củ cải, màu mơ của đu đủ, hồng gạch của cà rốt, thêm màu đỏ thắm của ớt cay cay …tất cả cùng bên nhau, ngơ ngẩn chờ nắng.
Mấy gánh cát biển trắng xóa lại rong ruổi trên đường phố, người Huế sẽ mua lấy một nhà đôi ba lon, đem vút nước lại thật sạch, thật trắng, rồi chờ có nắng sẽ phơi khô ráo. Sang chừng 23, 24 Tết Âm lịch, sẽ mang các bát hương thờ trong nhà, gạt bớt cát cũ, tàn hương đọng cả năm trong năm trước, thay vào một ít cát mới lên trên mặt bát hương, lắc đều tay cho mịn láng, bởi quan niệm của người Việt Nam, và nhất là người Huế, năm mới thì mọi thứ cũng mới luôn.

Những ngày rơi vào cuối năm, không biết có phải là ngày tốt hơn bao ngày khác không hay bởi vì người Việt nam quan niệm cuối năm cũ, chuẩn bị sang năm mới, tổ chức đám cưới cho vui vẻ mới mẻ luôn một thể, cho nên cứ độ gần tàn năm, thì ra đường là thấy xe hoa, toàn xe hoa.Cô dâu lộng lẫy, chú rể tươi tắn.

Nhưng…
Đâu đây trong những ngày cận kề năm cũ này, có nhà lại phải đặt thêm một bát hương, mới hòan tòan, mới cả lớp cát trắng từ dưới lên đến mặt bát hương!

Cũng dễ hiểu thôi, có sinh thì có tử, “Sinh, Lão, bệnh ,tử” là chuyện thường tình.

Vả lại, thời tiết mùa Đông, nhất là mùa Đông Huế thường khắc nghiệt, nên các Ông bà lão, khi người yếu vì tuổi lớn, họ chính là những người dễ ra đi nhất vào cuối năm.

Và còn nữa, những trường hợp bất đắc kì tử, không phải bệnh hoạn chi mà khi không rứa lại buông tay mà bỏ cuộc nửa chừng. Cuộc sống này vốn vẫn nhiều vô cùng những bất an, bất trắc mà.
Buổi sáng Huế vẫn trở mình trong hơi lạnh nhè nhẹ của sương mù.

Lẫn trong tiếng rơi nhè nhẹ của sương mai, dường như có tiếng ai cười , rộn ràng chúc nhau hạnh phúc, an vui.

Và lẫn trong hư ảo của sương mai, dường như có làn khói thuốc của ai đang tỏa xám, điếu thuốc lá cháy lùi dần lùi dần, tỷ lệ nghịch với nỗi buồn thương tiếc ai…vừa mới hôm qua đó thôi, mà hôm nay đã ra người Thiên cổ!

Trời đang mờ mờ sương, sau màn sương, hi vọng nắng có thể sẽ vàng lên rực rỡ, lẫn trong màu nắng, vẫn có những đôi mắt buồn, những nỗi niềm u uất, chỉ mong có nắng giữa đời để hong phơi cho lụi tàn tất cả.

Huế vẫn đang mù sương, để chờ sương tan cho nắng lên, hay chỉ là…
“Giả mù sa mưa”
Huế ơi…Huế ơi

Thúy Anh
Huế, tháng Giêng 2017

 

 

 

 

 

 

 

0 thoughts on “Chị ơi, nắng Huế sau màn sương – Lương Thúy Anh

Leave a Reply