Biết tìm đâu bây giờ – Lương Thúy Anh

March 6, 2017 (TM)

Cám ơn chị mấy ngày ở Huế, em chỉ gặp chị nhưng không có thời gian nói chuyện nhiều được với chị.
Em hay đi ngang qua khách sạn Morin, mỗi lần đi mô, em hay về nhà trên con đường sau lưng khách sạn đó, vì em chọn con đường vắng xe để về dù có xa hơn. Tự nhiên em lại nhìn vô, rồi nghĩ đến chị, đến những lần em đã gặp chị ở đó. Chị ơi, tản văn ni em viết khi về nhà, chia tay với chị xong. Cũng là vì đang trong những ngày kỉ niệm 60 năm Đại học Huế, em thì không đi dự chi cả, Đồng Khánh và cả Đại Học.

Em gởi chị.
Thúy Anh

 

Biết tìm đâu bây giờ
Lương Thúy Anh

Văn Khoa xưa – Photo: Internet

Tôi gặp lại người chị, như các năm trước, tại khách sạn Sài Gòn Morin.
Tôi hỏi chị, chị có nhớ ngày xưa nơi này, nơi chị vẫn thường tạm trú mỗi khi trở về thăm lại Huế, nhưng chị lắc đầu, bảo rằng là không, chị không còn thấy gì để nhớ.
Cũng phải thôi, chị quên vì nơi này chừ đã thay đổi hoàn toàn, không còn một dấu tích chi để chị có thể nhớ.

Giảng đường Văn Khoa là nơi ghi dấu chân đầu tiên của tôi, của những ngày chân ước chân ráo đến với khung trời đại học.
Tà áo dài của tôi đã từng “bay bay, bay bay, trong gió nhẹ nhàng” trên giảng đường ấy những sáng, những chiều, luôn cả những trưa nắng gay gắt của tháng ngày hạ khắc nghiệt.
Tôi đã đến với mái trường Đại học này như là một chút duyên thừa còn sót lại, bởi vì học chưa tròn năm thì tôi đã phải thi lại vào trường Đại học Sư phạm, tôi mất một năm học nơi đây, lúc xã hội vào buổi giao thời.
Kể từ đó, Văn khoa chỉ còn là giảng đường của riêng trường Đại học Khoa Học.

Rồi, đến một ngày…
Nhưng tôi không thể nhớ chính xác là ngày nào, năm nào, trường Khoa Học cũng đành phải chia tay với nơi chốn quen thuộc ấy, để dời đến một nơi chưa từng là của mình.
Và không còn chi để bàn luận, Đại học Văn khoa nghiễm nhiên như một bản Tango buồn tênh chìm vào dĩ vãng, mất hẳn tên của mình, không còn một chỗ để đứng, có chăng chỉ là còn rải rác, ẩn ẩn hiện hiện trong nỗi nhớ của từng người.

Mảnh đất ấy, bỗng một ngày vỡ ra tan tành, rồi xây dựng lại.

KS Morin

Từ một trường Đại học, đã được hô biến thành một tòa khách sạn nguy nga, ngạo nghễ nhìn ra dòng sông quê hương.
Một cách tình cờ, hay là như cố ý, hay chỉ là do cảm giác, cảm nhận, những khung cửa sổ khi không mà như che khuất hoàn toàn tầm nhìn thuở xưa.
Cái thuở mà cũng từ những khung cửa ấy, tuy nhỏ nhưng mà xinh, tuy đơn sơ mà rất đượm tình , nơi mà bao lứa tuổi sinh viên một thời thường thả mắt từ lối ấy để nhìn ngắm dòng sông thơm, thơm ngan ngát mùi thanh xuân.
Giờ đây, con đường Lê Lợi vẫn còn đó “cây dài bóng mát”, nhưng làm sao tìm lại được một “khung trời đại học” để mà “trả lại em yêu” chứ.

Biết bao lứa tuổi của các các sinh viên Đại học Văn khoa một thời, đã như những đàn chim tung cánh bay ra từ tổ ấm ấy.

Để rồi một ngày trở lại, bỗng thảng thốt, không “còn một chút gì để nhớ”, thì chắc hẳn cũng chẳng còn một chút gì để thương.

Và chắc chắn, ngày trở về ấy, ai ai cũng sẽ chạnh lòng, đã không còn một nơi để dung thân, thì những tâm hồn ấy biết trú ngụ nơi đâu để mà lãng đãng, để mà xuyến xao tìm về những ngày thân ái trên giảng đường Văn khoa thơ mộng, nhiều kỉ niệm, lắm niềm vui, xen xen đôi chút nỗi buồn vu vơ của tuổi xuân thì.

Cuối cùng , thay cho lời kết.
Những ngày này đây, đang cận kề ngày kỉ niệm 60 năm thành lập Đại Học Huế.
Chắc chắn các Cô, Chú, các anh chị đã học và tốt nghiệt từ Giảng đường Văn khoa ngày ấy, khi trở về hội ngộ ngày xưa, sẽ ngơ ngác nhìn nhau mà rằng là…

“Tìm đâu,
biết tìm đâu bây giờ?

Thúy Anh
Huế, 28 tháng Hai, 2017

One thought on “Biết tìm đâu bây giờ – Lương Thúy Anh

  1. Mới đó mà 8 tháng kể từ buổi sáng cuối cùng trước khi ra phi trường ăn sáng ở khách sạn Morin với Thúy Anh và anh Bá. Năm nào về Huế chị cũng ở Morin (for nostalgia) mặc dù có người dọa chị ở đó có ma. Morin không nằm ngay bên sông Hương nhưng ngay mũi cầu Tràng Tiền và bên kia đường là sông Hương thôi để buổi sáng có thể đón sương mù và thuyền đánh cá sớm.

    Chị gặp lại Thúy Anh và anh Bá mùa Xuân tới nhé ở khách sạn Morin.
    chị Tống Mai

Leave a Reply