Cho một người anh “Poor Wayfaring Stranger” – Tống Mai

Dec 31, 2016 (TM)

Tôi, kẻ bộ hành hiu quạnh phiêu linh trong thế giới đầy khổ đau này, nơi tôi đến sẽ không còn bóng dáng nhọc nhằn hay hiểm nguy nữa. Đó sẽ là miền đất tươi sáng không phải chịu lang thang thử thách … bởi vì đó là nơi yên nghỉ cuối cùng.  I’m a poor wayfaring stranger, wandering through this world of woes, and there’s no sickness, no toil or danger, in that bright land to which I go.

Đó là lời của bản “Poor Wayfaring Stranger.”  Trong im lặng, tôi lắng nghe bản dân ca cổ xưa trăm năm trên một cách sùng kình, mà ý nghĩa luôn thay đổi qua mỗi lần nghe. Có những phút chùng thấp, tôi thường níu từng câu thơ đó tìm sự yên ổn khi chiều xuống trong lòng. Tôi biết rất rõ ý nghĩa về một vùng đất hứa dành cho linh hồn khi lìa xác, đó sẽ là nơi yên nghỉ, là nhà, là nơi vắng khổ đau, một miền đất rực rỡ, mọi lang thang chấm dứt, nơi hứa hẹn sum họp với những người thân yêu. Tôi hiểu rõ lắm chứ, nhưng mỗi lần nghe thì bản nhạc lại khoác vào một góc độ u buồn sâu lắng hơn, tận cùng cái sâu lắng đó, mầu nhiệm thay là một nỗi  trầm mặc vỗ về.  Bản nhạc từ đó trở thành nơi an trú, và cũng từ đó, mang màu sắc của tất cả những gì quanh tôi … một khung cửa sổ, một hoàng hôn, một ráng hồng bình minh, một bầu trời, một buổi dạo rừng, một cơn mưa, một mùa thu thay lá, hay một buổi hội ngộ …  Và cũng từ đó, tôi phủ bài hát lên trên tất cả những gì đem lại sự bình yên vỗ về cho tâm hồn mình.

Hôm nay, nhớ đến sự ra đi của một người anh, đúng ngay hôm nay, ngày cuối năm anh Dũng ra đi, tôi gởi bản nhạc. Thời gian qua mau quá, mới đó mà đã hai năm. Ở cõi thiên thu yên bình thênh thang đó của anh, tôi biết anh đang mỉm cười với những người thân yêu anh để lại.

Có một giọt nước mắt, hai giọt nước mắt, có vô số giọt nước mắt đang rơi khi bản nhạc này trổi lên … chịu đựng và hy vọng.

Tống Mai
Virginia ngày cuối năm, Dec 31, 2016  (Viết cho anh Dũng)

 

Wayfaring Stranger
Folk Song
Joan Baez
www.youtube.com/watch?v=XV4XrbiS9R0

 

mai-2016-sunrise-through-my-window-p1

I am a poor wayfaring stranger
Wandering through this world of woe
And there’s no sickness, no toil or danger
In that bright land to which I go

Im going there to meet my mother
She said, shed meet me when I come
I’m only going over Jordan
I’m only going over home

I’ll soon be free from every trial
My body asleep in the old graveyard
I’ll drop the cross of self denial
And enter on my great reward

I’m going there to meet my father
I’m going there no more to roam
I’m only going over Jordan
I’m only going over home

I am a poor wayfaring stranger
Wandering through this world of woe
And theres no sickness, no toil or danger
In that bright land to which I go

I’m going there to meet my sister
She said, shed meet me when I come
I’m only going over Jordan
I’m only going over home

 

One thought on “Cho một người anh “Poor Wayfaring Stranger” – Tống Mai

  1. Hồi sáng nay sau khi đọc bài của Mai viết để tưởng nhớ Dũng , trong lòng cảm thấy bồi hồi , mới đó mà đã 2 năm người bạn hiền lành của chúng ta đã ra đi.
    Trong ngày , những lúc không bận rộn vì công việc thường nhật Ng vào Blog coi lại những bút ký của Dũng gửi cho Nhóm lúc sinh tiền , thật là một thời linh động của Nhóm khi có Dũng tham gia , những bài viết của Dũng với đầy đủ hình ảnh kèm theo như cho mình khám khá những vùng đất kỳ thú mà mình chưa biết tới.
    Và rồi một ngày cuối năm Dũng ra đi vĩnh viễn để lại những người thân yêu với biết bao buồn rầu đau xót cũng như nỗi tiếc thương của bạn bè.
    Đọc lại những bài viết của Mai dành cho Dũng , dành cho Bích Vân , thật cảm động vô cùng.
    Ng cũng nghe lại nhiều lần những Tịnh Tâm Khúc của Hoàng Ngọc Bảo mà Mai đã chọn để tiễn đưa hay tưởng nhớ người bạn hiền của chúng ta , nghe ra thật bùi ngùi.
    Cầu mong bạn mỉm cười thanh thản nơi cõi yên bình.
    MN.
    Tịnh Tâm Khúc

    http://khungcuahep.com/tinh-tam-khuc-ho-nhu/

Leave a Reply