Chị ơi, Huế mưa liên miên – Lương Thúy Anh

Dec 2, 2016 (TM)

Chị ơi, Huế mưa liên miên, mấy ngày liền chẳng có chút nắng.
Nắng quá thì mong mưa, mưa nhiều lại chờ nắng. Người Huế mâu thuẫn và cũng …chướng quá chị Mai hí.
Em gởi chị Mai một câu chuyện mưa ngày ấy đã xa.

Thúy Anh

 

muahue
Photo:  Internet benthanhart.com

Áo Mỏng Chắc Em Lạnh Suốt Mùa
Thúy Anh

Hôm nay đúng là mưa Huế rồi, Ông Trời chẳng còn chi chối cãi được.
Năm nào cũng như nhau cả, cứ khỏang sang tháng 12 Dương lịch, trời Huế lại cứ mưa tầm tả, ngày nối ngày, đêm liền đêm. Và sẽ mưa như thế từng đợt cho đến sau Noel thì tạm ngưng.
Hôm nay tôi chẳng ra đường, chợ rất gần nhà nhưng cũng biếng nhác, chẳng chịu nhấc chân, bởi cứ ra khỏi nhà là ướt, rồi lạnh. Bao nhiêu năm làm người con chung thủy của Huế, thế nhưng chẳng bao giờ tôi thích nghi được với thời tiết này, đó là chưa kể, trước khi Huế chuyển mưa, lại phải chịu một cơn nhức đầu dài đăng đẳng, cứ thế cho đến khi Huế chịu rơi “mắt lệ…”
Huế mưa làm tôi nhớ những người bạn cũ, người còn người mất, người ở gần, người lại rất xa, những nét mặt hồn nhiên của một thời non trẻ, bây giờ có khi gặp lại sau rất nhiều năm xa cách, lại không nhận ra nhau.

Có một lần mưa trong tuổi học trò, tôi vẫn nhớ mãi. Một chiều xưa, trời Huế mưa, không quá xối xả, cũng chẳng phải là mưa phùn, nhưng hình như trời cũng khá lạnh. Chiều hôm ấy, do trống tiết cuối nên về sớm, tôi đang co ro trước cổng trường chờ xe búyt, chợt nghe tiếng Thầy giáo Hướng dẫn nói rất lớn từ trong văn phòng gần đó: “coi kìa, tụi nó điên…”. Tôi nhìn theo tay chỉ của Thầy và nhận ra có ba người bạn cùng lớp, đang lang thang trong công viên trước trường, không nón mũ, không áo mưa, chỉ có một tấm áo khóac mong manh, mong manh như đời thiếu nữ, mong manh như tuổi thanh xuân, cứ thế mà nhè nhẹ bên bờ sông Hương… vừa đi vừa chuyện trò.
Sau này hỏi chuyện, ba cô bạn nói rằng … “đi như rứa mới là …thơ”.

Cũng bởi hồi đó chúng tôi học ban C, thuở đó ban C là chuyên về văn chương và ngoại ngữ, mà đã học ban C thì thế nào cũng phải thơ thơ thẩn thẩn một chút cho thêm …yêu đời! Riêng tôi, tôi chọn ban C để theo học, lí do duy nhất là vì tôi rất kém môn Tóan, mà ban C thì môn Tóan này rất nhẹ.
Tôi đã trải qua chẳng biết bao nhiêu cơn mưa trong đời, những cơn mưa trong tuổi học trò, những cơn mưa của thời thiếu nữ, những cơn mưa thả xuống đẫm ướt mắt mi, ướt cả cuộc đời.

Mưa của trời thì mùa nào thức nấy cũng như nhau thôi, nhưng khi những cơn mưa ấy rơi vào từng tâm tư khác biệt thì lại hóa ra là mưa trời cũng lắm sắc màu và hương vị, nên những cơn mưa trong đời tôi cũng thế, có khi cũng thơ rất thơ, nhưng lắm khi mưa buồn đến da diết…, đi dưới mưa, chẳng biết nước mắt hay nước mưa đang nhòe nhọet trên mặt mình.
Thì cứ mưa cho thỏa thích, mưa cho hết nước trên mây, mưa trôi sạch bụi bẩn trên đường và cả trong cuộc đời.

Một chốc nữa thôi, hoàng hôn sẽ buông xuống, phai màu lẫn vào trong đêm tối, chẳng còn phân biệt được đâu là ranh giới của thời gian. Nhưng Trời sẽ vẫn còn mưa, và chẳng ai biết được tâm trạng của ai trong cơn mưa chính mùa này của Huế.
“Mưa cho thắm hoa đời, mưa cho hết u hòai
…..mưa như trút sầu…”

Thúy Anh
Huế, tháng Mười Hai 2016

Leave a Reply