Alors tu crois qu’on peut garder si longtemps au coeur un amour sans espoir? – La Porte étroite

April 16, 2917 (TM)

Đoạn cuối trong cuốn sách có đôi mắt nhìn lui.
Tôi cũng vẫn còn quay nhìn nó từ thiên cổ.

Tống Mai
April 16, 2017

 

 

– “Alors tu crois qu’on peut garder si longtemps au coeur un amour sans espoir?
– Oui, Juliette.
– Et que la vie peut souffler dessus jour après jour sans l’éteindre?…”

Le soir montait comme une marée grise, atteignant, noyant chaque objet qui, dans cette ombre, semblait revivre et raconter à mi-voix son passé. Je revoyais la chambre d’Alissa, dont Juliette avait réuni là tous les meubles. À présent elle ramenait vers moi son visage, dont je ne distinguais plus les traits, de sorte que je ne savais pas si ses yeux n’étaient pas fermés. Elle me paraissait très belle. Et tous deux nous restions à présent sans rien dire.
“Allons”, fit-elle enfin, “il faut se réveiller…”
Je la vis se lever, faire un pas en avant, retomber comme sans force sur une chaise voisine; elle passa ses mains sur son visage et il me parut qu’elle pleurait…
Une servante entra qui apportait la lamp

(La Porte étroite – André Gide)

* * *

– Thế ra anh tin rằng người ta có thể giữ mãi trong tim mình một tình yêu vô vọng?
– Vâng, Juliette ạ!
– Và gió đời cứ thế ngày lại ngày thổi mãi không dập tắt được hay sao?

Bóng chiều dâng lên bàng bạc, mọi vật trong phòng mờ dần, và trong bóng đêm như đương cùng nhau sống dậy ngậm ngùi kể lại chuyện xưa. Tôi mơ màng thấy lại gian phòng Alissa. Mọi đồ đạc trưng bày thuở ấy, Juliette góp hết lại nơi đây. Đến bây giờ, nàng quay mặt lại phía tôi, nét mặt nàng lúc này tôi không nhìn rõ nữa, nên tôi không biết đôi mắt nàng có nhắm lại hay không. Hẳn là nàng đẹp lắm. Chúng tôi ngồi im không nói một tiếng nào.
-Thôi; phải tỉnh thức thôi anh.
Tôi thấy nàng đứng lên, bước một bước, rồi như không còn đủ sức nữa, nàng lại quy xuống ghế; nàng đưa tay lên khuôn mặt, và tôi tưởng như nàng đang khóc.
Một người vú đi vào, mang một ngọn đèn.

Leave a Reply