Chị ơi, măng cụt Huế, ngon lắm – Lương Thúy Anh

Sept 24, 2017 (TM)

Chị Mai ơi, măng cụt Huế, ngon lắm.
Những ngày chị về Huế, mùa chưa có măng cụt. Thường qua khỏi tháng Ba Âm lịch mới có. Măng cụt trong Nam về thì trái to, màu đẹp nhưng không ngon bằng măng cụt của Huế mình mô chị.

Thúy Anh

 

MĂNG CỤT QUÊ MÌNH
Lương Thúy Anh

 

Hôm ấy nhà chồng có giỗ, tôi ra chợ Đông Ba mua mấy cân măng cụt về đơm.

Bà O bên chồng thấy tôi loay hoay bên mâm quả, đến bên nói nhẹ nhàng một chút nhưng cũng như có ý không vừa lòng: “Con mua mà không lựa, trái nhỏ đơm quả bồng không đẹp”. Tôi chỉ dạ, mà không biện minh.

Thật ra, măng cụt quả nhỏ mới chính hiệu là măng cụt của Huế. Thường đi cúng kỵ, hay biếu xén, tâm lý ai cũng muốn chọn quả to, đẹp mặt, như thế mới gọi là biết cách chọn mua. Tôi cũng biết thế, nhưng vì tôi đã so sánh măng cụt của Huế mình và măng cụt của trong Nam ra Huế bán, trái trong kia mang về Huế thì đúng là quả to, da láng, màu nâu hồng khá đẹp, ngược lại trái măng Huế thì nhỏ, da không trơn láng, lại có màu nâu sẫm, nhìn biết ngay là … nhan sắc kém mặn mòi rồi.

Tuy nhiên nếu có ai đã từng dùng măng cụt của hai miền mà để ý so sánh, hi vọng rằng sẽ giúp tôi… minh oan cùng Bà Cô của tôi.

Tôi chọn măng Huế vì trái tuy nhỏ, nhưng múi bên trong thanh mảnh, hạt của từng múi cũng rất bé, trắng đều và vị ngọt dễ chịu, có khi ngồi mở vỏ ăn hết ngót cân cũng chưa thấy vừa. Ngược lại quả măng nơi khác thì khá to, và múi bên trong cũng thế, tỉ lệ thuận với quả, chắc chắn là hạt bên trong cũng vậy, quả nào, hạt nấy thôi, và vị của nó cũng có phần kém, hình như chua hơn, vị ngọt cũng không thanh bằng. Tôi đã từng ngồi gỡ quả măng trong Nam để ăn, thường chỉ đôi ba trái là tôi …đầu hàng, vì quả lớn, và vị chua hơn chứ không ngọt nhẹ như măng Huế.

Hồi còn đi học, tôi đã có lần theo người bạn lên tận gần Lăng Tự Đức để ăn măng vườn nhà. Thật vô cùng thú vị khi một người thì ngồi trên cây, mấy người đứng quanh gốc cây, đưa nón ra mà hứng quả, rơi được quả nào thì bẻ ngay mà ăn…tươi. Vị ngon ngọt đã đành, nhưng có lẽ cái niềm vui ăn quả vườn nhà thì thích thú vô cùng. Từ ngày ra trường cho đến nay, tôi không bao giờ gặp lại người bạn ấy nữa, tôi cũng không thể nhớ được con đường dẫn vào nhà bạn mình, hồi đó đến chừ đã rất lâu. Không biết giờ này bạn tôi có còn ở Huế hay đã lưu lạc nơi nào, cuộc sống ra sao, có hạnh phúc vẹn tòan hay không, lắm lúc tôi cũng tự trách mình, đã quên cả đường về nhà bạn cũ.

Bao năm qua, đủ để cho một đời người trở nên trưởng thành rồi …già lão, cuộc đời thay trắng đổi đen, chuyển biến buồn vui nhanh chóng như bàn tay trở ngược quay xuôi.
Chẳng biết cây măng cụt ngày ấy giờ này có còn không, có sai quả hay không?
Và bạn tôi có còn nhớ hay đã quên tôi rồi ?

Lương Thúy Anh
Huế – 24 Tháng Chín 2017

Leave a Reply