Người Thi sĩ cô đơn (The Lonely Poet – Kahlil Gibran) – Lê Cảnh Hoằng dịch

Tôi là một tha nhân trên cõi đời, và gánh chịu giữa chốn lưu đày này một niềm cô đơn dày vò cùng nỗi hiu quạnh đớn đau. Tôi cô đơn, nhưng trong niềm cô đơn ấy tôi chiêm nghiệm thấy một xứ sở huyễn hoặc xa vời, nghiệm tưởng này khiến những giấc mơ của tôi đong đầy những hồn ma đến từ một miền đất kì diệu xa xôi nào mà đôi mắt tôi chưa hề trông thấy.

Tôi là một tha nhân giữa mọi người quanh tôi và tôi không bạn hữu. Khi gặp một người tôi tự hỏi, “Anh ta là ai, tôi quen anh ta trong tình huống nào và vì sao anh ấy hiện diện nơi đây, nghiệp duyên nào đã gắn bó tôi với anh ta?”

Tôi là một tha nhân với chính tôi, và tai tôi kinh ngạc khi nghe giọng nói mình phát ra từ đầu lưỡi; tôi thấy tâm tư tôi khóc, cười, can trường và hãi sợ; hiện hữu của tôi thắc mắc về nhục thể này cùng lúc linh hồn đang chất vấn trái tim; nhưng tôi vẫn xa lạ, bị vây hãm giữa im lặng ngút ngàn.

Tư duy của tôi xa lạ với thân xác, và khi đứng trước gương, tôi nhìn thấy gì đó trên khuôn mặt mà linh hồn tôi không nhìn thấy, và thâu nhận qua đôi mắt những gì tâm tư tôi không thâu nhận được.

Tôi là một tha nhân trên cõi đời này; tôi lang thang giữa vũ trụ từ đầu bờ đến cuối bãi, nhưng không hề tìm được một nơi chốn tựa đầu ngơi nghỉ; chẳng quen biết lấy nhân sinh nào mình đã gặp, cũng chẳng cá thể nào chịu lắng nghe tâm tưởng tôi. Chớm bình minh, khi mở lên đôi mắt vừa thức trắng, Tôi thấy bản thân tôi bị giam hãm trong căn hầm tối, trần bám đầy côn trùng và dưới sàn bò lúc nhúc bầy rắn hổ.

Khi bước ra để tận hưởng ánh sáng, bóng tôi lẽo đẽo sau tôi, nhưng bóng của tâm thức đã vượt lên trước và dẫn đưa tôi đến một nơi chốn xa lạ, lục tìm những điều ngoài tầm tôi hiểu biết và lượm gặt những đồ vật thật vô nghĩa với tôi.

Tôi là một tha nhân trên cõi đời này; và trong vũ trụ này không một ai hiểu được ngôn ngữ tôi dùng. Những mảnh kí ức kì quái chợt hình thành trong tâm thức, và đôi mắt tôi lại mang đến những hình ảnh dị dạng cùng những hồn ma u ám. Tôi bước đi giữa thảo nguyên hoang vắng, ngắm nhìn những dòng suối cuốn nhanh, dõi nhìn từ đáy sâu thung lũng lên đến đỉnh đồi; tôi ngắm nhìn những thân cây trần trụi đâm chồi kết trái, và trút lá rụng ngay cùng khoảnh khắc, và rồi tôi thấy bao cành rơi xuống hóa thân thành bầy rắn vằn vện. Thấy đàn chim bay lượn trên cao, hát ca và than vãn; tôi thấy bầy trinh nữ khỏa thân với mái tóc dài mắt đắm đuối nhìn theo tôi, cười cùng tôi với đôi môi mọng đầy mật ngọt, vươn đôi tay ngát hương mời mọc, rồi chúng bay biến tan giữa bầu trời vang vọng lại những lời nhạo báng cùng tiếng cười mai mĩa.

Tôi là một tha nhân trên cõi đời này … tôi là một thi nhân kết thành thơ những vần của cuộc sống và là kẻ tạo vần để cuộc sống kết thành thơ.

Vì thế tôi là một tha nhân, và tôi buộc phải là tha nhân cho đến khi nào đôi cánh trắng thân thiện của thần chết đưa tôi trở về xứ sở tuyệt đẹp của tôi. Nơi ấy, ánh sáng, an bình và chứng ngộ đã sẵn chờ, tôi sẽ đón đợi bao tha nhân khác, những kẻ nào muốn được cứu vớt khỏi chiếc bẫy thân thiện của thời gian để vượt thoát cõi đời tối tăm, chật hẹp.

(Lê Cảnh Hoằng Aug.12.2012  – on behalf  of TMai)

0 thoughts on “Người Thi sĩ cô đơn (The Lonely Poet – Kahlil Gibran) – Lê Cảnh Hoằng dịch

  1. 2012-08-15 21:07 GMT-04:00 TongMai :

    Đằng sau “hình ảnh nói cười có vẽ vô tư đó là một tâm hồn trầm lắng”, có người vừa mới nói với Mai về người dịch này.

    It takes a soul of depth to understand a lonely one, Mai nghĩ vậy.

    … Và đúng thế, bài dịch có những câu xuất thần, lang thang giữa vũ trụ từ đầu bờ đến cuối bãi … những dòng suối cuốn nhanh …tôi là một thi nhân ghép lại thành thơ những vần của cuộc sống và là kẻ tạo vần để cuộc sống ghép thành thơ …Nơi ấy, ánh sáng, an bình và chứng ngộ đã sẵn chờ, tôi sẽ đón đợi bao tha nhân khác, những kẻ nào muốn được cứu vớt khỏi chiếc bẫy thân thiện của thời gian để vượt thoát cõi đời tối tăm, chật hẹp.

    A lyrical !
    Cám ơn anh Hoằng.

    TMai

Leave a Reply