Route 50: Con đường cô quạnh của nước Mỹ

July 10, 2015 (TM)

“To travel the “Loneliest Road” is to prove King Lear’s maxim that nothing will come of nothing. For large swaths of road, the nothingness is utterly uninterrupted, giving birth only to more of itself, an emptiness so vast it is impossible not to be awed by it, the exalted emptiness of Kierkegaard and Sartre, the emptiness that may make us all better people if we stopped to ponder its philosophical implications for a moment. I have never understood the claim, routinely made by visitors to New York, that they are made to feel insignificant by the towers of Manhattan; humans built them, humans work in them, humans can pay $15 to ride up to their observation decks and look down at the surface of the Earth 1,000 feet below. If anything, the towers of Manhattan affirm humanity’s powers. The desert, which existed before us and will exist after us, affirms humanity’s insignificance.”

A lyrical description of a route linking East and West of America, from Washington D.C. to Sacramento.
Gởi những tâm hồn thích phiêu lưu của Nhóm bài viết “Route 50: Driving America’s ‘Loneliest Road’”
Tống Mai

Route 50: Driving America’s ‘Loneliest Road’
By Alexander Nazaryan
Newsweek, June 17, 2015
www.newsweek.com/2015/06/26/route-50-rode-nowhere-343735.html

Photo: Newsweek
Photo: Newsweek

Nguyễn Đăng Hoàng
July 9, 2015
Nghĩ lại thì tôi đã đi trọn con đường cô độc Route 50 3000 miles này rồi. Một lần 1971 từ Wisconsin đến Chicago xuống Sacramento đi làm mùa hè. Một lần khác từ Chicago qua Washington DC rồi New York.

Hai cuốn du ký mà bài này đề cập: “On the road” của Jack Kerouac, và “Blue Highway” của William Heat Moon thì tôi thích cuốn Blue Highway hơn nhiều. Bạn nào chưa đọc thì nên kiếm đọc vì lối viết cuốn hay và rất phong phú nhiều sự kiện và lịch sữ về mỗi địa phương mà W. H. Moon đi ngang qua. W. H. Moon viết cuốn này trong tình trạng tuyệt vọng – bị mất việc, mất nhà và chỉ còn $200 trong túi nên đành phải làm một chuyến du hành một mình khắp nước Mỹ trên chiếc xe củ.

Một cuốn du ký cảm động khác là cuốn “Travels with Charley” của John Steinbeck (tác giả cuốn Chùm Nho Uất Hận, Cannery Row, Of Mice and Men, …). Khi biết mình sắp chết Steinbeck làm một chuyến du hành vòng quanh Mỹ để xem lại đất nước một lần cuối với con chó nhỏ Charley.

Tôi cũng đã có may mắn đi xe từ Hà Tiên, Cà Mau đến Lạng Sơn bằng QL 1, và sau này đường Trường Sơn từ Pleiku lên Quảng Bình.
Cám ơn TM đã post lại bài này.

Đọc bài viết về con đường cô độc Route 50 làm tôi nhớ lại 2 điều hay hay. Thứ nhất là tôi đã đi làm trên con đường này hơn 25 năm. Đúng là cơn đường đáng chán vì không có phong cảnh gì đặc biệt cả. Một người bạn trong nhóm cũng đang đi trên con đường này gần 10 năm qua.

Thứ 2 là quan niệm người Mỹ về sự cô độc có hơi khác người VN. Nhiều người Mỹ yêu cô độc, thiên nhiên, và tỉnh lặng, trong khi đó thì người VN thích sống trong môi trường xã hội/bè bạn nhiều hơn.

Một thí dụ về lòng yêu cô độc và thiên nhiên là cuốn truyện document “The Last Season” của Eric Blehm. Cuốn này kể chuyện về sự mất tích của người công an kiểm lâm, ranger, Randy Morgenson. Ranger này và nhiều người trẻ tuổi Mỹ khác xin vào làm việc kiểm lâm, một công việc đòi hỏi sống cô độc trong rừng núi nhiều tháng trời. Morgenson chuyên tìm kiếm và cứu các người bị lạc trong rừng. Nhưng sau hơn 20 năm kiểm lâm thì chính Morgenson bị mất tích.

“How can I claim of greater importance than these alpine flowers, than anything that live here, or even than the every rocks which eventually become the nourishing soil from which it all has to start.” Morgenson.
“Làm sao tôi có thể nói rang tôi quan trọng hơn những bông hoa trên cánh đồng, hơn những thú vật sống ở ̣đây, hoặc ngay cả những hòn đá”

HN

One thought on “Route 50: Con đường cô quạnh của nước Mỹ

  1. Cám ơn anh Hoàng giới thiệu The Last Season. Mai sẽ kiếm để đọc, seems like it’s about someone whose affinity with nature more than with human you can somehow identify yourself with.

    “And who can tell me the souls do not take up residence in plants and animals, or even these waters and rocky peaks? A higher evolution for the souls in men? So does that make us more important? Everything has its place, everything supports everything else, everything is important to itself- to its own development- and to that which it supports.

    …I am human and experience the emotions of humanity: elation, frustration, loneliness, love. And the greatest of these is love, love for the world and its creatures, love for life. It comes easily here. I have loved a thousand mountain meadows and alpine peaks.” (Randy Morgenson)

    Mai

Leave a Reply